Đặt phòng trực tuyến, hoặc gọi

Hà Nội: (04) 7109 9999 - (04) 7309 9899

Hồ Chí Minh: (08) 7309 9899 - (08) 7109 9998

T2 - CN: 08:00 - 23:00

Đã bao lần vi vu trên những cung đường đèo Tây Bắc, nghe gió thổi bay làn tóc mai trong sương sớm, đã bao lần ta ngất ngây trước những thửa ruộng bậc thang mùa lúa chín đẹp đến nao lòng, và đâu đó trên những bước đường xa, chợt say lòng bởi cái nhìn lúng liếng tình của cô sơn nữ. Nhưng có lẽ ẩn sâu trong tiềm thức khi nhắc về vùng trời ở cực Bắc xa xôi ấy, ta lại nhớ đến những đôi mắt trong veo, hồn nhiên đến lạ của đứa trẻ vùng cao. Chẳng đủ đầy ở trẻ ở đồng bằng, chẳng được tô điểm bởi sắc áo mới nhiều màu, bởi những buổi đón đưa lúc tan trường tan lớp, ở những đứa trẻ ấy, ta bắt gặp bao trong trẻo tự nơi đáy mắt, khiến lòng người lữ khách như dẹp bỏ hết bao nhọc nhằn của cuộc sống, thấy tin yêu, hy vọng đang về. Và tôi nghĩ đó thực sự là những đôi mắt chứa đựng đủ đầy một ký ức tuổi thơ trọn vẹn, nhìn vào đó, như quay ngược thời gian, trở về những lúc xưa, khi ta còn bé.

 

Không phải say lòng bởi cái nhìn lúng liếng tình của cô sơn nữ

Không phải say lòng bởi cái nhìn lúng liếng tình của cô sơn nữ - Ảnh: Tran Van

 

Mà bỗng thấy yêu ánh mắt hồn nhiên, trong trẻo của những đứa trẻ miền biên viễn

Mà bỗng thấy yêu ánh mắt hồn nhiên, trong trẻo của những đứa trẻ miền biên viễn - Ảnh: Phu Loc Nguyen

 

ĐÓ LÀ HỒN NHIÊN – LÀ THƠ NGÂY KHÔNG NHUỐM CHÚT BỤI TRẦN

 

Có lẽ ai đã một lần lên Tây Bắc đều đã từng bắt gặp những đứa trẻ thơ nơi miền biên viễn. Những đứa trẻ thiếu ăn thiếu mặc, đứng co ro trong giá rét của những ngày đông, đến làn da cũng tái tê đi vì lạnh, và đôi bàn chân như cứ cố xua những đợt gió đang xoắn xuýt lấy người. Và rồi, khi nắng của ngày hè ươm vàng trên từng cung đường ngoằn nghèo nơi sườn nứi, vẫn những đứa trẻ đó, với những gùi củi nặng trĩu trên vai, cố bước đi dưới cái nắng buổi trưa gay gắt.

 

Những đứa trẻ còn bé thơ nhưng đã phải phụ giúp cha mẹ việc thường ngày

Những đứa trẻ còn bé thơ nhưng đã phải phụ giúp cha mẹ việc thường ngày - Ảnh: Cao Anh Tuan

 

Nhưng dường như những điều đó chẳng hề gì, trên khuôn mặt lấm lem bùn đất vẫn khiến người ta phải giật mình nhìn lại, bởi đôi mắt trong quá, hồn nhiên quá. Những đôi mắt to tròn, ẩn trong đó là một chút hoang dại của đại ngàn, nơi em sinh ra và gắn bó cả một phần đời, để bất kỳ ai một lần nhìn vào cũng thấy nó đặc biệt lắm, cuốn hút lắm, đến nỗi người ta dặn lòng phải ngắm nhìn thêm nhiều lần nữa.

 

Nhưng chẳng hề gì, đôi mắt em vẫn chứa đựng ánh cười trên khuôn mặt lấm lem

Nhưng chẳng hề gì, đôi mắt em vẫn chứa đựng ánh cười trên khuôn mặt lấm lem - Ảnh: Meo Gia

 

Xem thêm: Các khách sạn giá rẻ tại Yên Bái

 

Ta bắt gặp các em trên những khoảng sân phơi, nô đùa cùng chúng bạn. Ta bắt gặp các em ríu rít trên những con đường dốc tới trường. Và đôi khi bên vệ đường buổi chiều còn vương chút nắng, em đứng đó, đợi mẹ cha trên rẫy đang về.

 

Ta từng gặp các em trên khoảng sân phơi nô đùa cùng chúng bạn

Ta từng gặp các em trên khoảng sân phơi nô đùa cùng chúng bạn - Ảnh: Diem Le

 

Ta gặp các em bên vệ đường chờ mẹ cha đang về

Ta gặp các em bên vệ đường chờ mẹ cha đang về - Ảnh: Sarawut Intarob

 

Bất kỳ lúc nào, ta cũng thấy đôi mắt em thơ ngây như thế, như những khó nhọc của cuộc sống thường ngày chẳng hề khiến em phải lo toan, để mắt cứ hồn nhiên, trẻ dại, khiến đời dù chông gai vẫn đẹp đến vô vàn.

 

Lúc nào cũng là những ánh mắt ngây thơ, hồn nhiền đến lạ

Lúc nào cũng là những ánh mắt ngây thơ, hồn nhiền đến lạ - Ảnh: Duong Nguyen

 

Và đôi khi, trên con đường xuống chợ buổi sớm tinh mơ, có em níu tay mẹ giữa buổi chợ đông người, những em bé nhỏ hơn được mẹ cõng trên lưng, giương đôi mắt tròn, ngơ ngác nhìn quanh như tìm kiếm những điều mới lạ.

 

Có em bé theo mẹ xuống chợ giương đôi mặt lạ lẫm nhìn quanh

Có em bé theo mẹ xuống chợ giương đôi mặt lạ lẫm nhìn quanh - Ảnh: Stephen Bures

 

Thấy người lạ, đôi mắt bỗng chốc rụt rè, lạ lẫm, nhưng lúc quen rồi, em sẽ thoải mái dẫn bạn đi thăm thú khắp nơi, những nụ cười thân thiện, những ánh mắt vô tư, đượm ánh cười, cứ thể ríu rít kể đủ những câu chuyện vui về mảnh đất mình đang sống, về tuổi thơ và những trò chơi đầy thú vị của trẻ miền cao.

 

Em tròn xoe mắt ngạc nhiên khi nhìn người lạ

Em tròn xoe mắt ngạc nhiên khi nhìn người lạ - Ảnh: tcit268

 

Nhưng rồi lại thân thiết, hồn nhiên, dẫn bạn thăm thú khắp nơi

Nhưng rồi lại thân thiết, hồn nhiên, dẫn bạn thăm thú khắp nơi - Ảnh: Huỳnh Mỹ Thuận

 

ĐÓ LÀ TIN YÊU, LÀ HY VỌNG VÀ GỌI VỀ NHỮNG KÝ ỨC XƯA

 

Những ánh mắt ngơ ngác nhìn người lạ, rồi lại tò mò trước những điều mới mẻ xung quanh. Những đôi mắt đen lay láy, long lanh nhìn trước nhìn sau, quả thật khiến người ta nghĩ tới những viên ngọc thô chưa được mài dũa bao giờ.

 

Những đôi mắt đẹp như viên ngọc thô chưa từng được mài dũa

Những đôi mắt đẹp như viên ngọc thô chưa từng được mài dũa - Ảnh: Vn Khanh

 

Nhưng trên tất cả, ta yêu quý chúng bởi dường như cặp mắt hồn nhiên ấy ẩn chứa một niềm hy vọng khôn nguôi, hy vọng về một bữa cơm đủ đầy cá thịt, hy vọng được biết tới nhiều hơn về cuộc sống vượt ngoài dãy núi hùng vỹ kia, cứ thể chúng khiến những người đã sống mấy chục năm trên cõi đời, những người mà đôi khi áp lực cuộc sống đè lên trên vai họ, bỗng thấy có một niềm tin mãnh liệt.

 

Nhưng lại ẩn chứa những niềm hy vọng khôn nguôi

Nhưng lại ẩn chứa những niềm hy vọng khôn nguôi - Ảnh: Lau Yew Hung

 

Xem thêm: Các khách sạn giá rẻ tại Lào Cai

 

Có những lúc trên con đường rong ruổi của mình, dừng lại một chút, chuyện trò cùng các em, mang cho chúng một ít kẹo của miền xuối. Mà lạ lắm nhé, giữa bao nhiêu đồ vật, chúng vẫn thích kẹo hơn cả, những đôi mặt như rạng rỡ ngắm nhìn, có đứa còn chạy đi gọi thêm lũ bạn, cứ thế xoắn xuýt chia nhau những chiếc kẹo đủ màu, để ta bỗng thấy những giây phút tuổi thơ xưa xoẹt qua trong tâm tưởng.

 

Những ánh nhìn khơi gợi trong ta những ký ức ngày thơ bé

Những ánh nhìn khơi gợi trong ta những ký ức ngày thơ bé - Ảnh: Lê Minh Nhị

 

Đối với các em, cuộc sống giản đơn lắm, em mang trong mình sức sống mãnh liệt của thiên nhiên, như cây cối trong rừng, như nhành hoa dại mọc trên vách đá cheo leo, cứ thế sinh trưởng giữa đại ngàn hùng vỹ. Vậy nên em xem những con đường dóc ngoằn nghèo bên sườn đồi kia là sân chơi, xem những khoảng nương mẹ đang chăm bẵm là lãnh địa của mình, cứ thế hồn nhiên chơi đùa, để ánh mắt trong lại càng khiến người ta yêu mến.

 

Để ta ngắm em đang hồn nhiên chơi đùa cùng chúng bạn

Để ta ngắm em đang hồn nhiên chơi đùa cùng chúng bạn - Ảnh: Meo Gia

 

Rồi cười tươi khi phụ giúp mẹ việc trên nương

Rồi cười tươi khi phụ giúp mẹ việc trên nương - Ảnh: Nattaya Maneekhot

 

Ta từng gặp em tươi cười trên lưng trâu, rồi mải mê nô đùa sau những phút giây phụ giúp mẹ cha trên nương rẫy. Ta từng gặp em trong trò chơi ú tim cùng bạn, trong những trò đánh côn, nhảy dây đầy thú vị, mà có lẽ bây giờ dưới miền xuôi đã ít gặp lắm rồi. Và bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu, ta cũng thấy ánh mắt em như thế hồn nhiên, trong trẻo đến lay động lòng người.

 

Ở đâu cũng thế, đôi mắt em hồn nhiên đến lay động lòng người

Ở đâu cũng thế, đôi mắt em hồn nhiên đến lay động lòng người - Ảnh: Hung Nguyen Long

 

Vậy nên ta mới nói những ánh mắt ấy chứa đựng cả một ký ức tuổi thơ của người nhìn ngắm no, bao kỷ niệm ngày xưa, khi ta còn bé bỗng chốc ùa về, để ta sống lại những phút giây thần tiên của trẻ nhỏ, để ngỡ như rằng mình còn bé lắm thay, cứ vui đi vì cuộc đời đâu có mấy lần.

 

Và ta thấy cả tuổi thơ của mình từ đáy mắt

Và ta thấy cả tuổi thơ của mình từ đáy mắt - Ảnh: Hữu Thắng

 

Xem thêm: Các tour du lịch Lào Cai giá rẻ

 

Lên Tây Bắc là đi chẳng muốn về, lên Tây Bắc là thấy yêu chỉ vì những điều bình dị nhất. Kìa vệt nắng chiều đang loang trên mái nhà tranh, kìa đàn bò đang đủng đỉnh về nhà, nhưng trên tất cả ta vẫn nhớ mãi về ánh mắt của trẻ miền cao. Thôi thì, để ta ngắm nhìn và thấy cuộc sống còn đẹp đến nhường nào.

 

Dandelion – Mytour.vn

 

Lưu ý: Nội dung bài viết thuộc bản quyền của Mytour.vn (Không bao gồm hình ảnh). Mọi sao chép cần ghi rõ nguồn, tên tác giả, nhiếp ảnh gia cùng với liên kết về nội dung tương ứng tại Mytour.vn.

Khách sạn đã xem