Đặt phòng trực tuyến, hoặc gọi

Hà Nội: (04) 7109 9999 - (04) 7309 9899

Hồ Chí Minh: (08) 7309 9899 - (08) 7109 9998

T2 - CN: 08:00 - 23:00

Chúng tôi đi, đã bao lần-trên các con đường quanh co, dốc đứng... để tới Đồng Văn, Mèo Vạc. Tới nơi mà mới chỉ nghe trong tâm thức về sự bồng bềnh của Sa Mộc mù sương, nhiều người đã giật mình, bởi sự cheo leo, hiểm trở và hoang vu. Nhất là sự trọc trụi của đá. 

 

Đường đến cao nguyên Đồng Văn

 

Xem thêm: Khách sạn giá tốt ở Hà Giang

 

Chưa ở nơi nào trên trái đất này, đá được coi là một vương quốc riêng của mình như ở Hà Giang. Sau một cuộc viễn du từ rất xa xưa, những khối đá bên nhau quần tụ, kỳ dị, mốc thếch ngạo nghễ đứng bên đường, choán lối đi, và choán hết tầm mắt con người. Đá men theo con đường nhỏ hẹp, chồm lên dốc cao thẳng đứng, rồi lô nhô, tạo nên bức tường thành vĩnh cửu, đe dọa sự tự phụ vốn có của con người... Nếu không có sa mộc, đá mãi là lạnh lẽo, mênh mông… 

 

Bồng bềnh Sa Mộc mù sương
Bồng bềnh Sa Mộc mù sương
 
 
 Mèo Vạc, Yên Minh, Đồng Văn… Bốn bề đá sắc nhọn, xám ngắt. Con người bị bao vây, thu nhỏ và cô độc, yếu ớt hơn bởi giữa ma trận của vương quốc đá. Sa mộc, vâng, tôi muốn nói đến loài cây lá kim, tán nhọn, hình tháp, rũ xuống ở đầu cành, có từ ngàn đời xưa ở Hà Giang này. 
 
Sự hiện diện của sa mộc giữa cao nguyên đá khiến sự sống sinh sôi, bởi màu xanh hiếm hoi chống chọi, tương phản với sắc xám ngoét của đá. Sa mộc là loài cây có sức sống mãnh liệt duy nhất ở cao nguyên đá tồn tại, sinh sôi từ bao đời nay. Nó chấp nhận trước hanh khô và nắng lửa của đất trời. Nó chấp nhận cái rét tái tê. Bốn mùa không rụng lá, che chắn cho bóng mát dưới gốc. Cây to, tỏa bóng cả một vùng rộng. Những ngày nắng lửa, ai đó hoảng hốt, ngơ ngác giữa vùng núi đá trọc trụi, thì mơ ước thèm một bóng sa mộc, để nghỉ ngơi, cho bàn chân bớt mỏi, cho trái tim đỡ hanh hao...
 
Chỉ một mình loài cây có tên sa mộc cũng đủ sức thuyết phục con người. Sa mộc thân thẳng tắp, lá vút lên cao, nhọn như những mũi kim, đâm thẳng lên bầu trời. Chỉ có mũi tên của sa mộc mới có thể khiến bầu trời u ám mờ sương của cao nguyên đá bớt âm u, lạnh giá hơn. Sa mộc khiến người ta liên tưởng đến rừng xà nu mà nhà văn Nguyên Ngọc đã viết, bởi sức sống mãnh liệt của mình.
 
Bồng bềnh Sa Mộc mù sương
Sa mộc nhấp nhô như hàng rào chắn cho những ngôi nhà 
 
Nếu đứng trên triền núi cao, nhìn xuống thung lũng đá, ta thấy sa mộc nhấp nhô như hàng rào chắn cho những ngôi nhà. Nó dùng màu xanh hiếm hoi của mình để che hàng rào đá bớt gồ ghề và xám xịt hơn. Cho con đường bớt dốc và hoang vắng hơn.
 
Tại khu nhà của Vương Chí Sình ở Đồng Văn, sự hiện diện của sa mộc khiến người ta quên đi sự tồn tại của đá. Sa mộc lừng lững, uy nghi, cao hơn chục mét, cánh tay cành xòe lá, tua tủa, chĩa về 4 hướng.  Nửa như mời gọi, nủa như vẫy chào. Nếu vô tình đi qua, ta có cảm giác như tán lá vẫy theo, trách móc và thu dần, xa dần... rồi bất chợt biến mất sau bóng núi. Để rồi, cảm giác có lỗi với cây cứ lớn dần, không dễ nguôi ngoai...
 
Hàng sa mộc thân vỏ xù xù - dấu ấn của tuổi tác, thời gian. Có cây, tuổi đã hàng trăm năm, có thể còn hơn thế nữa. Gánh nặng tuổi tác của hàng sa mộc mà nó mang trên mình với những vết thương, tróc vỏ, thân khô, lá héo... Nhưng tại nơi nứt nẻ ấy, nhánh sa mộc non đâm chồi, nảy lộc. Nó ngước nhìn lên thân cây mẹ, cố sức vươn về ánh sáng và những làn mưa hiếm hoi, để kể cho đá nghe câu chuyện ngàn xưa của xứ sở. 
 
Bồng bềnh Sa Mộc mù sương
Cây Sa Mộc già gân guốc vẫn hiên ngang với thời gian  
 
Tôi ngắm hàng sa mộc, thương những hàng cây già, gân guốc không còn gần gũi, tươi non để tự ngắm nhìn. Đứng dưới gốc cây hàng hai, ba người ôm, chợt thấy lòng xót xa. Ngửa cổ lên nhìn, không thấy ngọn, chỉ thấp thoáng lá già, bao bọc cho cành, cho cây. Tôi không biết giới hạn cho sự sinh tồn của hàng sa mộc. Nhưng khi nó vẫn còn đồng hành che chở cho đá, cho con người Hà Giang, nó vẫn là ký ức của thời gian, kỷ niệm... Thì sa mộc vẫn sống, mãi tồn tại cùng nơi này.
 
Bồng bềnh Sa Mộc mù sương
Nhờ có Sa Mộc mà đá núi bớt cô đơn
 
Khu di tích văn hóa họ Vương, khu nhà cổ kính, lợp mái ngói âm dương, trình tường, cánh cửa gỗ im lìm mốc thếch, rêu phong bởi thời gian, đã được tôn thêm vẻ đẹp bởi từng hàng sa mộc. Cổ kính và uy nghiêm, bí ẩn và gần gũi, thân thương... ta bắt gặp mùi hương thoang thoảng của sa mộc, chợt thấy lòng rưng rưng bởi màu xanh nhấp nhô của lá, như những mũi tên xanh, che chắn bảo vệ khu nhà. Sa Mộc tồn tại để cho chúng ta thấy rằng, cao nguyên đá không phải là cao nguyên chết.
 
Khu di tích văn hóa họ Vương
 
Và trong tiếng trống hội mùa xuân, Sa Mộc vẫn được chọn làm nơi cho các đôi năm nữ yêu nhau tỏ tình, trong tiếng kèn môi treo vào vách núi. Rồi có những mùa mây trắng, giăng kín bầu trời, tất cả nhạt nhòa. Nhưng, sa mộc từ từ hiện lên, đón nắng và dịu dàng bên đá, tấu lên bản tình ca kỳ diệu về sự sống kỳ diệu và bất tử của  thiên nhiên... Sa Mộc lại bắt đầu bên những luống cải vàng, bên những thảm tam giác mạch hồng rực, bên những căn nhà áo váy sặc sỡ khăn thêu...
 
Bồng bềnh Sa Mộc mù sương
Sa Mộc lại bắt đầu bên những thảm tam giác mạch hồng rực
Những âm thanh nao lòng của núi, sẽ bớt khắc khoải hơn bởi tiếng vu vi của Sa Mộc, trong gió chiều. Độc hành sống, cô đơn đến cùng cực, nhưng dám dấn thân, sinh sôi từ đá, rạch bầu trời u ám, cho lá xanh hơn, cho đất màu mỡ hơn. Đó là sa mộc. Vì thế, tôi chọn Sa Mộc cho cho một bút danh, chọn Sa Mộc để tăng thêm nỗi nhớ về vùng đất xa xôi…
 
Nỗi nhớ ấy, mang tên một loài cây...
 
 Mytour - Nguồn tổng hợp
Khách sạn đã xem