1. Reflection on the Memories of My Mother through the Poem 'Sitting Alone, Remembering My Mother'
Incense smoke draws the path to Nirvana
The incense ash stains the ground
A shadow of my mother from days long past
My mother never wore a red vest
Instead, she wore a simple hat on her head
Her hands were busy with tasks, never resting
Her clothes were stained with the dirt of the fields all year round
The sour taste of wild fruit, the harshness of life
The lullabies she sang drifted with the wind, floating to the sky
I will live my whole life
But I will never fully understand her lullabies"
Essay:
Many poets and writers have written about their mothers, the deep affection mothers have for their children. There is no poet or writer who could capture all the emotions a mother feels for her child. If a fairy were to appear and grant me one wish, I would wish for my mother to always be here by my side. It is a wish that I have always cherished and hoped for, even though it can never be fulfilled. There will come a time when my mother will leave us, never to return. We will miss her dearly. The poet Nguyễn Duy expressed this longing in his poem 'Sitting Alone, Remembering My Mother'.
The poem is written in the familiar form of the Vietnamese traditional verse. Nguyễn Duy has painted a picture of overwhelming nostalgia for his mother. His memories of her surface through time, evoking love, longing, and pain every time he lights incense for her, a gesture of reverence. He remembers her as she was in life: a simple, hardworking woman, never adorned with anything extravagant, but her life filled with sacrifices. The image of his mother, always toiling day and night, remains in his heart, as he reflects on her role in his life. Her image lives on in his memories, as vivid as the scent of jasmine, the smoke of incense, and the songs she sang that still echo in his mind."

2. Reflection on the Symbol of White in the Moonlight for Everyone
My grandfather says: the moon resembles a curved boat
My grandmother sees it as a drying areca nut
My child laughs: a bright yellow banana in the garden
My father recalls crossing the Truong Son mountains
The moon is like a hammock swaying in the clouds"
(The Moon of Everyone - Le Hong Thien)
Essay:
Everyone loves the moon, but each person sees it differently. Poet Le Hong Thien has helped us understand the moon through the varying perceptions of each individual:
"My mother says: the moon is like a crescent
My grandfather says: the moon resembles a curved boat
My grandmother sees it as a drying areca nut
My child laughs: a bright yellow banana in the garden
My father recalls crossing the Truong Son mountains
The moon is like a hammock swaying in the clouds"
Reading this poem, we can feel the warmth of a family gathered under the pure moonlight, sharing a cup of tea after a joyful meal. Each person sees the moon differently. The poet skillfully uses metaphors: "The moon like a crescent, a boat, a drying nut, a banana, the hammock of the Truong Son mountains..." These images reflect the lives and experiences of hardworking individuals. The mother’s moon reflects her dreams and hopes for the family’s happiness, while the grandfather’s moon is a symbol of life’s journey. The grandmother’s moon is the scent of sun-dried fruit, and through the child’s innocent eyes, the moon is a bright yellow banana. The father, remembering his years of struggle, sees the moon as a symbol of the hammock he once swayed in during his travels. The poet uses verbs like "says, sees, laughs, recalls" to bring the conversation about the moon to life, evoking a sense of nostalgia, longing, and emotion for the reader.
Thanks to poet Le Hong Thien for bringing us this beautiful and touching poem. It has helped me appreciate nature and the moon more, making life even richer and more meaningful."

3. Reflections on the Beauty of Autumn's Nature

4. Reflection on the Beauty of the Poem 'The Beauty of the Past' by Huy Can

5. Reflection on the Poem 'Remembering the River of My Homeland'

6. Reflection on the Beautiful, Peaceful Memories Captured in the Image of a Palm Leaf Fan

7. Reflection on the Beauty of Nature
“Tháng ba sấm gọi mưa rào
Hoa gạo xòe lửa nhóm vào trời xuân
Cây xoan ốm dậy xanh mầm
Cóc đau trở dạ nằm vào góc ao”
Bài làm
Thiên nhiên vốn là đề tài quen thuộc, một nguồn cảm hứng bất tận trong giới nghệ sĩ nói chung và các nhà thơ nói riêng. Cũng giống như các đồng nghiệp của mình nhà thơ Duy Hậu luôn hướng ngòi bút của mình vào thiên nhiên tươi đẹp mà tiêu biểu là bài thơ
“Tháng ba”:
“Tháng ba sấm gọi mưa rào
Hoa gạo xòe lửa nhóm vào trời xuân
Cây xoan ốm dậy xanh mầm
Cóc đau trở dạ nằm vào góc ao”
Với thể thơ lục bát truyền thống, ngôn ngữ giản dị. Duy Hậu đã dệt lên bức tranh cảnh vật trong tiết trời “Tháng ba”. Thật sinh động “Sấm, mưa rào” vốn là những hiện tượng thiên nhiên bình thường song dưới con mắt tinh tế và câu văn giàu cảm xúc, cùng nghệ thuật nhân hóa khiến cho thiên nhiên trở lên trở lên có linh hồn “ Sấm gọi mưa”. Bức tranh thiên nhiên tháng ba dường như càng đẹp hơn, sinh động hơn bởi sự góp mặt của những bông hoa gạo rực rỡ . Mỗi bông hoa được tác giả ví như ngọn lửa vào trời xuân để xua đi cái lạnh lẽo mở ra cuộc sống đầy ấm áp sức sống mùa xuân. Tài liệu của nhung tây Sau mùa đông buốt giá dưới cái nắng dịu tháng 3 không chỉ có hoa gạo mới bùng lên ngọn lửa đó mà cây xoan cùng e ấp vươn những mầm xanh non đón ánh mặt trời sau trận “ốm” của mùa đông. Ngay cả những chú cóc cũng được ngòi bút của Duy Hậu miêu tả rất đặc trưng “cóc đau trở dạ nằm vào góc ao để chuẩn bị cho kỳ sinh nở.
Với bài thơ “tháng ba” của Duy Hậu không những thành công về nội dung mà còn thành công về mặt nghệ thuật. Xuyên suốt bài thơ là nghệ thuật nhân hóa rất đắt cùng với những từ ngữ miêu tả hoạt động trạng thái như “gọi”, ”xòe lửa”, “ốm dậy” ,”đau”,”trở dạ”...như đã thổi linh hồn vào tất cả các sự vật trong bài, làm cho sự vật thêm sinh động, sự thành công của bài thơ có sự góp mặt của những từ ngữ tượng hình, tượng thanh đặc sắc trong con mắt tinh tế, ngòi bút nhạy cảm của Duy Hậu.
Chắc rằng phải có một tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết mới viết được những vần thơ tuyệt đẹp như vậy. Nó như đòn bẩy khơi gợi tình yêu thiên nhiên những cảnh đẹp bình dị trong mỗi thế hệ người đọc chúng ta.

8. Bài văn cảm thụ ôn thi học sinh giỏi văn 7 số 3
“Chúng ta hãy bước nhẹ chân, nhẹ nữa
Trăng ơi trăng, hãy yên lặng cúi đầu
Trọn cuộc đời Bác có ngủ yên đâu
Nay Bác ngủ, chúng con canh giấc ngủ”
Trong những bài thơ viết về Bác sau ngày Bác đi xa. Nhắc đến “Viếng lăng Bác “của Viễn Phương hay “Người đi tìm hình của nước “ của Chế Lan Viên, ta không thể không nhắc dến “ Chúng cháu canh giấc Bác ngủ - Bác Hồ ơi” của Hải Như. Bằng diễn tả niềm kính yêu lòng biết ơn sâu sắc mà tiêu biểu là bốn câu thơ:
“Chúng ta hãy bước nhẹ chân nhẹ nữa
Trăng ơi trăng hãy yên lặng cúi đầu
Trọn cuộc đời Bác có ngủ yên đâu
Nay Bác ngủ chúng con canh giấc ngủ”
Từ tận đáy lòng mình nhà thơ Hải Như đã bày tỏ những cảm xúc thật chân thành qua những câu thơ giản dị mộc mạc. Bác kính yêu đang nằm trong lăng chìm đắm trong giấc ngủ bình yên thế nên “Chúng ta hãy bước nhẹ chân, nhẹ nữa”. Đó là nhắc nhở nhẹ nhàng chân thành, là tiếng nói cất lên từ đáy lòng. Tác giả Hải Như muốn Bác có một giấc ngủ thật yên thật say, thế nên nhà thơ cũng không quên nhắc nhở cha ông “Hãy yên lặng cúi đầu”. Nghệ thuật nhân hóa vầng trăng đã gắn bó cả cuộc đơi của Bác, nó như người bạn tri ân tri kỉ của Bác. Khi thì “Trăng lầng cổ thụ bóng lồng hoa”, khi thì “Trăng vào cửa sổ đòi thơ”. Nhà thơ Hải Như cũng như bao con người Việt Nam khác muốn Bác có một giấc ngủ trọn vẹn bởi không chỉ “Đêm nay Bác không ngủ” mà “Cả cuộc đời Bác có ngủ yên đâu”. Hàng đêm Bác vẫn trăn trở lo cho cách mạng, lo cho kháng chiến lo cho đồng bào đồng chí, tấm lòng của Bác mênh mông biết nhường nào ? Tác giả nguyện làm người canh giấc ngủ cho Bác, cũng như Viễn Phương”Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này”. Đứng trước lăng canh cho Người được giấc ngủ bình yên. Tuy Người đã đi xa nhưng trong trái tim người Việt Nam Bác không bao giờ đi xa mà chỉ ngủ say mà thôi!
Bốn câu thơ rất thành công với nghệ thuât nhân hóa. Tài liệu của nhung tây Thật khéo léo biết bao khi nhà thơ đã thổi vào cho trăng một linh hồn để trăng trở thành một người bạn tâm tình đồng giao.Thể thơ 8 chữ giọng thơ ngọt ngào dàn trải nhỏ nhẹ sâu lắng thể hiện niềm kính yêu Bác vô hạn.
Những câu thơ của nhà thơ Hải Như thật ngắn gọn. Lời lẽ giản dị lại ẩn chứa ý nghĩ đầy sâu sa. Những vần thơ trên thật xứng đáng làm vần thơ trong vần thơ tỏa sáng chân dung Hồ Chủ Tịch!

