Điều mà khán giả khó có thể nuốt trôi nhất trong 28 Years Later The Bone Temple không phải là những cảnh bạo lực hay máu me, mà chính là cảm giác trống rỗng mà bộ phim chủ động để lại. Đây là một tác phẩm nhận thức rõ sự vô nghĩa của mình và quyết định biến nó thành thông điệp chính.
Là phần tiếp theo trong chuỗi phim 28 Years, 28 Years Later: The Bone Temple vẫn giữ được dáng vẻ của một tác phẩm trung gian trong một kế hoạch dài hơi. Nó tồn tại như một cây cầu nối, nơi những câu hỏi về vai trò của bộ phim trong bức tranh tổng thể đôi khi vượt lên trên chính giá trị nội tại của nó.

Nếu phần trước do Danny Boyle đạo diễn là một sự bất ngờ, đưa thế giới hậu tận thế vào một màu sắc cổ tích đen tối qua đôi mắt trong sáng của Spike, thì The Bone Temple lại không có ý định thay đổi hướng đi. Bộ phim của Nia DaCosta lựa chọn đẩy mọi thứ lên một mức độ cực đoan hơn. U ám hơn, bạo lực hơn và phi nhân tính hơn.
Một địa ngục giữ đúng lời hứa
Cái kết của 28 Years Later đã gợi mở một tương lai đầy ác mộng cho Spike, và The Bone Temple không hề lảng tránh lời hứa đó. Cậu bé bị ném vào thế giới của Jimmy Crystal, thủ lĩnh của một giáo phái Satan, nơi các tín đồ đều mang tên Jimmy và tin rằng Crystal là con trai của Old Nick.
Trong một cảnh phim ám ảnh nhất, Spike bị ép phải chiến đấu đến chết với một Jimmy khác để giành lấy sự sống. Trận đấu diễn ra trong hồ bơi hoang tàn của công viên nước, nơi trước đây từng vang lên tiếng cười của trẻ con. Máy quay lắc lư, xoáy vòng, gợi nhớ lại phong cách quay phim cầm tay của 28 Days Later, khiến sự tàn nhẫn thêm phần tàn bạo.
Spike giành chiến thắng và trở thành một Jimmy. Nhưng điều đó không phải là sự cứu rỗi, mà chỉ là một chu kỳ bạo lực mới.
Những khoảnh khắc nhân tính hiếm hoi
Trong thế giới của The Bone Temple, lòng tốt hiếm hoi như giọt nước rơi vào biển lửa. Jimmy Ink là một trong số ít những nhân vật như vậy, khi cô cho phép Spike tránh khỏi một số hành động tàn bạo, hoặc che giấu cậu trong những lần thất bại khi săn người.
Kịch bản của Alex Garland liên tục xoay chuyển giữa hành trình đầy đau khổ của Spike và cuộc sống kỳ quái của bác sĩ Ian Kelson, do Ralph Fiennes thủ vai. Ian sống trong một boong ke nhỏ dưới đền xương, nghe nhạc Duran Duran trên đĩa than và nghiên cứu về Samson, một Apex từng được xem là cỗ máy giết chóc thuần túy.
Trớ trêu thay, Samson lại khao khát trạng thái mê man do thuốc gây ra, và mối quan hệ giữa bác sĩ và quái vật dần dần trở thành một thứ tình bạn kỳ lạ. Có những lúc bộ phim gần như biến thành một tác phẩm stoner kỳ quái, nơi hai sinh vật nằm dài trên cỏ trong trạng thái ảo giác yên bình.
Một thế giới cố tình không cho phép nhân vật sống sót.
The Bone Temple gần như không có cốt truyện theo cách thông thường. Phim hé lộ quá khứ của Samson và Ian qua những mảnh ký ức rời rạc, rồi nhanh chóng đóng lại cánh cửa đó. Spike tồn tại suốt 109 phút như một chiếc bình chứa đầy đau thương, chứng kiến những điều mà chẳng đứa trẻ nào nên chứng kiến.
Không ai trong phim được xây dựng như một con người trọn vẹn. Không có hành trình cảm xúc rõ ràng. Không có cao trào mang tính giải tỏa. Nhưng có lẽ đây không phải là sai sót, mà là một lựa chọn có chủ đích.
Sau 28 năm chết chóc, những nhân vật này đã chết từ bên trong. Họ không còn hy vọng, không còn ước mơ hay tương lai. Jimmy Crystal nắm lấy thần thoại Satan để lấp đầy nỗi trống vắng mất mát gia đình. Các Jimmy khác đi theo hắn vì họ không còn gì để tin vào. Ian, một người vô thần, chỉ còn trung thành với đạo đức nghề y. Và từng chút niềm tin ấy lần lượt bị tàn phá.
Khi sự vô nghĩa trở thành thông điệp.
Dù Nia DaCosta thường thể hiện xuất sắc nhất với những tác phẩm không thuộc thương hiệu lớn, cô vẫn xử lý The Bone Temple một cách ấn tượng. Cô biến sự trống rỗng thành một phần không thể thiếu trong trải nghiệm, qua những cảnh tượng phô trương nhưng đầy rỗng tuếch.
Một cảnh đáng nhớ là buổi tụ tập hậu tận thế đầy ảo giác, nơi Ian hóa thân thành quỷ dữ dưới tiếng nhạc The Number of the Beast của Iron Maiden. Đó vừa là sự châm biếm với nghi lễ tôn giáo, vừa là cơ hội để Ralph Fiennes thể hiện khả năng hài hước khô khan và nhịp điệu diễn xuất chậm rãi đầy kiểm soát.
Nếu thiếu đi Fiennes, thật khó để The Bone Temple duy trì được sự cân bằng cảm xúc mong manh của nó.
Cái kết và sự do dự cuối cùng.
Điểm yếu lớn nhất của phim nằm ở đoạn kết, khi một màn cameo bất ngờ làm dịu đi sự thù địch cảm xúc mà bộ phim đã xây dựng rất tỉ mỉ. Mặc dù rõ ràng đây là bước đệm cho phần tiếp theo, nhưng vẫn có cảm giác rằng The Bone Temple sẽ mạnh mẽ hơn nếu dám để khán giả rời rạp trong cái lạnh hoàn toàn.
Kết luận.
28 Years Later The Bone Temple là một bộ phim nặng nề, khó xem và cố tình không mang lại sự thỏa mãn. Nhưng trong sự vô nghĩa đó, nó đặt ra một câu hỏi đáng sợ: Nếu thế giới này thực sự đã bị bỏ rơi, thì niềm tin còn lại để bám víu là gì?
Và có lẽ chính việc dám đặt ra câu hỏi ấy đã giúp The Bone Temple đủ mạnh mẽ để tồn tại, ngay cả khi không cần đến dấu hai chấm trong tên gọi.
