1. CHO EM CHIỀU THÁNG GIÊNG
Thơ của Huong Mrs Le
Tháng giêng, Xuân vẫn vẫy gọi
Chồi non, lộc biếc vẫn trao lời tha thiết
Bốn mùa nắng táp mưa sa
Nhuỵ thơm vẫn giữ chờ đón Xuân
Có lẽ kiếp trước đã vay nợ
Kiếp này gặp lại, trả ơn cho nhau?
Dẫu muộn màng, biết rằng trễ
Rượu ngon trong hũ, giàn trầu vẫn xanh tươi
Cho em trẻ lại đôi mươi
Cho anh sống lại những ngày xuân xanh
Chiều Xuân mưa bụi lãng đãng
Lưng trời chim én, bay vòng quanh sân nhà
Cuối vườn, mận nở trắng hoa
Chắc hẳn mùa Xuân hẹn, một nhà trúc mai

2. KHÚC HÁT XUÂN ĐẾN
Thơ của Huong Mrs Le
Em sẽ cất lên khúc hát mùa Xuân ở lại
Tình ca đừng để mãi rơi vào đoạn trường
Chiều cô đơn bên bãi sông vàng hoa cải
Chèo đò mỏng manh, đợi người vắng...
Em mơ thấy anh trở về, một chiều Xuân quê mình
Vòng tay ấm áp trong không gian hạnh phúc
Mưa bay bay, lòng em xao xuyến
Chờ tiếng sáo kêu, báo khách trước hiên nhà
Xuân về khiến em nhớ tình yêu xa
Nhìn chim én bay đôi, lòng thêm nôn nao
Vườn nhà ta, hoa chanh vẫn nở mãi
Đợi anh về, em gội đầu thơm ngát
Khóm hồng anh trồng giờ đã tỏa hương
Đào khoe bông trong sương mai rực rỡ
Trầu đợi cau, một ngày duyên nợ
Chúng ta sẽ bên nhau đến cuối con đường
Xuân lại đến, làm ta nhớ người yêu

3. TÌNH LÁ DIÊU BÔNG
Thơ của Huong Mrs Le
Đã bao lần trở lại nơi em hằng mong
Tìm lá diêu bông trong những lời hẹn ước
Chị đã qua bờ như con thuyền xa bến
Mười hai dòng sông chẳng biết bến nào trong
Chị đã về nhà chồng, đâu còn điều mong mỏi
Nhẫn cỏ em đan giờ đã ép vào trang giấy
Pháo nổ bên thềm, lòng em đau biết mấy
Giọt lệ buồn loang tím cả mặt sông
Chị đã lấy chồng, con ngõ giờ bỗng mênh mông
Câu thơ khóc nhọc nhằn trên trang giấy
Cậu bé ngây thơ yêu chị nhiều đến vậy
Tình dại khờ mãi tìm kiếm diêu bông
Chiều nay buồn, chị trở lại bến sông
Con sáo ngày xưa không còn vui hót nữa
Em đã được yêu trong cái vặn vừa đôi lứa
Chắc đã quên rồi tình cũ - lá diêu bông.

4. THÁNG GIÊNG ĐẦY YÊU THƯƠNG
Thơ của Huong Mrs Le
Hôm qua còn ba mươi Tết
Giờ đã là tháng giêng
Mùa Xuân, người đi trảy hội
Nón lá che nghiêng thật dịu dàng
Giọt mưa rơi nhẹ ngoài hiên
Nỗi nhớ mọc lên như cỏ
Để lòng em lại muốn gọi tên
Một người mà em luôn thương nhớ...
Câu thơ vẫn mãi nợ
Khoảng trời thiếu nữ trong veo
Cung đàn mùa Xuân, ai còn nhớ
Giấu vào một tháng giêng đầy yêu thương

5. THÁNG GIÊNG CỦA TÔI
Thơ của Huong Mrs Le
Tháng giêng, sao mà non tơ đến vậy
Mùa Xuân chạm vào cánh én lướt trời
Bông mận nở trắng một thời con gái
Vẫn dịu dàng, thơm mãi nét tinh khôi
Tháng giêng ngọt ngào trên đôi má em tôi
Như cánh đào phai mỉm cười dưới nắng
Thơ tôi viết tặng em trong lặng lẽ
Bởi yêu em, nên yêu tháng giêng đến vậy

6. TÌNH XUÂN Ở CHỢ VIỀNG
Thơ của Huong Mrs Le
Hẹn nhau về chợ Viềng thôi
Anh bán rủi, em mua may
Trống chiêng vang vọng ở Phủ Dày
Thanh đồng áo đỏ, tung bay giữa đình
Mẫu từ cõi hiển linh về
Phù cho đất nước thái bình, an yên
Hữu duyên sấp ngửa đồng tiền
Tay ai gieo quẻ xin duyên muộn màng
Tiết Xuân lất phất mưa phùn
Anh yêu từng bước chân em trên đất
Gió lùa vào tóc mát rượi
Chợ đông, cớ sao không nắm tay em?
Mỗi năm chỉ có một phiên
Ta đi chợ, cầu duyên và tài lộc
Bán mua trong tiếng cười nói
Hương chanh, hương bưởi thơm ngát
Dập dìu chân nối bước chân
Đưa em qua hết mùa Xuân chợ Viềng

7. GIẤC MƠ CHIỀU 30
Thơ của Huong Mrs Le
Chiều ba mươi… chiều ba mươi Tết
Lòng bâng khuâng, con chợt nhớ quê xưa
Trưa ôm cháu, vừa chợp mắt chút ít
Bỗng mơ thấy mẹ cha trở về gần
Mẹ vẫn vậy, dáng lưng còng chậm chạp
Suốt đời lo toan, vất vả trăm bề
Nuôi chúng con bằng gánh hàng lao đao
Chỉ mong con cháu đời sống tròn đầy
Con đã lớn, giờ đã thành bà nội
Mỗi lần về, vẫn hóa trẻ thơ
Mẹ chăm sóc, dặn dò, khuyên bảo
Con xúc động… nước mắt cứ rơi
Con ngồi xuống giường xưa của mẹ
Đâu “chỗ ướt mẹ nằm' đâu “chỗ khô con lăn'
Cối giã trầu vẫn đỏ tươi như xưa
Chờ bàn tay mẹ lặng lẽ ngồi bên
Thì ra chỉ là giấc mơ dịu dàng
Chiều cuối năm mẹ về thăm đấy
Thăm bếp của con, bếp có gì mới?
Mẹ vẫn nặng lòng, khi thấy con xa
Con tỉnh dậy… nước mắt lại trào ra…

8. NHỚ MẸ NGÀY XUÂN
Thơ của Huong Mrs Le
Mẹ giờ đã an lành, không còn đau đớn
Giữa bầu trời mây trắng, mẹ ngồi thanh thản
Trả xong nợ kiếp người, giờ về bên cha
Để cùng vui chơi, sống cuộc sống thanh nhàn
Nhà còn trống ánh nắng chiếu rọi
Cối têm trầu chờ bàn tay khô khan
Suốt đời mẹ gánh vất vả âu lo
Mồ hôi thấm áo, sáng trưa tối chợ búa
Nhìn mắc áo, mẹ vẫn treo đó
Mùi hương mẹ như còn theo con mãi
Thương con, quý cháu, mẹ cũng đã ra đi
Đành bỏ lại áo, rời xa một lần
Chiều nay đất trời vào xuân
Mưa cũng nhớ mẹ, làm ướt sân nhà
Nhìn lên ảnh mẹ đang mỉm cười
Tưởng như mẹ vẫn còn bên đời con
Dù mai trời bão mưa rền
Mẹ đi, con cháu vẫn còn lời ru
Sài Gòn, 8-3-2021

9. NỖI NHỚ THÁNG BA
Thơ của Huong Mrs Le
Em tìm kiếm nỗi nhớ tháng ba
Hoa xoan tím phủ đầy trước ngõ
Mùa xuân về, hội làng hòa câu quan họ
Anh ở đâu mà chưa đến hẹn về?
Tháng ba, hoa xoan tím gợi nhắc lời thề
Bao kỷ niệm vẫn còn rõ trong trí nhớ
Em biết phương xa, anh vẫn thao thức
Thương nhớ về một góc nhỏ quê hương
Mấy chục năm rồi, anh vẫn còn thương
Vẫn nhớ quê, nơi có em và những lời hẹn
Câu lục bát quê hương vẫn vẹn nguyên trong lòng
Để em bắc cầu, dải yếm đón anh qua
Tháng ba, quê nhà cây vẫn đơm hoa
Chim chóc ríu rít gọi nhau về xây tổ
Có biết lòng em đang chìm trong nỗi nhớ
Thương về một miền, anh đang ở nơi nào?

10. CHUYẾN VỀ QUI NHƠN
Thơ của Huong Mrs Le
Chiều nay em trở về bên cổ tháp*
Hẹn hò với anh trên bãi biển Qui Nhơn
Mười thế kỷ vẫn đứng vững với rêu phong
Vẫn lộng lẫy giữa lòng thành phố
Chúng ta thắp hương cho ông Hàn Mặc Tử
Để tưởng nhớ thi sỹ đã bán trăng
GỀNH RÁNG* ơi, câu thơ xưa đâu rồi?
Chìm vào biển xanh hay lên với chị Hằng?
Chúng ta cùng nhau đến BÃI TRỨNG* nhé anh
Nơi xưa Vua dành cho vợ tắm mát
Giữa bao la, ai tìm ai để ngắm?
Biển thẹn thùng, xanh thẳm ngút ngàn
Qui Nhơn ơi, sao em không thể rời
Nỡ xa anh và tình yêu phố biển
Chỉ một lần thôi, chỉ một lần thôi hẹn ước
Sao em đã nặng lòng thương mến đất Qui Nhơn

