Đàn ông ở Myanmar rất ưa chuộng dép Lào, họ thậm chí còn khoác vest kết hợp với đôi dép.
10 điều thú vị bạn nên biết khi du lịch Myanmar
Dưới đây là những điểm đặc biệt về văn hóa địa phương mà bạn sẽ trải nghiệm khi đến du lịch Myanmar.
Đặc điểm của người dân Myanmar
Người dân Myanmar thân thiện, hòa nhã, thích thăm viếng các ngôi chùa, sống một cuộc sống bình yên và chậm rãi. Họ luôn tuân thủ triết lý 'thà ăn xin còn hơn ăn trộm'.
Ngoài việc ăn trầu, người Myanmar thường sử dụng bột thanakha màu vàng để bảo vệ da khỏi tác động của nắng.

Nam giới thường đi dép cả năm, thường là dép Lào, kể cả khi mặc vest hay tham dự đám cưới. Chỉ có quan chức và quân đội mới mang giày.
Đời sống hàng ngày của người dân
Đồ uống quốc dân của Myanmar là trà sữa, loại trà nhạt pha với sữa tươi và mật ong.
Hệ thống điện quốc gia rất yếu, vì vậy các khách sạn, nhà hàng và cửa hàng thường phải sử dụng máy phát điện riêng. Chợ chỉ mở cửa từ 9h sáng nhưng đã chuẩn bị dọn hàng từ 16h vì lúc 17h sẽ mất điện. Buổi tối ở đây ít hoạt động giải trí, chỉ có các quán cà phê, trà sữa và ăn vặt, không có quán rượu bia hay cửa hàng mua sắm.
Đám cưới thường được tổ chức từ buổi sáng đến trưa. Ngay khi nhận quà, bộ phận tiếp nhận sẽ mở và ghi lại thông tin người gửi vào sổ sách. Chú rể và cô dâu chỉ thực hiện việc khui quà.
Vai trò nam giới cao quý trong xã hội
Trong nhà, phụ nữ phải làm việc phục vụ nam giới. Khi giặt đồ, họ phải giặt riêng đồ của nam và nữ.
Đất nước có nhiều đền chùa
Myanmar được biết đến với biệt danh 'xứ sở của những đền tháp', với hàng ngàn đền chùa Phật giáo. Theo LA Times, có khoảng 10.000 đền chùa được xây dựng từ thế kỷ 10-14 tại Bagan. Hiện nay chỉ còn khoảng 2.200 công trình này còn tồn tại.
Mỗi ngôi chùa ở đây đều có nhiều tháp, phần lớn được trang trí bằng vàng, kim cương và đá quý. Các tượng Phật và tháp trong chùa ngày càng lớn hơn do sự dán vàng vàng khi phật tử cầu nguyện.
Nhiều ngôi chùa có tượng Phật dài gần trăm mét, với tượng nặng gần nghìn tấn làm từ đá quý, việc tạo tượng và xây dựng chùa phải được tiến hành song song.
Chỉ được đi chân trần khi vào chùa
Khi bước vào cổng của chùa, du khách phải cởi giày, đi chân trần. Ngay cả các nhà lãnh đạo quốc gia cũng phải tuân thủ quy định này. Cảnh sát bảo vệ chùa trong các dịp lễ cũng phải 'đi chân trần, đầu trần' để phục vụ.
Giá để gửi giày mỗi người hoặc mỗi nhóm đều là 1.000 kyats (khoảng 2.000 đồng). Nếu bạn muốn mang theo túi để đựng giày, giá cũng vẫn giống như vậy.
Khám phá du lịch tại Myanmar, bạn nên thăm chùa vào buổi sáng sớm hoặc chiều tối để tránh cái nóng khi đi bộ trong chùa. Đừng quên mang theo khăn ướt để lau chân sau mỗi lần thăm.
Ở Myanmar, các đền chùa không thường sử dụng nhang mà thay vào đó là nến được thắp sáng bên ngoài. Phật tử thậm chí có thể tổ chức hoạt động như ăn uống và ca nhạc trong chùa. Du khách không được phép mặc quá ngắn hoặc quá mỏng khi vào chùa, họ cũng có thể mua đồ để che thêm nếu cần.
Số lượng sư sãi ở Myanmar nhiều hơn cả quân đội
Sư không phụ trách việc điều hành chùa mà tập trung vào tu học và thiền định tại các viện thiền, trong đó có viện thiền Kyat Khat Wine với hàng ngàn phái đồ đến tu tập.
Các vị sư tu hành khất thực hàng ngày và ăn uống như bình thường. Sự khác biệt là họ không ăn sau chín giờ sáng, không làm hại sinh linh, tránh xa chỗ đông người, không sử dụng nước hoa hay mỹ phẩm, không tiếp xúc gần gũi với phụ nữ. Các viện thiền cũng là nơi truyền dạy kỹ năng sống cho trẻ em và nơi nam thanh niên trải qua giai đoạn tu học trước khi trưởng thành. Mùa hè thường là thời gian các bé trai nhập viện để tu tập.

Không nhiều Di sản Thế giới
Myanmar chỉ có một Di sản Thế giới là khu vực thị quốc Pyu, trong đó có di tích Kanbawza Thadi ở Bago (thế kỷ 1 TCN - thế kỷ 9) được UNESCO công nhận vào năm 2014.
Giao thông độc đáo
Do thành phố Yangon cấm xe máy, nên các đường phố đều dành cho ô tô và xe buýt, di chuyển theo chiều bên phải. Dịch vụ taxi chỉ hoạt động theo chuyến, giá cước thương lượng, chưa có đồng hồ đo quãng đường. Các phương tiện vận chuyển du lịch thường có cửa mở ra phía trái, giữa đường, gây khó khăn cho hành khách xuống hoặc lên xe. Do đó, hướng dẫn viên và phụ xe luôn phải đứng ở cửa xe, chặn đường để đảm bảo an toàn cho du khách.
Dù đang trong giai đoạn phát triển, Yangoon đã bắt đầu gặp tình trạng kẹt xe, nhưng vẫn duy trì trật tự giao thông, không có tình trạng rú ga liên tục và luôn tôn trọng người đi bộ. Các con đường quốc lộ rộng rãi, xe máy không chạy giữa đường mà chỉ chạy sát mép (không phải lề) bên phải hoặc bên trái. Tuy nhiên, luật pháp ở Myanmar vẫn chưa bắt buộc người đi xe máy phải đội mũ bảo hiểm. Ngoài ra, ở Myanmar còn sử dụng loại xe trisaw, một loại xe đạp được cải tiến để chở thêm người.
Đất nước nhiều núi nhưng không có hệ thống cáp treo
Myanmar hiện chưa có hệ thống cáp treo, mặc dù có nhiều chùa được xây trên núi. Người dân thường sử dụng các loại xe tải hai cầu không mui, được chế tạo thêm 7 hàng ghế, mỗi hàng ghế chở được 7 người, không kể cabin, để di chuyển trên mọi địa hình hiểm trở để đến những vùng núi. Ngoài ra, còn có phương tiện gọi là kiệu, mỗi kiệu chở được 4 người. Kiệu thường được làm bằng thân tre lồ ô, có đường kính từ 10 đến 15 cm, giữa có một chiếc ghế để người điều khiển hoặc khách ngồi hoặc nằm. Các đồ đạc và trẻ em thường được gùi sau lưng hoặc đặt lên đầu của những người khuân vác thuê. Những chiếc gùi này cao vài mét, có thể chở được tối đa 100 kg.

Quan niệm về cái chết
Người Myanmar tuân theo phong tục hỏa táng nhưng không giữ tro để thờ cúng hoặc mang vào chùa. Khi ai đó qua đời, họ sử dụng hòm chung, do các hội hỗ trợ tổ chức, không để quá lâu và chỉ thiêu xác, không thiêu hòm. Cũng không tổ chức giỗ chạp vì họ tin rằng “sự sống tiếp tục ở một thế giới khác, không còn bị ràng buộc bởi nợ nần của thế gian”.
Theo Minh An/Vnexpress
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch từ Mytour
MytourNgày 3 tháng Mười Một, 2017