1. Bài văn cảm nhận sau khi đọc đoạn trích 'Con chó bấc' - mẫu số 4
Mỗi người trong chúng ta đều cảm động trước sự gắn bó giữa chàng trai Santiago và đàn cừu của anh. Tình cảm giữa con người và loài vật được nhà văn Jack London khắc họa sâu sắc trong đoạn trích “Con chó Bấc” từ tiểu thuyết “The Call of the Wild” (Tiếng gọi nơi hoang dã). Sự thông minh của chú chó khiến ta ngạc nhiên.
Cuộc gặp gỡ giữa Bấc và Giôn Thooc-ton là một may mắn lớn cho chú chó, vì đây là “một ông chủ lý tưởng”. Nhìn lại cuộc đời, Bấc chưa bao giờ có một chủ nhân yêu thương mình như Thooc-ton. Đối với ông Thẩm, “đó là tình bạn chân thành và nghiêm túc”, còn với những đứa trẻ của ông, đó là “trách nhiệm”, còn đối với Pe-ron, Pho-rang-xoa, E-cot, đó là “nghĩa vụ và lợi ích kinh doanh”… Họ chỉ lướt qua số phận của Bấc như một cơn gió mà không để lại sự lưu luyến. Thooc-ton không chỉ là ân nhân của Bấc mà còn dành cho chú chó tình cảm như dành cho con cái của mình. Cách anh đối xử với đàn chó rất gần gũi: chào hỏi, trò chuyện thân mật…
Những lúc trò chuyện “vô thưởng vô phạt” cũng giúp chúng ta cảm nhận được tình cảm chân thành, giản dị của người chủ dành cho mỗi con vật cưng. Qua loạt động từ, nhà văn mô tả chi tiết tình cảm nồng nàn của Thooc-ton với Bấc: “ôm chặt đầu, dựa đầu vào đầu nó, đẩy qua đẩy lại, thì thầm những lời rủa”. Tình yêu được thể hiện qua hành động cụ thể, không chút vụ lợi mà từ trái tim nhân ái. Ông chủ này trân trọng và muốn bảo vệ những chú chó. Thooc-ton có lẽ lắng nghe tiếng nói của Bấc khi anh cảm thấy “Đằng ấy gần như biết nói”. Tấm lòng của anh là giai điệu của tình yêu giữ gìn bản chất lương thiện của Bấc, là dây cương vững chắc để con vật không bị dẫn dắt bởi bản năng.
Nhà văn Jack London có khả năng đặc biệt trong việc khắc họa thế giới của loài vật. Không chỉ là cuộc sống hoang dã của bầy sói ở Bắc cực trong tiểu thuyết “Nanh Trắng”, mà đoạn trích này, tác giả cũng xây dựng hình ảnh Bấc là một chú chó thông minh. Nó thực sự được thuần hóa khi sống trong vòng tay của Thooc-ton. Cách nó đáp lại tình cảm của chủ trong những lúc vui đùa thật độc đáo. “Há miệng cắn lấy tay, ép răng thật mạnh đến nỗi để lại dấu vết lâu dài”. Cách đùa giỡn đó được Thooc-ton chấp nhận như một cử chỉ vuốt ve. Giữa họ có một mối liên kết mạnh mẽ để hiểu tình cảm của đối phương, ánh mắt của chú chó khi gặp mắt đều sáng lên tình cảm chân thành.
Phản ứng của Bấc khi nhận được sự chăm sóc của chủ cũng cho thấy nó là một con vật nhanh nhẹn, đáng yêu. “Vùng dậy trên hai chân, miệng cười, mắt lấp lánh”, nó hiểu được tình cảm tuyệt vời của chủ, cảm xúc mãnh liệt trào dâng trong lòng: “không có gì vui sướng, như thể trái tim mình sắp bật ra khỏi cơ thể vì phấn khích”. Khoảnh khắc ấy là lúc nó thực sự sống. Ngòi bút tinh tế của tác giả đi sâu vào thế giới nội tâm của chú chó, giải thích sự thông minh của nó. Biện pháp nhân hóa giúp ta cảm nhận sâu sắc âm vang tâm hồn của Bấc. Bao đêm nó chìm trong suy tư, “việc thay đổi chủ liên tục…khiến nó lo sợ không có chủ nào gắn bó lâu dài”, lo lắng Thooc-ton cũng sẽ rời bỏ nó. Suy nghĩ của con vật cho thấy nó đã “từng trải” và dù mạnh mẽ thế nào trong kéo xe trượt tuyết, Bấc cũng mong nhận được sự chăm sóc của người chủ yêu thương nó thật lòng.
Không chỉ con người mới có những sợi dây tình cảm phức tạp mà loài vật cũng có những cảm xúc riêng, Jack London hiểu điều đó. Những nỗi lo âu khiến Bấc có những hành động khác biệt so với các chú chó khác. Nó luôn lo sợ xa cách nên có khi bừng tỉnh “vội vàng đứng dậy, không ngủ nữa, lắng nghe tiếng thở đều đặn của chủ…”. Ý nghĩ đó làm tình yêu của nó trở thành lòng “tôn thờ”, không đón nhận những cử chỉ của Thooc-ton mà dè dặt. Một chuỗi động từ tái hiện sự nhanh nhạy, khôn khéo của Bấc: “nằm phục, ngước nhìn lên mặt anh, chăm chú theo dõi từng cử chỉ thoáng qua…”. Trí tưởng tượng phong phú của nhà văn giúp hình ảnh Bấc hiện lên sinh động qua trang viết. Đó quả là chú chó thông minh và trung thành.
Chúng ta đã từng ấn tượng với tác phẩm “Dế Mèn phiêu lưu kí” của nhà văn Tô Hoài với cuộc hành trình thú vị của chú dế Mèn và những quan sát tinh tế. Giờ đây, chúng ta cũng không khỏi xúc động trước tình yêu loài vật của nhà văn Jack London trong đoạn trích “Con chó Bấc” khi tác giả khắc họa sâu sắc “tâm tư tình cảm” của chú chó Bấc.

2. Bài văn cảm nhận của em sau khi đọc đoạn trích 'Con chó Bấc' - mẫu 5
'Tiếng gọi nơi hoang dã' (1903) là một tác phẩm nổi tiếng của G. Lân-đân, phản ánh những chuyến hành trình tìm vàng ở miền Bắc Canada gần Bắc Cực. Câu chuyện xoay quanh số phận của con chó Bấc, một chú chó nhà khỏe mạnh bị bắt cóc và đưa lên vùng cực để kéo xe trượt tuyết. Bấc trải qua nhiều ông chủ tàn ác, nhưng chỉ có Giôn Thoóc-tơn là người duy nhất yêu thương và cảm hóa nó. Khi Thoóc-tơn và nhóm của ông qua đời, Bấc không còn lý do gì để gắn bó với con người và trở thành một con sói hoang dã. Truyện thu hút người đọc nhờ vào cảnh vật hoang dã khắc nghiệt của miền Bắc và cái nhìn sâu sắc vào thế giới loài chó. Tác giả G. Lân-đân không nhân cách hóa chó mà miêu tả chúng một cách chân thực và tinh tế, từ đó thể hiện sự khác biệt trong tình cảm của từng con chó như Xơ-kít, Ních và Bấc. Sự miêu tả tình cảm của Bấc đối với Thoóc-tơn được thể hiện một cách sinh động và chi tiết, làm nổi bật lòng trung thành và sự nhạy cảm của loài chó. Đoạn trích giúp người đọc hiểu sâu sắc hơn về sự gắn bó đặc biệt giữa Bấc và Thoóc-tơn, đồng thời gợi nhắc chúng ta về tình cảm chân thành và nhân ái của con người.

3. Bài văn cảm nhận của em sau khi đọc đoạn trích 'Con chó Bấc' - mẫu 6
Trong văn học nghệ thuật, mỗi nhà văn đều có con đường sáng tạo riêng. Dù cùng khai thác một chủ đề, họ vẫn tìm được lối viết độc đáo để khẳng định cái tôi cá nhân. Thông thường, các tác phẩm tập trung vào miêu tả tâm lý nhân vật, nhưng khắc họa tâm lý loài vật lại là thách thức lớn hơn nhiều. Jack London đã chấp nhận thử thách này, viết về loài chó - loài vật gần gũi với con người - và khám phá sâu sắc cảm xúc của chúng trong tác phẩm 'Tiếng gọi nơi hoang dã'.
'Con chó Bấc' là một đoạn trích thuộc chương 6, mang đến cái nhìn sâu sắc nhất về chú chó này. Thay vì tạo kịch tính hay đưa vào nhiều chi tiết, Jack London lại chọn tập trung vào tình cảm giữa con người và loài chó, tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt cho tác phẩm.
Nói về tình cảm giữa con người và chó, không thể không nhắc đến sự gắn bó của Thooc-tơn với Bấc. Thooc-tơn là một ông chủ lý tưởng, chăm sóc Bấc như một người bạn nhỏ từ khi mua lại nó, cho đến khi nó rời xa cuộc đời. Anh đối xử với những chú chó kéo xe của mình như những đứa con. Trong mắt Jack London, chó không chỉ là công cụ lao động mà còn là người bạn đồng hành cùng Thooc-tơn trải qua muôn vàn khó khăn.
Sự thông minh của Bấc giúp nó cảm nhận được tình yêu thương của Thooc-tơn và đáp lại bằng tình cảm mãnh liệt. Nó biết phân biệt và đối xử với mỗi người chủ theo cách khác nhau, dành cho Thooc-tơn tình yêu cuồng nhiệt và sự tôn thờ đặc biệt. Nỗi sợ hãi mất Thooc-tơn ám ảnh nó, thể hiện qua chi tiết nó lắng nghe tiếng thở đều đặn của chủ trong đêm. Tình yêu của Thooc-tơn dành cho Bấc cũng chính là tình yêu mà Jack London dành cho loài chó, khiến hình ảnh Bấc sống mãi trong lòng độc giả.

4. Bài văn cảm nhận của em sau khi đọc đoạn trích 'Con chó Bấc' - mẫu 7
Giắc Lân-đơn (1876 – 1916), tên thật là Giôn Gri-phit Lân-đơn, là một nhà văn Mỹ nổi tiếng, sinh ra tại bang San Francisco. Ông trải qua tuổi thơ đầy khó khăn và đã làm nhiều nghề để kiếm sống. Sự nghiệp văn chương của Lân-đơn bắt đầu với những truyện ngắn đăng trên báo sinh viên và phát triển mạnh mẽ vào đầu thế kỉ XX. Đoạn trích 'Con chó Bấc' từ tiểu thuyết 'Tiếng gọi nơi hoang dã' kể về Bấc, một chú chó bị bắt lên vùng Bắc Cực để kéo xe trượt tuyết. Trải qua nhiều lần đổi chủ tàn nhẫn, chỉ có Giôn Thoóc-tơn là đối xử với nó bằng tình thương. Sau khi Thoóc-tơn qua đời, Bấc rời bỏ con người để trở thành một con chó hoang, nghe theo tiếng gọi của tự nhiên. Đoạn trích này chân thực phản ánh tình cảm giữa Thoóc-tơn và Bấc.

Trước tình cảm chân thành của Thoóc-tơn, Bấc đã hoàn toàn bị chinh phục. Chó vốn dĩ là loài vật thân quen với con người, và miêu tả của nhà văn về Bấc rất chân thực. Bấc luôn nằm bên cạnh chủ, quan sát mọi cử chỉ, động tác của Thoóc-tơn với ánh mắt đầy tỉnh táo và ngưỡng mộ. Nó dành cho Thoóc-tơn một tình yêu đặc biệt, một tình cảm mà nó chưa từng có với ai khác. Tuy nhiên, Bấc luôn lo sợ hạnh phúc này sẽ mất đi, và đêm đêm, nó thường tỉnh dậy để kiểm tra xem Thoóc-tơn có còn bên mình hay không. Tiếng thở bình yên của Thoóc-tơn là niềm an ủi lớn nhất cho nó.
Đoạn trích này không chỉ thể hiện trí tưởng tượng phong phú của Jack London mà còn truyền tải thông điệp về tình yêu thương đối với loài vật. Nhà văn muốn nhắn gửi rằng chúng ta nên yêu quý và trân trọng những loài vật có tình nghĩa như Bấc.

6. Bài viết cảm nhận của em sau khi đọc đoạn trích 'Con chó Bấc' - Mẫu số 9
Nhiều người thường nghĩ rằng mối quan hệ giữa con người và động vật chỉ đơn thuần là chủ - tớ, lạnh lùng và tàn nhẫn. Tuy nhiên, thực tế đã chứng minh rằng vẫn có những mối liên kết rất gắn bó và sâu sắc, điều này được khắc họa rõ nét qua đoạn trích 'Con chó Bấc'.
Đoạn trích nằm trong tiểu thuyết 'Tiếng gọi nơi hoang dã', một tác phẩm văn học kinh điển toàn cầu, đã mê hoặc biết bao thế hệ bạn đọc. Tác giả của nó, Giắc Lân-đơn, sinh năm 1876 và mất năm 1916, tại Phran-xi-xco. Trước khi trở thành nhà văn nổi tiếng, ông đã phải bươn chải với nhiều nghề khác nhau. Đoạn trích kể về chú chó Bấc bị bắt cóc và đưa đến vùng Bắc Cực lạnh giá để kéo xe trượt tuyết cho những người săn vàng. Trong khi phần lớn đối xử với Bấc bằng sự tàn nhẫn, Giôn Thoóc-tơn lại là người duy nhất mang trong mình lòng nhân ái và tình thương với chú chó. Đoạn văn đã thể hiện sâu sắc và cảm động tình cảm này.
Với Giôn, Bấc không chỉ là một con vật vô tri, mà như một người bạn, một người thân. Anh đối xử với Bấc như cha chăm sóc cho con. 'Anh túm chặt lấy đầu Bấc rồi dựa đầu nó vào đầu anh', hai tâm hồn hòa quyện trong sự đồng cảm sâu sắc. Giôn còn nói chuyện với Bấc bằng những lời âu yếm, một cách đặc biệt mà không ai khác có thể làm được. Anh cảm nhận rằng 'Đằng ấy gần như biết nói đấy!', và khoảng cách giữa người và vật hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tình thân ấm áp. Giôn thật sự là một con người đầy lòng vị tha, không chỉ với đồng loại mà cả với những sinh vật nhỏ bé.
Chính sự chân thành của Giôn đã làm dịu đi những vết thương trong lòng Bấc, những tổn thương mà chú đã chịu đựng từ những người chủ trước đó. Cách Bấc đáp lại tình cảm của Giôn cũng đặc biệt không kém: 'Há miệng cắn lấy tay, ép răng xuống thật mạnh đến nỗi vết răng hằn vào da thịt một lúc lâu'. Đây không phải là hành động của bản năng thú tính, mà là sự biểu hiện của tình yêu và sự vuốt ve mà Bấc dành cho người chủ tốt bụng. Nhà văn còn mô tả sự hạnh phúc tột độ của Bấc: 'tưởng chừng như quả tim mình nhảy tung ra khỏi cơ thể vì ngây ngất'. Trong giây phút đó, Bấc như một đứa trẻ đang tận hưởng niềm vui trong vòng tay người cha. Nhưng Bấc luôn lo sợ rằng Thoóc-tơn sẽ rời xa, và chính điều này khiến tình yêu của Bấc chuyển từ sự săn đón sang sự tôn thờ: 'nằm phục, ngước mắt lên nhìn anh...'
Tình cảm sâu nặng giữa Bấc và Giôn đến mức khi Giôn qua đời, Bấc đã rời bỏ thế giới loài người để đi theo 'tiếng gọi nơi hoang dã'. Nhà văn Giắc Lân-đơn quả là một người có trí tưởng tượng phong phú và khả năng miêu tả tâm lý tinh tế, khi ông có thể khắc họa sinh động thế giới nội tâm của một chú chó như vậy. Dù chỉ là một đoạn trích nhỏ, nhưng 'Con chó Bấc' đã để lại dư âm sâu đậm trong lòng bạn đọc về mối quan hệ thân thiết giữa con người và loài vật.

7. Bài viết cảm nhận sau khi đọc đoạn trích 'Con chó Bấc' - Mẫu số 10
Jack London, sinh năm 1876 tại San Francisco, Hoa Kỳ, đã trải qua một tuổi thơ nghèo khó và phải bỏ học ở tuổi 14 để làm nhiều công việc như phu khuân vác, thủy thủ, công nhân dệt... Thậm chí, ông đã tham gia đoàn người đào vàng ở Klondike. Những trải nghiệm từ cuộc sống gian khổ này đã tạo nên nền tảng phong phú cho tác phẩm của ông, với hơn 50 tác phẩm nổi tiếng như Tiếng gọi nơi hoang dã, Gót sắt, Martin Eden, Tình yêu cuộc sống và Nanh trắng.
Thoóc-tơn đối với Bấc không chỉ là mối quan hệ giữa chủ và tớ, mà là một tình cảm yêu thương đặc biệt. Trong mắt Thoóc-tơn, Bấc không phải là một con chó, mà là một người bạn, một người con thân yêu, là nơi anh chia sẻ những tâm sự và săn sóc bằng tất cả tình yêu thương. Tình cảm của Thoóc-tơn nổi bật hơn so với những người chủ trước đó của Bấc. Thẩm phán Mi-lơ chỉ coi Bấc như một con chó săn giữ nhà, những người tìm vàng chỉ coi Bấc như một công cụ. Nhưng Thoóc-tơn không chỉ cứu sống Bấc mà còn đối xử với nó như một người cha chăm sóc con mình với sự chu đáo và tình thương vô hạn. Những khoảnh khắc thân mật của họ, từ việc trò chuyện đến những cái ôm đầu thân thiết, đều thể hiện tình yêu và sự đồng điệu giữa hai tâm hồn.
Với Thoóc-tơn, Bấc lần đầu tiên cảm nhận được tình yêu thương thực sự, một tình yêu mãnh liệt và nồng cháy. Trước đó, Bấc chỉ biết đến sự bình yên và vui vẻ, nhưng với Thoóc-tơn, nó đã trải qua một tình cảm vượt ra ngoài tình bạn thông thường, một tình yêu sôi nổi, cuồng nhiệt, thậm chí là sự tôn thờ. Bấc, một con chó thông minh, đã hiểu và đáp lại tình cảm của Thoóc-tơn theo cách riêng của mình, đầy cuồng nhiệt và đặc biệt. Nó không săn đón, không vồ vập, mà lặng lẽ quan sát và quan tâm đến chủ nhân của mình, ánh mắt của nó thể hiện sự thuần phục, biết ơn và tình yêu sâu sắc.
Chúng ta không thể không xúc động trước tình cảm mà Thoóc-tơn và Bấc dành cho nhau. Đây là một câu chuyện đầy nhân văn, thể hiện sự tài hoa của tác giả trong việc miêu tả tâm lý và gửi gắm những thông điệp sâu sắc về tình người và tình vật.

8. Bài viết cảm nhận của em sau khi đọc đoạn trích 'Con chó bấc' - mẫu 12
Liên kết giữa con người và động vật, và ngược lại, là một mối quan hệ tự nhiên và sâu sắc. Con người quý trọng động vật vì chúng có ích và đáng yêu, trong khi động vật thì thể hiện lòng trung thành và biết ơn. Mặc dù vậy, sự kết nối này thường chỉ là bản năng, như tục ngữ nói 'Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng'. Nhưng trong tiểu thuyết 'Tiếng gọi nơi hoang dã' qua đoạn trích 'Con chó Bấc', mối quan hệ này được miêu tả một cách mới mẻ và sâu sắc hơn. Cái nhìn nhân văn và sáng tạo trong tác phẩm mang đến cho con người một niềm hạnh phúc giản dị nhưng quý giá.
Quan hệ giữa Thoóc-tơn và con chó Bấc là một tình cảm yêu thương đặc biệt. Bấc cảm thấy may mắn khi gặp được Thoóc-tơn, người không chỉ cứu sống nó mà còn chăm sóc như một người cha. Tình yêu thương mà Thoóc-tơn dành cho Bấc là sâu sắc và không giới hạn. Cách chăm sóc của Thoóc-tơn vượt xa những gì Bấc từng biết, từ cách đối xử ân cần đến những cử chỉ yêu thương như ôm chặt và những lời âu yếm. Bấc cảm nhận được sự ân cần này và phản ứng bằng cách vui mừng, cảm nhận sự yêu thương đến mức thốt lên những âm thanh không thành lời khiến Thoóc-tơn phải ngạc nhiên và vui mừng.
Hạnh phúc mà Bấc nhận được từ Thoóc-tơn là vô giá, là điều không thể so sánh. Những lúc được âu yếm, Bấc cảm thấy trái tim mình như nhảy ra khỏi cơ thể và khi Thoóc-tơn buông ra, nó vui vẻ nhảy cẫng lên. Sự vui mừng của Bấc không chỉ khiến Thoóc-tơn cảm thấy hạnh phúc mà còn thể hiện một tình yêu chân thành và nồng nhiệt. Bấc cảm nhận được tình yêu và sự chăm sóc của Thoóc-tơn một cách sâu sắc, và nó cũng đáp lại bằng cách thể hiện lòng biết ơn bằng hành động yêu thương đặc biệt.
Bấc cũng là một con vật có bản lĩnh, biết giữ chừng mực trong sự thể hiện tình cảm của mình. Nó khác với những con vật khác như Xơ-kít và Ních, biết lắng nghe và quan sát mọi thay đổi trên nét mặt Thoóc-tơn. Sự chăm sóc của Thoóc-tơn với Bấc là chân thành và mãnh liệt, và Bấc cảm nhận được điều đó qua ánh mắt và cảm xúc của mình. Tuy nhiên, sự hạnh phúc này cũng rất mong manh, vì Bấc luôn lo sợ rằng một ngày nào đó, giấc mơ đẹp đẽ này có thể tan vỡ. Từ những trải nghiệm đau thương trong quá khứ, Bấc luôn cảnh giác và lo lắng, và thường xuyên kiểm tra sự an toàn của Thoóc-tơn để duy trì trạng thái thăng bằng và yên tâm.

9. Bài viết cảm nhận của em sau khi đọc đoạn trích 'Con chó Bấc' - mẫu 11
Khi so sánh với những con chó thông minh khác như: “Con chó xấu xí” của Kim Lân, Mumu của Tuốc-ghê-nhép, con Mai-Cơn, con Rếch… hay gần gũi hơn là “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng” của Nguyễn Nhật Ánh, chú chó Bấc của Giắc Lân-đơn có phải chỉ đơn thuần thể hiện sự thông minh hay còn chứa đựng một triết lý sâu xa nào đó mà chúng ta chưa khám phá? Dù có thể chúng ta chưa nhận ra hoặc chưa hiểu rõ ngay lúc này, nhưng chắc chắn rằng tình cảm sâu sắc của Bấc dành cho chủ nhân của mình là điều mà ai cũng có thể cảm nhận được.
Tình cảm này được khắc họa bởi một nhà văn đã trải qua thời thiếu niên đầy khó khăn, từng làm nhiều nghề để kiếm sống và sớm tiếp cận với chủ nghĩa xã hội. Giắc Lân-đơn thường nhớ về thời thơ ấu của mình khi “mơ ước về một miếng thịt” và cảm thấy mình “như một con thú làm việc”. Ông đã tìm cách thoát khỏi hoàn cảnh đó bằng hai con đường: văn học và du lịch. Khi mới 17 tuổi, một chuyến du ngoạn biển cả với chiếc thuyền nhỏ đã giúp ông viết thiên ký sự “Bão biển Nhật Bản” và cung cấp tài liệu quý giá cho tiểu thuyết “Bão biển” sau này. Năm 1897, ông tiếp tục hành trình tìm vàng, tuy nhiên, ông không quan tâm đến vàng mà chú trọng vào sức lao động và những trải nghiệm của con người. Chính từ những trải nghiệm thực tế và đam mê văn học, Giắc Lân-đơn đã trở thành một trong những nhà văn vĩ đại của thế giới, thường được so sánh với Mác-xim Go-rơ-ki của Nga. Các tác phẩm của ông, dù thuộc thể loại nào, đều tập trung vào hai mảng lớn: mối quan hệ giữa con người với con người và con người với thiên nhiên. Đằng sau các tác phẩm là những giá trị nhân văn sâu sắc, tình yêu cao cả và sự hòa quyện của con người với môi trường tự nhiên.
Tiểu thuyết “Tiếng gọi nơi hoang dã” và đoạn trích “Con chó Bấc” cũng không ngoại lệ. Tác phẩm kể về Bấc, một con chó bị bắt cóc và đưa lên vùng Bắc Cực để kéo xe trượt tuyết cho những người tìm vàng. Bấc đã trải qua cuộc sống khổ cực bên cạnh nhiều ông chủ tàn ác. Chỉ có Giôn Thooc-tơn là người duy nhất đối xử nhân từ với nó và cảm hóa được nó. Sau cái chết của Thooc-tơn, Bấc đã từ bỏ con người và đi theo tiếng gọi hoang dã, trở thành một con chó hoang. Trong cuộc đời của Bấc, dù đã trải qua nhiều ông chủ, nhưng chỉ có Giôn Thooc-Tơn là người duy nhất dành cho nó tình thương thật sự, và đoạn trích tập trung vào tình cảm của Bấc dành cho chủ nhân này.
Tình cảm này không tự nhiên mà có, nó phát sinh từ tình yêu chân thành của Thooc-Tơn đối với Bấc. Vì vậy, trước khi thể hiện tình cảm của Bấc dành cho Thooc-Tơn, Giắc Lân-đơn đã miêu tả tình cảm của Thooc-Tơn đối với Bấc thông qua sự so sánh với những con người khác. Nếu như các ông chủ khác chăm sóc Bấc chỉ vì nghĩa vụ và lợi ích kinh doanh, thì Thooc-Tơn yêu thương và chăm sóc Bấc bằng cả trái tim, coi Bấc như một đứa trẻ của mình. Trong lòng Thooc-Tơn, Bấc không chỉ là một con chó mà là một người bạn đồng hành, cùng vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Chính tình cảm sâu sắc này đã cảm hóa và bồi đắp tình cảm của Bấc đối với Thooc-Tơn. Con đường đến trái tim không gì gần gũi hơn là xuất phát từ trái tim, và chỉ có một tình cảm mãnh liệt mới có thể cảm hóa người khác.
Tình cảm của Bấc dành cho Thooc-Tơn rất đặc biệt, là tình yêu nồng nàn, sôi nổi, tôn thờ và cuồng nhiệt. Đó là “tình yêu thực sự và nồng nàn lần đầu tiên phát sinh bên trong nó”. Trước đây, khi ở nhà thẩm phán Mi-lơ, Bấc chưa từng cảm nhận được tình cảm như vậy, đó chỉ là “chuyện làm ăn cùng hội cùng phường”. Đối với những đứa cháu nhỏ của ông Mi-lơ, Bấc chỉ có trách nhiệm “ra oai hộ vệ”; còn đối với thẩm phán, đó là “tình bạn trịnh trọng và đường hoàng”. Sự so sánh này cho thấy tình cảm của Bấc dành cho Thooc-Tơn là đặc biệt và sâu sắc như thế nào.
Tình cảm của Bấc cũng được thể hiện qua sự so sánh với Ních và Xơ-kít. Nếu như Xơ-kít thể hiện tình cảm bằng sự nũng nịu và đơn điệu, còn Ních tuy có phần mạnh mẽ hơn nhưng vẫn đơn giản và suồng sã, thì Bấc thể hiện tình cảm một cách tinh tế và đặc biệt hơn. Bấc không đụng chạm đến Thooc-Tơn mà tôn thờ từ xa, nhưng khi được chủ ôm ấp và yêu thương, Bấc cảm thấy như “trái tim mình nhảy ra khỏi cơ thể”, vui mừng và ngây ngất, với những âm thanh không thốt nên lời.
Không chỉ vậy, Bấc còn thể hiện tình yêu bằng cách “cắn nhẹ vào tay Thooc-Tơn” như một cử chỉ vuốt ve. Cách thể hiện này, dù có vẻ mạnh mẽ, thực chất là sự bày tỏ tình cảm sâu sắc của Bấc. Tình cảm của Bấc còn thể hiện qua sự quan tâm thầm lặng, khi Bấc luôn chú ý đến từng cử động và biểu hiện của Thooc-Tơn, dù ở gần hay xa. Khi trở về cuộc sống hoang dã, Bấc vẫn giữ tình cảm đặc biệt này cho Thooc-Tơn, với niềm đau và sự căm giận trước hành động độc ác của con người.
Tình cảm của Bấc và Thooc-Tơn được thể hiện qua ánh mắt, với đôi mắt của Bấc luôn hướng về Thooc-Tơn và đôi mắt của Thooc-Tơn phản ánh tình cảm sâu sắc của mình. Bấc dành cho chủ nhân của mình một tình cảm phong phú và sâu sắc, vừa yêu thương, vừa tôn thờ, và luôn lo lắng về tương lai. Sự nhạy bén và nhạy cảm của Bấc khiến nó lo lắng về việc thay đổi chủ, và ngay cả trong giấc mơ, nó vẫn bị ám ảnh bởi nỗi lo này. Chính tình yêu thương chân thành đã khiến Bấc cảm nhận và lo lắng như vậy, và điều này làm nổi bật sự quý giá của tình yêu khi vượt qua mọi rào cản.
Giắc Lân-đơn đã sử dụng nghệ thuật miêu tả tinh tế và trí tưởng tượng phong phú để khắc họa tình cảm của Bấc. Những đặc sắc nghệ thuật này, cùng với giá trị nội dung sâu sắc, đã làm nên thành công của đoạn trích “Con chó Bấc” và các tác phẩm khác của ông. Khi gập lại trang sách, câu chuyện của Bấc vẫn vang vọng trong lòng ta với những rung động đẹp về tình yêu nồng nàn và chân thực, vượt qua mọi rào cản về ngôn ngữ và giống loài. Đó chính là sự cao cả của tình yêu khi vượt qua những đam mê vật chất và những mối quan hệ vụ lợi.

10. Bài viết cảm nhận của em sau khi đọc đoạn trích 'Con chó Bấc' - mẫu 1
Trong lịch sử văn học, nghệ thuật khắc họa tâm lý nhân vật là một bước tiến quan trọng. Việc thể hiện tâm lý của con người đã khó, còn việc mô tả tâm lý của một con vật còn phức tạp gấp nhiều lần. “Tiếng gọi nơi hoang dã” khai thác đề tài động vật, một chủ đề không mới trong văn học thế giới, nhưng vẫn là một sáng tạo độc đáo của Jack London khi xây dựng hình ảnh chú chó Bấc sống động, gần gũi và đầy cảm xúc như con người. Đoạn trích “Con chó Bấc” thuộc chương 6 - “Tình yêu thương đối với con người”.
“Con chó Bấc” là một trong những đoạn văn thành công nhất của tác phẩm, dù không có nhiều tình tiết kịch tính, chỉ tập trung vào mô tả tình cảm giữa người với chó và ngược lại. Trong đoạn trích này, chúng ta cảm nhận sâu sắc tình yêu thương mà Thoóc-tơn dành cho Bấc. Thoóc-tơn không chỉ là một ông chủ lý tưởng đối với bất kỳ loài vật nào, mà còn là một người có tấm lòng nhân ái hiếm có, đã mua Bấc và chăm sóc tận tình đến khi anh qua đời. Thoóc-tơn đối xử với những con chó kéo xe của mình như thể chúng là con cái của anh.
Trong suy nghĩ và cảm xúc của mình, Thoóc-tơn không coi chó chỉ là công cụ phục vụ công việc. Đối với anh, chó là bạn bè, là tri kỷ, cùng anh chia sẻ công việc và gian khổ. Thoóc-tơn được đặt trong mối liên hệ so sánh với các ông chủ khác của Bấc, điều này làm nổi bật phẩm chất tuyệt vời của anh. Thẩm phán Mi-lơ chăm sóc Bấc vì nghĩa vụ, còn những người tìm vàng xem Bấc là công cụ để đạt được lợi ích. Ngược lại, Thoóc-tơn giao tiếp với Bấc bằng sự thân mật, trò chuyện nhẹ nhàng, thể hiện tình yêu thương vô hạn. Cách thể hiện tình cảm của anh với Bấc vượt xa mối quan hệ chủ-tớ thông thường.
Bấc là một con chó thông minh, hiểu được tất cả những cử chỉ yêu thương của Thoóc-tơn và đáp lại bằng sự cuồng nhiệt. Đối với gia đình thẩm phán Mi-lơ, tình cảm của Bấc chỉ là tình bạn trịnh trọng, còn với Thoóc-tơn, Bấc cảm nhận được tình yêu sâu sắc và mãnh liệt. Tình cảm của Bấc đối với chủ rất phong phú và sâu sắc. Nó không biểu lộ tình yêu bằng sự săn đón như những con chó khác, mà lặng lẽ quan sát và tôn thờ chủ theo cách riêng của mình. Ánh mắt của Bấc thể hiện sự yêu thương, biết ơn, tôn thờ và thần phục. Nỗi sợ phải xa Thoóc-tơn khiến Bấc có những hành động lo lắng, như trườn qua lạnh giá để nghe tiếng thở của chủ. Bấc có một tâm hồn nhạy cảm và sâu sắc, và chỉ có Thoóc-tơn mới khơi gợi được những tình cảm này.
Jack London, bằng khả năng nhân hóa và tình yêu động vật, đã tạo nên hình ảnh chú chó Bấc chân thực và hấp dẫn. Đoạn trích cho thấy tình yêu vô bờ bến mà tác giả dành cho những người bạn động vật của chúng ta.
Trong khi các tác phẩm về động vật của La-phông-ten, Tô Hoài thường để nhân vật động vật nói tiếng người, thì trong “Tiếng gọi nơi hoang dã”, đặc biệt là đoạn trích “Con chó Bấc”, qua nhân vật người kể chuyện, Bấc dường như có suy nghĩ và cảm xúc như con người thực sự. Đây là một yếu tố quan trọng góp phần làm nên thành công của tác phẩm, khiến hình ảnh chú chó Bấc sống mãi trong lòng người đọc.

11. Bài viết cảm nhận của em sau khi đọc đoạn trích 'Con chó Bấc' - mẫu 2
Như thể ta cùng theo đoàn người đi khai thác vàng ở vùng A-laska, với cảnh sắc rộng lớn phủ đầy tuyết trắng và những con người đầy ấn tượng, đoạn văn về chú chó Bấc và mối quan hệ cảm động giữa Bấc với Giôn Thoóc-tơn nổi bật nhất. Thay vì mô tả ngoại hình hay hành vi của Bấc, nhà văn đã lật mở thế giới nội tâm của con vật, thể hiện một tình cảm chân thành và cảm động. Đoạn văn 'Con chó Bấc' như một bản tình ca ngọt ngào, diễn tả tình cảm giao hòa sâu sắc giữa người và vật nuôi.
Có lẽ do đã trải qua những tháng ngày vất vả kéo xe trượt tuyết và gặp phải những ông chủ tàn nhẫn, Bấc mới thấu hiểu được giá trị thật sự của tình người. Sự cho ăn của nó thường gắn liền với roi vọt và sự ban phát của những con người khắc nghiệt và háo hức với vàng. Khi được Giôn Thoóc-tơn cứu sống, Bấc mới lần đầu trải nghiệm 'một tình yêu thương chân thành và nồng nàn'. Những ngày sống trong ngôi nhà của ông Thẩm phán Mi-lơ tại thung lũng Xan-ta Cla-ra, Bấc đã cảm nhận được sự ấm áp, dù những ngày đó là ngắn ngủi. Trong những lần săn bắn cùng các cậu con trai ông Thẩm, tình cảm của Bấc chỉ là sự gắn bó trách nhiệm, trong khi với ông Thẩm, nó thể hiện một tình bạn trang trọng.
London đã miêu tả đặc sắc mối quan hệ giữa Bấc và gia đình Thẩm phán Mi-lơ. Dù Bấc chỉ là một con chó săn, giữ nhà, và cảnh, từ khi sống với Giôn Thoóc-tơn, nó đã được trải nghiệm những tình cảm mới lạ và sâu sắc như 'tình yêu nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ'.
Tình cảm vui buồn, yêu ghét giống như dòng nước có mức độ tràn, hẹp và rộng, chảy nhanh hay chậm. Mọi cảm xúc đều có nguồn gốc, và Bấc tìm thấy nguồn gốc sâu xa trong tình cảm mà Giôn Thoóc-tơn dành cho nó, vì Thoóc-tơn 'đã cứu sống nó' và là 'ông chủ lý tưởng'. Những người khác nuôi Bấc chỉ vì nghĩa vụ hoặc lợi ích kinh doanh, còn Thoóc-tơn xem Bấc như 'con cái của anh'. Sự khác biệt này làm cho tình cảm giữa họ trở nên sâu sắc và cao quý, vượt xa mối quan hệ con vật và con người, chuyển thành tình yêu và sự đồng cảm. Bấc cảm nhận được điều này qua trực giác và cảm xúc của mình, khi Thoóc-tơn thể hiện tình cảm qua những cử chỉ âu yếm, chào hỏi và trò chuyện với Bấc. Thoóc-tơn thường nắm lấy đầu Bấc và âu yếm nó, điều này khiến Bấc cảm thấy vô cùng vui sướng và hạnh phúc.
Với Bấc, những giây phút được Thoóc-tơn yêu thương và vuốt ve là những khoảnh khắc tuyệt vời nhất. Bấc cảm nhận được 'không gì vui sướng bằng cái ôm chặt', 'tiếng rủa rủ rỉ bên tai'. Sự vui sướng của Bấc đạt đến mức cực độ, có lúc cảm giác 'trái tim như nhảy ra khỏi lồng ngực'.

12. Bài viết cảm nhận của em sau khi đọc đoạn trích 'Con chó Bấc' - mẫu 3
Jack London đã sử dụng tình yêu để khắc họa loài vật trong tác phẩm của mình. Ông mô tả một cách sinh động và cuốn hút hình ảnh con chó với tình cảm chân thành, thủy chung như con người. Qua sự tinh tế trong việc miêu tả loài vật, Jack London đã thể hiện tình cảm sâu sắc của ông đối với chúng.
Đọc 'Tiếng gọi nơi hoang dã' của London, chúng ta như được đồng hành cùng đoàn người tìm vàng lên vùng A-la-xca băng giá, với những cảnh tượng và con người ấn tượng mạnh mẽ. Đặc biệt, những trang viết về con chó Bấc và mối quan hệ cảm động giữa Bấc và Giôn Thoóc-tơn là những đoạn cảm động nhất. Nhà văn không chỉ mô tả ngoại hình hay bản năng của Bấc, mà còn khám phá thế giới nội tâm của nó, một thế giới đầy tình người cảm động. Đoạn văn 'Con chó Bấc' mang đến một cái nhìn thơ mộng về tình cảm gắn bó giữa người và vật nuôi.
Nhờ những tháng ngày kéo xe trượt tuyết vất vả và gặp phải những ông chủ tàn nhẫn, Bấc đã hiểu rõ thế nào là tình người. Miếng ăn của nó thường là roi vọt và sự bố thí từ những kẻ khát vàng. Khi được Giôn Thoóc-tơn cứu, Bấc mới lần đầu được trải nghiệm một tình yêu thương chân thực và nồng nàn. Những ngày sống cùng ông Thẩm phán Mi-lơ trước khi bị bắt cóc cũng là những kỷ niệm đáng nhớ, mặc dù chỉ là những tháng ngày ngắn ngủi và bình yên. Với ông Thẩm, tình cảm của Bấc chỉ là một trách nhiệm trong khi với Giôn Thoóc-tơn, nó là một tình bạn sâu sắc và đáng trân trọng.
London đã thể hiện một cách đặc biệt mối quan hệ của Bấc với gia đình Thẩm phán Mi-lơ. Bấc chỉ là một con chó săn, giữ nhà và cảnh. Nhưng khi sống với Giôn Thoóc-tơn, ông đã “khơi dậy” trong Bấc những tình cảm chưa từng có: “sôi nổi, nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến cuồng nhiệt...”.
Tình cảm, dù vui buồn hay giận dữ, đều có sự khác biệt và sức mạnh riêng. Tình cảm sâu xa mà Bấc cảm nhận từ Giôn Thoóc-tơn là sự cứu vớt và là hình mẫu lý tưởng của một người chủ. Các chủ khác nuôi Bấc vì nghĩa vụ và lợi ích, còn Giôn Thoóc-tơn coi Bấc như “con cái của mình”. Mối quan hệ này vượt xa mối quan hệ chủ-nô, lên tới một tình yêu thương chân thành. Bấc cảm nhận điều đó qua trực giác và cảm xúc nhạy bén, qua sự chăm sóc của Giôn Thoóc-tơn, từ những cử chỉ thân mật đến những cuộc trò chuyện lâu dài.
Với Bấc, những khoảnh khắc đó là những giây phút hạnh phúc, nơi nó cảm thấy “không có gì vui sướng bằng cái ôm ghì mạnh mẽ”, và “tiếng rủa rủ rỉ bên tai”. Niềm vui của Bấc đến cực điểm, đôi khi cảm giác như “trái tim nhảy tung ra khỏi lồng ngực”.
Đoạn văn này thể hiện rõ mối quan hệ sâu sắc và đẹp đẽ giữa người và vật nuôi, với sự giao cảm và tương tác đầy tình yêu. Bấc, như một “đứa trẻ” đầy tình cảm, có cách biểu lộ tình yêu rất đặc biệt, đôi khi bằng cách cắn nhẹ vào tay Giôn Thoóc-tơn. London, với tình yêu thương loài vật và khả năng quan sát tinh tế, đã diễn tả sự kết nối cảm xúc sâu sắc giữa con người và vật nuôi, phản ánh mối quan hệ “sôi nổi, nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến mức cuồng nhiệt” giữa Giôn Thoóc-tơn và Bấc.
Cuối cùng, London đã khắc họa tình yêu thương qua mối quan hệ giữa Bấc và gia đình Thẩm phán Mi-lơ để làm nổi bật tình cảm đặc biệt giữa Bấc và Giôn Thoóc-tơn. Mỗi con chó biểu hiện tình cảm của mình theo cách riêng, và Bấc thể hiện sự tôn thờ và cuồng nhiệt khi được Thoóc-tơn vuốt ve và nói chuyện với nó.
London đã thể hiện thế giới loài vật như một thế giới tràn đầy tình yêu và giao cảm, với con Bấc như một linh hồn người, thể hiện tình yêu thương sâu sắc và sự đồng cảm tinh tế.

