
Nguyễn Nhật Ánh không lạ lẫm với độc giả Việt Nam. Sức hút của ông nằm ở cách kể chuyện hài hước, câu chuyện mới mẻ và gần gũi, ngôn từ chân thành và đơn giản, mang nét văn hóa Việt Nam. Nhiều tác phẩm của ông đã được nhiều thế hệ độc giả thuộc lòng, đến nỗi có thể tự đọc đi đọc lại.
Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ
Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ là một câu chuyện đẹp về tình bạn giữa mèo nhà (Gấu) và chuột nhắt Tí Hon trong cộng đồng chuột tại 'lâu đài nhà vua', nổi lên từ tình cảm chân thành và sâu sắc về tình yêu. Điểm nhấn của câu chuyện là sự tìm kiếm của Gấu cho nàng mèo Áo Hoa, người yêu của Gấu, đã mất từ lâu...
Trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh, Mèo Gấu cũng đóng vai một nhà thơ với những bài thơ tình dễ thương:
1.
Bé yêu đã ngủ chưa? Anh yêu cũng mới vừa ngủ xong Nến cháy trong phòng Tình chảy trong lòng...
2.
Gọi tên em là gió Em bay lên cao như đại ngàn Gọi tên em là suối Em trôi về biển lớn Gọi tên em là nhớ Em càng thêm xa Gọi tên em là đợi Biết bao lâu mới về nhà Thôi thì anh sẽ gọi Tên em là Áo Hoa Để mỗi ngày đều thấy Em đi vào... và đi ra...
Tôi là Bêtô
Là một trong những cuốn sách hay nhất của Nguyễn Nhật Ánh, Tôi là Bêtô kể từ góc nhìn của một chú chó tên là Bêtô trong một gia đình ba người. Cuốn sách là một bài học sống động về tình yêu thương và tình bạn, là vẻ đẹp tinh tế từ những điều đơn giản nhất trên thế giới, là bài học sau những mất mát không thể tránh khỏi. Qua Bêtô, những triết lý sống được thể hiện một cách đơn giản, nhẹ nhàng và sâu sắc.
3.
Khóc, đôi khi là cách để mỉm cười. Và ngược lại.
4.
Càng già, con người ta càng im lặng. Họ suy nghĩ nhiều hơn.
5.
Khi bạn không thể làm điều mình muốn, có lẽ bạn cảm thấy mất đi sự tự do.
6.
Gặp một người có chiều cao không bằng mặt đất mơ ước trở thành cầu thủ bóng rổ hoặc một người khuyết tật ở chân mơ ước trở thành ngôi sao bóng đá sau này, đó không phải là điều mà bạn nên trêu chọc.
Một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không nằm ở việc nó có phù hợp với hiện thực hay không. Quan trọng là nó cho phép bạn trải nghiệm thêm một cuộc sống khác với cảm xúc riêng, trong một thế giới mà bạn có thể thể hiện mình một cách tự nhiên nhất đối với Thượng Đế.
Như vậy, ước mơ không chỉ là tấm vé tinh thần giúp bạn đối mặt với khó khăn mà còn là cách để bạn nhận ra hình ảnh của Thượng Đế trong chính bản thân mình.
7.
Tôi chưa từng tự gọi tên mình. Hôm nay là lần đầu tiên và tôi ngạc nhiên nhận ra rằng tự gọi tên mình rất thú vị và lạ lẫm.
Nếu bạn không tin, hãy thử gọi tên của mình một lần. Bạn sẽ cảm nhận được một cảm xúc kỳ diệu như sự trìu mến, hạnh phúc và tự hào đồng thời.
Đó cũng là một trong số vô vàn điều thú vị mà cuộc sống giấu kín ở những góc khuất trong tâm hồn của mỗi người, giống như cách cha mẹ giấu quà cho con trong những nơi không ngờ đến trong nhà.
Cho tôi một vé trở lại tuổi thơ
Là một cuốn sách kinh điển được yêu thích bởi mọi lứa tuổi, Cho tôi một vé trở lại tuổi thơ là một hành trình ký ức trở về những kỷ niệm độc đáo từ thời thơ ấu của nhân vật chính và bạn bè của mình. Những câu chuyện về tuổi thơ luôn có sức mạnh truyền cảm mạnh mẽ, vì chúng đánh thức một phần tinh thần trẻ con, sống động và hạnh phúc trong mỗi người, một phần tinh thần không bao giờ bị thời gian xóa nhòa.
8.
Nhiều người sợ buồn. Nhưng tôi không. Tôi chỉ sợ một cuộc sống nhạt nhẽo, không buồn cũng không vui. Đôi khi chúng ta cần buồn làm bạn, đặc biệt khi cuộc sống trở nên trống trải và cảm giác cô đơn tràn ngập mỗi phút.
9.
Đêm nay tôi ra khỏi nhà. Tới ga, xếp hàng mua vé: Lần đầu tiên trong hàng ngàn năm. Có thể. Cho tôi một vé trở về tuổi thơ. Vé hạng trung. Người bán vé lơ đãng nói: Hôm nay hết vé! - Biết làm sao! Vé hết, biết làm sao! Đường về Tuổi Thơ còn đi đâu?
Mắt biếc
Câu chuyện tình buồn đẹp của Mắt Biếc là một trong những ký ức sâu sắc nhất của độc giả về sách của Nguyễn Nhật Ánh. Mỗi người đều tìm thấy một phần của mình trong câu chuyện đó, một thời yêu đầy tinh khôi và đau khổ.
10.
Tôi hiểu rằng mỗi năm thế giới thay đổi và con người cũng thay đổi. Tuổi thơ chỉ có một con đường để cùng bước. Khi trưởng thành, chúng ta đối diện với nhiều lựa chọn, nhiều ngã rẽ, và chúng ta không thể quên nhau.
11.
Tôi trao tình yêu cho mùa hè, nhưng mùa hè không giữ được. Mùa hè chỉ biết nở hoa, hoa phượng đỏ trên sân trường và tiếng ve râm ran trong lá. Mùa hè ngây thơ, giống như tôi vậy. Nó không thể làm được những điều tôi mong muốn. Nó để tôi cháy, rụi. Trái tim tôi cháy thành tro, rơi trên con đường về.
12.
Trong tình yêu, điều đáng buồn nhất chính là khi ta yêu một người mà không biết họ có nhận ra tình cảm của mình hay không. Điều thứ hai đáng tiếc hơn cả là khi ta biết rằng họ đã nhận ra mà ta không biết liệu họ có đáp lại hay không. Cả hai điều đó, tôi đều phải đối diện. Vì vậy, nỗi buồn ngày càng trỗi dậy trong lòng tôi mỗi ngày.
Không thể phủ nhận đóng góp vô cùng quan trọng của Nguyễn Nhật Ánh đối với văn học Việt Nam. Nhà văn này đã làm rung động tâm hồn của mọi người thông qua từng câu chữ, tạo ra những âm thanh trong sáng của tiếng chuông đồng hành suốt cuộc đời.
