1. Đoạn văn diễn tả cảm xúc của bạn sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 4
Bài thơ 'Chiều sông Thương' của Hữu Thỉnh viết về tình yêu quê hương, với thể thơ 5 chữ đầy âm điệu, lời thơ nhẹ nhàng và hình ảnh trong sáng. Chiều thu bên sông Thương, thuộc Bố Hạ, Việt Yên, được miêu tả với sự cảm nhận nghệ thuật. Người đi xa trở về quê (có thể là người lính) cảm thấy tâm trạng bâng khuâng khi nhìn cảnh vật quê hương. Dù chiều thu thường gợi nỗi buồn, nhưng 'Chiều sông Thương' lại tràn đầy tình cảm, bâng khuâng và rạo rực. Người trở về thăm quê dường như hòa vào cảnh vật, từng bước chân luyến tiếc. Có thể vì sự xinh đẹp của cô gái Kinh Bắc (hoa Quan họ) mà dòng sông quê như thêm phần quyến rũ.

2. Đoạn văn thể hiện cảm xúc của bạn sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 5
Bài thơ 'Chiều sông Thương' của Hữu Thỉnh viết về tình yêu quê hương với thể thơ 5 chữ giàu âm điệu. Lời thơ nhẹ nhàng, hình ảnh trong sáng, và cảm xúc phong phú. Chiều thu bên sông Thương, thuộc Bố Hạ, Việt Yên, được miêu tả với sự tinh tế trong nghệ thuật. Người trở về quê (có thể là người lính) cảm thấy bâng khuâng khi nhìn cảnh vật quê hương. Mặc dù chiều thu thường gợi nỗi buồn, nhưng 'Chiều sông Thương' lại đầy cảm xúc thiết tha và rạo rực. Người trở về như hòa vào cảnh vật, từng bước chân luyến tiếc. Có lẽ sự xinh đẹp của cô gái Kinh Bắc (hoa Quan họ) khiến dòng sông quê thêm phần quyến rũ; đôi chân cứ lưu luyến mãi.

3. Đoạn văn diễn tả cảm xúc của bạn sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 6
Bài thơ 'Chiều sông Thương' của Hữu Thỉnh ca ngợi vẻ đẹp thơ mộng, yên bình và sức sống của vùng quê Quan họ bên dòng sông Thương. Bài thơ thể hiện nỗi lòng bâng khuâng của người xa quê trở về trong một chiều thu êm ả. 'Chiều sông Thương' miêu tả cuộc sống lao động, sinh hoạt vui tươi và thanh bình của miền quê Bắc Bộ vào buổi chiều thu trong trẻo.

4. Đoạn văn thể hiện cảm xúc của bạn sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 7
Cảm xúc và suy nghĩ của nhà thơ về sông Thương và quê hương Quan họ là sự nhẹ nhàng và tự hào về vùng đất quê mình. Tác giả còn thể hiện sự chân thành và giản dị qua cái nhìn về con người nơi đây. Qua cách cảm nhận cảnh vật và con người, ta thấy tình yêu sâu sắc của tác giả đối với thiên nhiên và quê hương.

5. Đoạn văn thể hiện cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 1
Chiều thu bên dòng sông Thương, thuộc Bố Hạ, Việt Yên, hiện lên trong vẻ đẹp nghệ thuật và không gian đầy cảm xúc. Bài thơ 'Chiều sông Thương' gợi lên nỗi bâng khuâng của người trở về thăm quê trong một buổi chiều thu êm đềm. Cảnh sắc trong thơ miêu tả cuộc sống lao động, sinh hoạt vui tươi và yên bình của vùng quê Bắc Bộ vào mùa thu. Người về thăm quê, cảm nhận cảnh vật với lòng trìu mến, như bị quyến rũ bởi hình ảnh và cảm xúc. Dòng sông quê trở nên đặc biệt hơn với hình ảnh cô gái Kinh Bắc và cảnh sắc mùa thu, tạo nên một bức tranh đầy lãng mạn và cảm xúc. Những hình ảnh như cánh buồm, đám mây và dòng sông được nhân hóa, gợi lên sự gần gũi và thân thuộc, làm cho người đọc cảm thấy như chính mình đang sống trong những cảnh vật đó.

6. Cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 2
Khi đọc thơ Hữu Thỉnh, ta cảm nhận sự sâu lắng và tinh tế trong việc khắc họa vẻ đẹp thiên nhiên và con người Việt Nam. Đặc biệt, bài thơ 'Chiều sông Thương' với hình ảnh gần gũi và lời thơ chân thành đã mang đến những cảm xúc sâu sắc về cảnh sắc sông Thương và tình cảm chân thành của tác giả.
Những câu thơ đầu tiên mở ra không gian và thời gian:
'Dưới ánh chiều thu
mà vẫn chưa về tới quê
hoa Quan họ tím rực
nở bên bờ sông'
Chiều thu như một lớp mờ buồn vây quanh mọi thứ, làm chậm lại bước chân của người trở về quê, chưa kịp về đến nhà. Hình ảnh hoa Quan họ nở tím bên sông khiến nhân vật cảm nhận được vẻ đẹp của quê hương:
'Nước vẫn là nước sông
chiều vẫn giữ nét thơ
những gì sông muốn nói
cánh buồm đang thì thầm'
Điệp từ 'nước vẫn là nước sông/ chiều vẫn giữ nét thơ' nhấn mạnh sự trường tồn của cảnh vật quê hương. Cánh buồm trên sông, dù đang tĩnh lặng, nhưng vẫn 'thì thầm', mang đến cảm giác vui tươi và sự sống động. Bức tranh thiên nhiên mở rộng với những nét miêu tả tinh tế:
'Đám mây trên Việt Yên
mang bóng về Bố Hạ
lúa cúi đầu giấu hạt
ruộng xanh ngát gió'
Bầu trời mềm mại, 'mang bóng về Bố Hạ', và hình ảnh lúa 'cúi đầu' thể hiện sự chuẩn bị cho mùa gặt. Cánh đồng, hòa quyện với gió, tạo nên cảnh tượng yên bình. Nhờ vào sự miêu tả này, ta cảm nhận được sự hòa hợp và vẻ đẹp của thiên nhiên:
'Nước phù sa chảy trôi
giữa lòng mương sâu lắng
mạ đã lên lá mới
trên lớp bùn mượt mà'
'Nước phù sa' chảy vào lòng mương, cung cấp dinh dưỡng cho ruộng đồng. Mạ mới gieo đang xanh mướt, lớp bùn được cày xới cẩn thận, tất cả như dự báo một mùa thu hoạch bội thu. Từ cảm xúc say mê với cảnh sắc bên sông Thương, nhà thơ đã diễn tả:
'Ôi con sông nâu đỏ
ôi con sông xanh biếc
dâng cho mùa gặt sắp
bồi cho mùa phôi thai'
Bài thơ không chỉ vẽ nên một bức tranh đồng quê yên bình mà còn chứa đựng tình cảm sâu sắc của Hữu Thỉnh. Tác phẩm mang trong mình một phần ký ức và tình yêu dành cho quê hương, hứa hẹn sẽ sống mãi theo thời gian.

7. Cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 3
Vẻ đẹp thiên nhiên và đất nước luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho nhiều nhà thơ. Hữu Thỉnh, với phong cách sáng tạo đặc biệt, đã thể hiện thành công vẻ đẹp của thiên nhiên qua những bài thơ của mình. Trong số đó, bài thơ 'Chiều sông Thương' là một tác phẩm nổi bật, khắc họa sắc thái yên bình của dòng sông Thương, một biểu tượng của xứ Kinh Bắc.
Bài thơ được viết theo thể thơ năm chữ với cách gieo vần tinh tế, tái hiện vẻ đẹp hiền hòa của sông Thương trong một buổi chiều thanh tĩnh. Hình ảnh buổi chiều thường gợi nhớ đến tâm trạng của người xa quê, là thời điểm bộc lộ rõ cảm xúc nhất.
'nước vẫn nước đôi dòng
chiều vẫn chiều lưỡi hái
những gì sông muốn nói
cánh buồm đang hát lên'
Mỗi nhà thơ đều có cách nhìn riêng về cảnh vật, và Hữu Thỉnh cũng không ngoại lệ. Với ông, sông Thương hiện lên với vẻ đẹp dịu dàng và thanh thoát. Từ những chi tiết nhỏ nhặt bên bờ sông, tác giả vẽ nên bức tranh thiên nhiên mềm mại, gợi nhớ về những ký ức xưa. Việc lặp lại từ “vẫn” trong các câu thơ như là một cách hoài niệm về quá khứ đầy kỷ niệm.
'Đi suốt cả ngày thu
vẫn chưa về tới ngõ
dùng dằng hoa Quan họ
nở tím bên bờ sông'
Hoàn cảnh của nhân vật trữ tình được phác họa rõ nét qua sự dừng chân tại bờ sông, nơi mà hoa Quan họ nở tím. Cảm giác lưu luyến “dùng dằng” cho thấy sức hút của cảnh vật khiến người ta không thể rời mắt. Đó là lý do tác giả cảm nhận được vẻ đẹp huyền ảo của sông Thương vào buổi chiều.
'nước màu đang chảy ngoan
giữa lòng mương máng nổi
mạ đã thò lá mới
trên lớp bùn sếnh sang'
Trong đoạn thơ này, tác giả đã miêu tả dòng nước sông Thương với vẻ dịu dàng, “ngoan ngoãn”, như một cách thể hiện sự hòa hợp và ổn định của thiên nhiên. Các chất phù sa cung cấp dưỡng chất cho cây mạ, tượng trưng cho sự phát triển và thịnh vượng của mùa màng. Cảnh vật trong thơ không chỉ phản ánh sự sinh sôi của thiên nhiên mà còn là hình ảnh của những ước mơ về mùa vụ bội thu.
Chúng ta cảm nhận được sự xao xuyến qua từng câu chữ, mặc dù cảm xúc không được bộc lộ rõ ràng. Buổi chiều bên sông Thương dưới bút pháp của Hữu Thỉnh vừa đẹp đẽ vừa quyến rũ, với những biện pháp tu từ như nhân hóa làm nổi bật vẻ đẹp và giá trị của dòng sông.
Bài thơ 'Chiều sông Thương' không chỉ vẽ nên hình ảnh tuyệt đẹp của sông Thương mà còn mang đến một viễn cảnh mơ mộng về tương lai. Dòng sông Thương tiếp tục chảy, như là một biểu tượng của sự bền bỉ và vẻ đẹp trường tồn.

8. Cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 4
Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu,
Để khi về đất mẹ lại hóa câu ca ngọt ngào.
Người ngân vang câu hát khi chèo thuyền, vượt thác,
Tô thắm trăm màu, trăm dáng sông xuôi.'
'Trăm dáng sông xuôi' không chỉ là vẻ đẹp thiên nhiên mà còn là nguồn cảm hứng dạt dào trong những trang văn, trang thơ của biết bao nghệ sĩ. Đó là dòng Vàm Cỏ Đông trong thơ Hoài Vũ, dòng sông quê hương 'xanh biếc' trong thơ Tế Hanh, là 'sông Đuống lấp lánh trôi' trong thơ Hoàng Cầm, là dòng Đà giang 'tuôn dài tuôn dài' trong tùy bút Nguyễn Tuân... là dòng Hương giang mềm mại như dải lụa trong kí Hoàng Phủ Ngọc Tường.
Hữu Thỉnh cũng mang đến cho nền văn học một tác phẩm thơ đẹp, được cảm hứng từ dòng sông Kinh Bắc: sông Thương. 'Chiều sông Thương' được viết theo thể ngũ ngôn, với 32 câu thơ liền mạch, không ngắt dòng, tạo cảm giác như dòng cảm xúc tuôn trào bất tận.
Không gian, thời gian được gợi lên ngay từ nhan đề và những câu thơ đầu: một buổi chiều thu êm đềm trên dòng sông Thương trù phú. Buổi chiều thường khơi gợi nỗi nhớ, đặc biệt với những người xa quê. Dù chưa 'về tới ngõ', nhưng chỉ cần thấy dòng sông quê thân thuộc, bao nhiêu cảm xúc đã ùa về trong lòng thi nhân. Mỗi người đều có những suy tư và xúc cảm sâu lắng về dòng sông quê hương mình, nên không lạ khi dòng sông đã trở thành nguồn cảm hứng cho biết bao áng thơ.
Với Hữu Thỉnh, sông Thương là dòng sông thơ mộng chảy hiền hòa giữa vùng quê trù phú:
Đi suốt cả ngày thu
vẫn chưa về tới ngõ
dùng dằng hoa quan họ
nở tím bên sông Thương
nước vẫn nước đôi dòng
chiều vẫn chiều lưỡi hái
những gì sông muốn nói
cánh buồm đang hát lên
đám mây trên Việt Yên
rủ bóng về Bố Hạ
lúa cúi mình giấu quả
ruộng bời con gió xanh
nước màu đang chảy ngoan
giữa lòng mương máng nổi
mạ đã thò lá mới
trên lớp bùn sếnh sang
cho sắc mặt mùa màng
đất quê mình thịnh vượng
những gì ta gửi gắm
sắp vàng hoe bốn bên
hạt phù sa rất quen
sao mà như cổ tích
mấy cô coi máy nước
mắt dài như dao cau
ôi con sông màu nâu
ôi con sông màu biếc
dâng cho mùa sắp gặt
bồi cho mùa phôi thai
nắng thu đang trải đầy
đã trăng non múi bưởi
bên cầu con nghé đợi
cả chiều thu sang sông.
Vẻ đẹp của dòng sông được tạo nên qua những hình ảnh đặc trưng: Hoa quan họ. Có ai biết 'hoa quan họ' là gì? Chỉ khi thấy sắc tím trong câu thơ tiếp theo, ta mới hình dung đó là sắc tím của lục bình - hình ảnh quá đỗi quen thuộc và mềm mại. Những chùm lục bình tím trôi giữa dòng nước êm đềm: 'Nước vẫn nước đôi dòng/chiều vẫn chiều lưỡi hái'. Cảnh vật 'vẫn' như xưa, nhưng sao gợi thương, gợi nhớ nhiều đến vậy?
Cách biểu đạt của Hữu Thỉnh thật thi vị với độ 'mờ nhòe' trong ý nghĩa thơ. 'Chiều lưỡi hái' là buổi chiều như thế nào? 'Những gì sông muốn nói/cánh buồm đang hát lên' - điều gì vậy? Sẽ thật khiên cưỡng nếu cố áp đặt một nghĩa cụ thể nào đó cho những câu thơ này. Chỉ có thể cảm nhận qua tiếng 'hát' ấy hình ảnh một dòng sông vui tươi, trù phú - dòng sông mang phù sa bồi đắp cho mùa màng của đất Kinh Bắc; mang những con thuyền căng buồm xuôi ngược muôn nơi.
Bức tranh chiều sông Thương tiếp tục được tô điểm bởi những nét vẽ đẹp: Hình ảnh mây rủ bóng xuống dòng sông gợi lên một khung cảnh thanh bình, yên ả. Chữ 'rủ' không mang cảm giác buồn bởi nó xuất hiện cùng hàng loạt hình ảnh đẹp khác: Lúa cúi mình giấu quả/ruộng bời con gió xanh/nước màu đang chảy ngoan/giữa lòng mương máng nổi/mạ đã thò lá mới/trên lớp bùn sếnh sang.. Dáng cúi của lúa giấu quả là niềm vui của một vụ mùa bội thu; trong 'ruộng bời' là cả cánh đồng tươi tốt; trong màu nước chảy ngoan là phù sa màu mỡ; trong màu mạ xanh non là sự sống mới đang sinh sôi. Những hình ảnh thật đẹp, thật sáng, được biểu đạt qua ngôn ngữ giàu giá trị biểu cảm, giúp ta hình dung sự trù phú, tốt tươi của mùa màng xứ Kinh Bắc. Hình ảnh ấy khác xa với mảnh đất Kinh Bắc tàn phá bởi bom đạn: 'Ruộng ta khô/ Nhà ta cháy/ Chó ngộ một đàn..' (Hoàng Cầm).
Kinh Bắc ngày nay mang diện mạo mới, 'sắc mặt' mới: 'Cho sắc mặt mùa màng/đất quê mình thịnh vượng'. Phép tu từ nhân hóa tuyệt đẹp tiếp tục khắc họa vùng quê trù phú, thịnh vượng đã gợi lên từ những câu thơ trước. Nếu những câu thơ trước là cái nhìn cận cảnh, thì hai câu này là cái nhìn toàn cảnh, đầy tự hào về sự phát triển của quê hương. Chữ 'quê mình' nghe sao xốn xang, kiêu hãnh mà thân thương đến thế!
Tất cả những gì nhà thơ mong ước cho quê hương đang dần thành hiện thực: 'Những gì ta gửi gắm/sắp vàng hoe bốn bên'. Mong ước quê hương giàu đủ, thịnh vượng là nỗi niềm khắc khoải của người xa quê. Và giờ đây, khi thấy quê nhà đang mùa thu hoạch, màu mỡ, nhà thơ không khỏi xốn xang, hạnh phúc. Câu thơ bật lên như tiếng reo vui - niềm vui của ước mơ thành hiện thực. Hình ảnh hoán dụ 'vàng hoe' cùng không gian 'bốn bên' gợi hình ảnh những cánh đồng bất tận sáng tươi sắc vàng óng, là mùa màng tươi tốt bội thu.
Trong niềm vui sướng, hạnh phúc, nhà thơ không khỏi biết ơn dòng sông Thương đã mang đến phồn thịnh cho quê hương: 'Hạt phù sa rất quen/sao mà như cổ tích'. Phù sa sông Thương bồi đắp đồng ruộng Kinh Bắc là sự đắp bồi qua muôn thuở. Trong cảm nhận của thi nhân, phù sa ấy mang phép màu của cổ tích, mang đến sự thịnh vượng. Cách biểu đạt mộc mạc, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc biết bao.
Những câu cuối của bài thơ như khúc hát hoan ca, ngân lên từ trái tim người con xa quê trở về: 'Ôi con sông màu nâu/Ôi con sông màu biếc /Dâng cho mùa sắp gặt /Bồi cho mùa phôi thai'. Cảm xúc thơ vút lên trong tiếng 'Ôi' lặp lại. Dù là dòng sông nặng phù sa 'nâu' hay trong veo 'biếc' đều mang sự sống cho mảnh đất nơi đây. Hai tiếng 'dâng', 'bồi' gói trọn tình yêu mà dòng sông dành cho đất và người Kinh Bắc. Dòng sông ấy đã 'dâng' cho mùa sắp gặt và sẽ 'bồi' cho mùa đang 'phôi thai' với tất cả phù sa mà nó chắt chiu từ thượng nguồn.

9. Bài viết diễn tả cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 5
Ôi, những con sông từ đâu đổ về,
Khi về đến quê hương, lại thành những câu hát.
Những người hát khi chèo đò, vượt thác,
Gợi lên trăm sắc thái của những dòng sông.”
“Trăm dáng sông xuôi” không chỉ đẹp trong cảnh sắc thiên nhiên mà còn trở thành hình ảnh gợi nhớ trong thơ văn của các nghệ sĩ. Đó là dòng Vàm Cỏ Đông trong thơ Hoài Vũ, dòng sông quê hương “xanh biếc” trong thơ Tế Hanh, “sông Đuống trôi lấp lánh” trong thơ Hoàng Cầm, dòng Đà giang “tuôn dài” trong tùy bút Nguyễn Tuân… và dòng Hương giang mềm mại như lụa trong ký Hoàng Phủ Ngọc Tường.
Hữu Thỉnh cũng mang đến cho văn chương một bài thơ đẹp, lấy cảm hứng từ dòng sông Kinh Bắc: sông Thương. “Chiều sông Thương” theo thể ngũ ngôn, với 32 câu thơ liền mạch, không ngắt quãng, tạo cảm giác như dòng cảm xúc dâng trào bất chợt. Thời gian và không gian được gợi lên từ nhan đề và những câu thơ đầu tiên: thời gian là một buổi chiều thu, không gian là dòng sông Thương yên bình, phong phú. Buổi chiều thường gợi nhớ, nhất là với người xa quê.
Vì vậy, dù chưa “về tới ngõ” nhưng khi thấy dòng sông quê hương thân thuộc, bao cảm xúc đã ùa về trong tâm trí nhà thơ. Mỗi người đều có những suy tư và cảm xúc sâu lắng từ dòng sông quê hương. Vì vậy, không ngẫu nhiên mà có nhiều bài thơ hay được viết từ hình ảnh thân thuộc ấy. Đối với Hữu Thỉnh, sông Thương là một dòng sông thơ mộng chảy hiền hòa giữa miền quê phong phú:
Đi suốt cả ngày
Thu vẫn chưa về tới ngõ
Hoa Quan họ vẫn nở
…
Trăng non và múi bưởi
Bên cầu, con nghé đợi
Cá thu chiều bơi sông
Vẻ đẹp của dòng sông được thể hiện qua những hình ảnh đặc sắc: Hoa quan họ. Ai biết “hoa quan họ” là gì? Chỉ khi thấy sắc tím trong câu thơ tiếp theo, ta mới hình dung đó là sắc tím của lục bình – một nét vẽ thân thuộc, mềm mại. Những chùm lục bình tím trôi giữa dòng nước êm ả: “Nước vẫn nước đôi dòng/chiều vẫn chiều lưỡi hái”. Cảnh vật “vẫn” như xưa, vẫn tồn tại trong sự vĩnh hằng của nó mà sao gợi thương, gợi nhớ đến vậy?
Nét thi vị trong thơ Hữu Thỉnh là ở độ “nhòe mờ” của ý nghĩa lời thơ. “Chiều lưỡi hái” là buổi chiều như thế nào? “Những gì sông muốn nói/cánh buồm đang hát lên” – đó là điều gì? Thật khó để áp đặt một nghĩa cụ thể cho những câu thơ này. Ta chỉ có thể cảm nhận qua tiếng “hát” là hình ảnh một dòng sông vui tươi, phong phú – dòng sông mang phù sa bồi đắp cho mùa màng của mảnh đất Kinh Bắc; mang những con thuyền căng buồm xuôi ngược khắp nơi.
Bức tranh chiều sông Thương được tô điểm bởi những hình ảnh đẹp: Các đám mây rủ bóng xuống dòng sông tạo nên một khung cảnh thanh bình, yên ả. Chữ “rủ” không mang cảm giác buồn vì nó xuất hiện cùng những hình ảnh đẹp khác: Lúa củi mình giấu quả/ruộng bởi con gió xanh/nước màu đang chảy ngoan/giữa lòng mương máng nổi/mạ đã thò lá mới/trên lớp bùn sinh sang.. Trong dáng củi mình của bông lúa giấu quả là niềm vui của vụ mùa bội thu; trong hai chữ “ruộng bời” là hình ảnh của cánh đồng tươi tốt; trong màu nước chảy ngoan là phù sa màu mỡ đắp bồi; trong màu mạ xanh non thò lá mới trên lớp bùn sinh sang là sự sống mới đang tiếp tục vận động.
Tất cả những gì nhà thơ mong ước cho quê hương đều đã, đang và sẽ thành hiện thực: “Những gì ta gửi gắm/sắp vàng hoe bốn bên”. Mong ước quê hương giàu đủ, thịnh vượng là nỗi lòng của những người con xa quê luôn thiết tha với quê hương. Khi chứng kiến cảnh sắc quê hương đang đầy sức sống, nhà thơ không khỏi vui mừng, hạnh phúc. Câu thơ như một tiếng reo vui – niềm vui của ước mơ đang trở thành hiện thực. Hình ảnh hoán dụ “vàng hoe” và từ chỉ không gian “bốn bên” gợi hình ảnh của những cánh đồng mênh mông sáng tươi trong sắc vàng óng ả và mùa màng tươi tốt bội thu.
Những câu cuối của bài thơ như khúc hát hân hoan từ tâm hồn người con xa quê trở về chứng kiến quê hương đang tràn đầy sức sống: “Ôi con sông màu nâu/ỗi con sông màu biếc (Dâng cho mùa sắp gặt /Bồi cho mùa phôi thai”. Cảm xúc thơ nổi lên trong tiếng “Ôi” lặp lại hai lần. Dù đó là con sông nặng phù sa “nâu” hay con sông trong veo màu “biếc” thì đều là dòng sông mang sự sống đến với mảnh đất nơi đây. Hai từ “dâng” và “bồi” gói trọn tình yêu con sông dành cho đất và người Kinh Bắc.
Dòng sông đã “dâng” cho mùa sắp gặt và sẽ “bồi” cho mùa đang “phôi thai” bằng tất cả phù sa mà nó chắt chiu từ thượng nguồn.

10. Đoạn văn miêu tả cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 1
Quê hương luôn là nguồn cảm hứng vô tận trong thi ca, và Hữu Thỉnh đã đóng góp vào chủ đề đó với bài thơ 'Chiều sông Thương'. Bài thơ sử dụng thể thơ năm chữ, với âm điệu phong phú, lời thơ thanh thoát, hình ảnh tươi sáng, và cảm xúc dạt dào, bâng khuâng. Dòng sông Thương yên ả của quê mẹ, với 'nước vẫn nước đôi dòng' trong một buổi chiều mùa gặt, ánh trăng non ẩn hiện trên chân trời, tạo nên một khung cảnh thơ mộng, 'chiều uốn cong lưỡi hái'. Những câu thơ, hình ảnh trong bài rất tinh tế và đẹp đẽ. Cánh buồm, dòng sông, đám mây đều được nhân hóa, mang theo tình cảm và tâm hồn con người, như những người bạn đón chờ, như sự chào đón người về thăm quê. Cảnh vật đồng quê, từ đường nét đến màu sắc đều ẩn chứa một sức sống ấm áp, tràn đầy hy vọng. Những nương 'mạ đã thò lá mới - trên lớp bùn sếnh sang', những cánh đồng lúa 'vàng hoe' trải rộng khắp, và dòng sông thơ ấu chở nặng phù sa, gợi nhớ bao kỷ niệm, bao hoài niệm 'Hạt phù sa rất quen – Sao mà như cổ tích.' Chàng trai về thăm quê với cảm xúc xúc động, nhẹ nhàng cất lên lời hát. Tình yêu quê hương trào dâng trong tâm hồn. Câu cảm thán đi kèm với điệp từ làm cho giọng thơ thêm bồi hồi, say đắm. Bức tranh quê nhà với những sắc màu yêu thương: Ôi con sông màu nâu/ ôi con sông màu biếc. Cảnh sắc quê hương càng đẹp đẽ, càng thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng của tác giả.

11. Đoạn văn thể hiện cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 2
Trong số những tác phẩm nổi bật của Hữu Thỉnh, bài thơ 'Chiều sông Thương' được coi là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất thể hiện tình cảm và lòng yêu quê hương của tác giả. Đặc biệt, hai khổ thơ cuối của bài thơ thể hiện sâu sắc tâm tư của người con xa quê qua tình yêu và sự trân trọng dành cho dòng sông quê. Cảm xúc của tác giả được bộc lộ qua hai câu cảm thán với từ 'Ôi', nơi dòng sông hiện lên với sắc nâu và biếc, biểu thị sự trong sáng, mới mẻ và tươi mát của mùa thu. Sông Thương như góp phần làm cho mùa thu thêm bội thu, giúp nông dân có mùa gặt bội thu. Ở khổ thơ cuối, hình ảnh dòng sông hiện ra dưới ánh nắng mùa thu trong buổi chiều lãng mạn, với ánh trăng nhỏ như múi bưởi. Hình ảnh con nghé đứng đợi bên cầu cũng làm tăng thêm vẻ lãng mạn, chất thơ của cảnh sắc trên bờ sông. Chiều thu như là khoảnh khắc chuyển giao giữa buổi chiều và tối. Với thể thơ năm chữ kết hợp với ngôn từ bâng khuâng và biện pháp tu từ điệp cấu trúc 'Ôi con sông', Hữu Thỉnh đã mang đến cho người đọc vẻ đẹp lãng mạn của dòng sông vào buổi chiều mùa thu và thể hiện niềm tự hào về quê hương và sông Thương.

12. Đoạn văn thể hiện cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ 'Chiều sông Thương' - mẫu 3
Viết về quê hương và tình yêu quê hương, bài thơ 'Chiều sông Thương' của Hữu Thỉnh là một tác phẩm tuyệt vời, đầy cảm xúc. Với thể thơ năm chữ, bài thơ không chỉ phong phú về âm điệu mà còn nhẹ nhàng, thanh thoát trong từng câu chữ, hình ảnh đẹp và cảm xúc tràn đầy. Chiều thu bên sông Thương, thuộc vùng Bố Hạ, Việt Yên, được mô tả và cảm nhận qua không gian nghệ thuật và thời gian. Người trở về thăm quê, có thể là một người lính, với tâm trạng trìu mến và bâng khuâng, ngắm nhìn cảnh vật quê hương. Dù chiều thu thường mang vẻ buồn, nhưng 'Chiều sông Thương' lại tràn đầy sự thiết tha và bâng khuâng rạo rực. Người về thăm quê, mắt như ôm trọn cảnh vật, tâm hồn hòa vào không gian, bước chân thì 'dùng dằng', vấn vương. Có lẽ vì vẻ đẹp của cô gái Kinh Bắc (hoa Quan họ) mà chàng trai thấy dòng sông quê nhà như 'nở tím'; đôi chân cứ 'dùng dằng' mãi.
