
1. Về nỗi buồn
Không ít người sợ hãi nỗi buồn. Tuy nhiên, tôi không phải là một trong số đó. Tôi chỉ sợ một cuộc sống trống rỗng, vô vị. Đôi khi, chúng ta cần có nỗi buồn làm bạn, đặc biệt khi cuộc sống đầy những khoảnh khắc hụt hẫng và cảm giác lạc lõng âm ỉ từng phút mỗi ngày.
2. Về tư cách của chính mình
Thực ra, việc xây dựng tư cách cũng giống như việc cài nút, nếu quên cài thì thường không cảm nhận được sự lỏng lẻo. Nhiều người lớn thường coi trọng việc ăn mặc lịch sự hơn là việc nuôi dưỡng tư cách. Bởi quần áo bẩn thường dễ bị phát hiện, trong khi sự bẩn thỉu của tư cách lại khó nhận biết hơn và khi bị phát hiện cũng có vô số lý do để biện hộ.
3. Về vấn đề tiền bạc
Khi tôi lớn lên, có một nhà báo hỏi tôi, giữa sức khỏe, tình yêu và tiền bạc, tôi quan tâm nhất đến điều gì?
Ban đầu, tôi nói nhiều về tình yêu, sau đó tôi nói nhiều hơn về sức khỏe. Tôi lờ đi tiền bạc, mặc dù tôi nhận ra rằng đó là một sự bất công: Tiền bạc không bao giờ được công nhận là ưu tiên hàng đầu dù mỗi ngày tiền bạc lại được dùng để mua quà cho tình yêu và thuốc cho sức khỏe.
4. Về kế hoạch tương lai
Mãi sau này, tôi phát hiện ra còn cách nhìn khác về sự lặp lại. Người ta gọi đó là sự ổn định. Một công việc có thể được dự đoán trước, một sự nghiệp có thể được tính toán trước, là ước mơ của rất nhiều người, của nhiều quốc gia.
Tất nhiên là tốt nếu bạn có thể dự báo chỉ số tăng trưởng kinh tế của một quốc gia, nhưng nếu bạn cũng có thể dự báo chính xác về chỉ số tăng trưởng cảm xúc của bản thân thì điều đó có thể trở nên nhàm chán.
Sẽ thật kỳ cục nếu như bạn tin chắc rằng một tháng nữa bạn sẽ bắt đầu yêu, ba tháng sau bạn sẽ đang yêu – ít thôi, sáu tháng sau bạn sẽ yêu nhiều hơn...
Tôi thấy nhiều người trẻ lập kế hoạch cho cuộc đời: 22 tuổi tốt nghiệp đại học, 25 tuổi lập gia đình, 27 tuổi khởi nghiệp, 30 tuổi sinh con... Thật sự khắc nghiệt! Nhưng khi cuộc đời một con người được lập trình chặt chẽ và khoa học đến thế thì nếu mọi thứ đều theo kế hoạch liệu bạn có thấy đắm chìm trong cảm xúc không?
5. Về việc trao đổi khái niệm
Tuy nhiên, khi trở thành người lớn, tôi nhận ra rằng người lớn cũng thích chơi trò này, nhưng mục đích hoàn toàn khác. Hối lộ được gọi là quà tặng trên mức tình cảm, những hành vi không đúng được gọi là thiếu trách nhiệm tinh thần, tham ô gây ra hậu quả nghiêm trọng, và vân vân.
Mục đích của việc tráo đổi khái niệm này là làm mờ đi những điều rõ ràng, thông qua việc sử dụng một cụm từ phức tạp và khó hiểu để mô tả một sự việc mà có thể được gọi bằng một từ ngắn gọn, đơn giản và rõ ràng hơn đến mức người khác không thể hiểu được.
Theo cách đáng ngạc nhiên này, có một ngày nào đó, có thể một người sẽ nhận giải Nobel vật lý vì khả năng tạo ra một lực tác động có ý định, khiến vật chất di chuyển từ vị trí này sang vị trí khác mà đối tượng không hề biết trong khi cụm từ trang trọng đó thực ra chỉ để nói về việc lấy cắp.
5. Về nấu ăn
Khi trưởng thành, tôi vẫn thấy việc nấu ăn rất quan trọng trong cuộc sống gia đình. Tất nhiên, việc làm gia đình không đóng vai trò quan trọng trong quá trình yêu đương giữa một chàng trai và một cô gái. Trong hàng nghìn cuốn tiểu thuyết về tình yêu, chẳng có cuốn nào nói về một mối tình mà chàng yêu cô vì khả năng nấu ăn hoặc chàng bỏ rơi cô vì món súp của cô quá mặn.
Romeo không quan tâm đến sự đối đầu giữa gia tộc để tìm đến Juliet, không phải vì đồ ăn. Điều quan trọng là tình yêu của họ vượt qua mọi rào cản. Mối tình của Romeo và Juliet trở nên đẹp đẽ vì họ chết trước khi kết hôn, và Juliet không kịp nấu mì cho Romeo.
Về chiếc Tivi, đôi khi im lặng là tốt nhất. Nếu không, vợ có thể trấn anh to hơn cả tàu ngoài Thái Bình Dương. Tôi từng có một chiếc tivi cũ kỹ, cứng đầu đến nỗi tôi phải nện nó để nói hoặc tắt.
Về cái chai, nếu tôi là trái đất, tôi sẽ không chịu sống cuộc sống nhàm chán như thế. Tôi sẽ thay đổi hoặc tìm cách khác. Nhưng tôi không phải là trái đất, tôi là thằng cu Mùi.
Khi im lặng, bạn có thể nghe thấy cảm giác lớn của vợ. Tôi có chiếc tivi cũ, khó tính đến mức tôi phải nện nó để hoạt động. Con Tí sún không giống như vậy, nhưng nó trung thực hơn.
Khi yêu, không quan trọng món ăn, mà là tình cảm. Romeo và Juliet chết trước khi kết hôn, tình yêu của họ trở nên tuyệt vời. Juliet không kịp nấu mì cho Romeo.
Thằng cu Mùi không thể điều khiển trái đất, nhưng có thể thay đổi cuộc sống theo cách mà nó nghĩ ra.
Khi khát nước, tôi thích uống từ chai xá xị hơn là từ ly. Chai xá xị uống xong, tôi thấy thú vị. Hải cò thấy vậy và muốn mua chai xá xị, dù trước đó không bao giờ uống nước ngọt đóng chai.
Thằng Hải cò muốn chai xá xị nên bà ra chợ mua cho nó một chai.
Về chức năng của đồ vật, nhiều trẻ em thích đeo nón ngược lưỡi trai ra sau.
Nhiều đứa trẻ thích đội nón ngược, lưỡi trai hướng ra sau.
Nhiều đứa trẻ thích sáng tạo bằng cách dùng bút để chơi và xé giấy để làm tàu thuyền hơn là viết hay làm việc khác.
Nếu có thời gian tìm hiểu, bạn sẽ thấy các em bé thích rót nước vào chai và xới cơm vào thau. Họ làm điều đó để làm cuộc sống thêm phần thú vị và sáng tạo.
Người lớn thường coi những hành động của trẻ con là ngổ ngáo và ngược đời, trong khi đối với trẻ, đó chỉ là cách thú vị để tạo ra niềm vui.
Người lớn thường khuyên rằng khi cần, người ta mới chạy hoặc nhảy qua chướng ngại vật, còn không thì nên đi bộ. Nhưng trẻ con thường không tuân thủ điều này.
Người lớn tiếp tục nói: ...
Người ta đặt lưỡi trai để che nắng cho gương mặt, chỉ có người ngốc mới đeo nón ngược lại như vậy!
Khi bị răn đe lần thứ ba, người lớn hỏi: 'Tao mua bút để đánh nhau và xé làm đồ chơi à?'
Mặc dù những gì người lớn dạy là đúng lý thuyết, nhưng trẻ em vẫn có sự sáng tạo riêng khi đối mặt với thực tế.
So với người lớn, trẻ em sống trong một không gian khác biệt và dưới ánh sáng khác nhau. Trẻ em tiếp cận thế giới theo cách của riêng mình, không chỉ nhìn vào chức năng mà còn vào sự tưởng tượng.
Người lớn xác định thế giới theo chức năng, trong khi trẻ con có tư duy sáng tạo và không quan tâm đến chức năng của mọi thứ.
Về thất tình, sau nhiều trải nghiệm, tôi nhận ra rằng sau khi một mối tình kết thúc, không thể ngay lập tức bắt đầu một mối quan hệ mới nếu vẫn còn đau lòng chưa lành.
Sau nhiều trải nghiệm yêu đương, tôi hiểu rằng việc thay thế một người trong trái tim không giải quyết được vấn đề về tình yêu. Sau một mối tình tan vỡ, người ta cần thời gian để hồi phục trước khi bắt đầu một mối quan hệ mới.
Về đức tin, khi lớn lên, tôi nhận ra rằng tự do không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc. Đôi khi, những ý thích của người lớn có thể nguy hiểm hơn so với trẻ con.
Người lớn cũng có những người lớn của mình, nhưng cũng giống như trẻ con, họ không phải lúc nào cũng tuân thủ theo quy tắc.
Nếu nguyên tắc đạo đức là như một người mẹ, thì luật pháp là như một người cha của người lớn. Một bên thường đưa ra lời khuyên nhẹ nhàng, trong khi bên kia thường áp đặt và răn đe.
Tôn giáo nảy sinh vì sự cần thiết của con người trong việc tìm kiếm ý nghĩa và niềm tin. Mặc dù tôn giáo cũng có quy tắc đạo đức và pháp luật, nhưng nó xây dựng trên đức tin, khiến con người tuân theo mà không nghi ngờ, giống như cách trẻ con tuân theo lời bố mẹ.
Về ngôi nhà, đối với một đứa trẻ, nhà là nơi quan trọng nhất, nơi cảm thấy tự nhiên và an toàn như trong chính bản thân mình. Trẻ con không thể rời khỏi ngôi nhà mình mà không đau lòng, giống như con thỏ không thể bỏ bộ da của mình.
Mẹ tôi nhìn thấy những cành mận héo úa với vẻ mặt đau khổ. Bà không than trách, chỉ rên rỉ: 'Ôi, lũ giết người!'
Chúng tôi không muốn trở thành kẻ sát nhân, chỉ muốn tìm kho báu. Nhưng việc hăm hở phá hoại khu vườn có thể khiến mẹ Hải cò rơi vào tình thế nguy hiểm. Ý nghĩ đen tối làm tôi rối bời trong đầu.
Ngôi nhà đối với một đứa trẻ rất quan trọng, như một phần của cơ thể của chính mình. Chỉ có người lớn mới có thể rời bỏ điều đó, biến thành nhân loại.
12. Về vấn đề tình yêu và hôn nhân
Lúc này, con tôi thường hỏi về tình yêu. Khi đó, tôi nhớ đến Tủn và nói:
Tình yêu giống như một trò đuổi bắt, đôi khi chúng ta cố gắng bắt lấy một người nhưng lại kết thúc bắt được một người khác. Con ơi, con tôi đã may mắn hơn nhiều người.
- Người ta nói hôn nhân là bản hợp đồng vĩnh viễn của tình yêu, ông có đồng ý không?
Khi nghĩ về cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của con Tí sún, tôi nhẹ nhàng gật đầu và nói:
- Trong hôn nhân, không có ai bị chôn vùi. Chỉ khi người chồng và người vợ mong muốn thì họ mới chôn lẫn nhau.
- Vậy tại sao…
Tôi ngắt lời của con tôi:
- Con ơi, những cặp vợ chồng tan vỡ thường nghĩ rằng hôn nhân là điểm dừng của tình yêu, nhưng thực ra đó mới là điểm khởi đầu.
Tôi nhìn vào khuôn mặt ngạc nhiên của con, cố gắng giải thích một cách dễ hiểu:
- Trước khi kết hôn, con người chỉ biết tập yêu, chưa thực sự hiểu về tình yêu. Yêu là điều mà con người phải học và nỗ lực suốt đời, con ạ. Hôn nhân sẽ dạy con người biết yêu. Tất nhiên, có những người không học được, kết quả là họ bị đuổi khỏi hôn nhân như những học sinh lười bị đuổi khỏi trường.
13. Về người bạn chó
Tôi, Hải, và Tí sún không thể nói với Hoàng tử bé 'Thịt của bạn ngon quá'. Cũng như các đứa trẻ khác không thể nhìn vào các chú chó và nói những lời như vậy. Đơn giản, trẻ em không bao giờ xem chó như một món ăn, dù có con dao sát cổ.
14. Về món chè
Tôi nhìn nó múc từng muỗng chè vào miệng và muốn khóc. Còn Tủn thì không, nó ăn miệng no say. Nó ăn hết ba chén chè một lần. Sau này tôi mới hiểu rằng những cô gái khi buồn thường ăn nhiều. Có người buồn tình mà càng tròn trĩnh. Có vẻ như khi không còn cơ hội nói những lời yêu thương, cái miệng đã quay trở lại với chức năng nhai và nuốt. Nhiều người bạn vừa ly hôn nói với tôi: Ăn thôi, không cảm thấy ngon lành gì, nhưng cơ thể vẫn đòi hỏi phải ăn. Liệu thức ăn có thể lấp đầy nỗi buồn không?
15. Điểm đến tuổi thơ
Chiếc vé của tuổi thơ ấy, hãy giữ nó chặt trong túi áo, vì không có ai kiểm tra vé trên chuyến tàu đặc biệt này.
Bạn có thể quay về thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào, hoặc nói khác đi, khi bạn nhận ra rằng đôi khi đắm mình trong dòng suối trong trẻo của tuổi thơ có thể giúp bạn rửa sạch bụi bặm của thế giới người lớn một cách kỳ diệu.
Ờ, khi tám tuổi, vẫn còn rất trong trẻo, vẫn khao khát cuộc sống dù bạn có thể, đôi khi, trầm trồ nói: 'Một ngày, tôi nhận ra rằng cuộc sống thật là u tối và buồn tẻ'. Câu nói như thế có thể là điểm bắt đầu của một câu chuyện vui vẻ. Nhưng bây giờ, khi đã lớn, nếu một ngày bạn cảm thấy cảm giác bế tắc trong cuộc sống đang ôm lấy bạn, đó có thể là dấu hiệu của một câu chuyện tồi tệ và bầu trời có thể sắp đóng lại trước mắt bạn.
Vậy nên, để sống tốt hơn, đôi khi chúng ta cần học cách làm trẻ con trước khi học cách trở thành người lớn, tôi đã suy nghĩ như vậy khi ngồi cố gắng viết cuốn sách này...
Có một thành phố như giấc mơ im lặng.
Phủ đầy bụi bám.
Dòng sông chảy êm đềm.
Một dòng sông như gương lờ trôi...
Ở một nơi nào đó xa xôi
Có thành phố ngày xưa, có thành phố
Ở đó ấm áp, tuổi thơ của chúng ta dành nơi đó
Đã rất lâu, đã từ lâu, đi qua...
Đêm nay tôi ra khỏi nhà vội vã.
Đến ga, xếp hàng mua vé:
Lần đầu tiên trong nghìn năm.
Có lẽ.
Cho tôi một vé đi Tuổi Thơ.
Vé hạng trung -
Người bán vé lơ đãng
Khe khẽ trả lời:
Hôm nay hết vé! -
Biết làm sao!
Vé đã hết, làm sao biết được!
Con đường tới Tuổi Thơ còn biết đâu?
Nếu không kể, đôi khi chúng ta đến đó
Qua ký ức
Của chúng ta
Từ lúc nhỏ….
Thành phố Tuổi Thơ - thành phố của những câu chuyện kỳ diệu
Gió đùa, mời ta đi.
Ở đó, làm cho ta say, chóng mặt
Là những cây thông cao ngất lên mây.
Là những ngôi nhà cao, vươn tới trời.
Và mùa đông bước rón rén trong đêm.
Qua những cánh đồng phủ đầy tuyết trắng và êm
Ôi thành phố Tuổi Thơ - bài hát của những ngày bé
Chúng tôi hát -
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không quay lại
Đừng mong chờ!
Trái đất có nhiều con đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi đã lớn lên và đi xa…
Hãy tin!
Và tha thứ!
Cho tôi một vé đi tuổi thơ - Robert Ivanovich Rozhdestvensky (Thái Bá Tân dịch)
Tổng hợp bởi Mytour
Các trích đoạn được lấy từ cuốn sách Cho tôi một vé đi tuổi thơ, NXB TRẺ.
