


Một ngày kia, tôi rơi vào câu chuyện của 'Nhà Gỉa Kim', nơi một đứa trẻ chăn cừu trò chuyện với ông chủ bán đồ thủy tinh. Trong đó, tôi nhận ra ước mơ đầy thú vị của một người không dám thực hiện, sợ rằng khi mơ ước tan biến, họ sẽ mất đi hướng đi trong cuộc đời. Đọc đi đọc lại, tôi nhận ra bản thân cũng giống như ông lão đó.

Tôi là một trong những người sinh ra trong thế hệ đầu tiên của thập kỷ 90. Hầu hết chúng tôi đều bước vào tuổi 30 với nhu cầu cần sự ổn định trong gia đình hoặc đã lập nên gia đình của riêng mình. Đối với chúng tôi, gia đình là trên hết, nhất là trong những thời kỳ khó khăn như thời kỳ khủng hoảng mà đất nước đang trải qua.


Một buổi tối, khi ba tôi về nhà chuẩn bị tối ở lại với mẹ, tôi đứng trong phòng cách ly của bệnh viện, nhận được tin mẹ được cho về nhà. Đó là lúc 5 giờ 30 chiều, trời đang dần trở nên u ám với những cơn giông. Tôi vẫn nhớ rõ khi tôi gọi điện cho ba, anh ấy trấn an tôi rằng mẹ đã tỉnh rồi, chỉ cần lo việc bảo hiểm, cha con sẽ cùng nhau chiến đấu. Tôi đã nói với ba rằng không cần phải lo lắng, chỉ cần mẹ còn ở bên, tôi sẽ làm mọi thứ. Nhưng chúng tôi đều không kịp với sự tiến triển của căn bệnh.



Vuốt nhẹ vào khuôn mặt mẹ, tôi bỗng hiểu được sự đau đớn của mất mát. Dù thế giới này đã đối xử với tôi bao lần, nhưng không có lần nào đau đớn hơn ngày hôm đó. Chạm ngón tay vào mắt, vào môi của mẹ, tôi biết rằng sau đêm này, mẹ đã ra đi. Tôi cúi đầu chào mẹ, rồi bật dậy, chạy lên mái nhà, ôm ngực và khóc.



Đối với tôi, có mẹ bên cạnh là hạnh phúc không thể nào bằng. Nhớ một buổi, sau khi trải qua những căng thẳng từ khách hàng, và sếp, tôi cảm thấy thất bại. Khi tôi quay về nhà trọ và gọi cho mẹ trong tâm trạng chán nản, mẹ lắng nghe tôi một lúc rồi bảo tôi về, mẹ sẽ nấu cơm cho tôi. Đêm đó, khi tôi về nhà, khóc dọc đứng. Mẹ không nói gì, chỉ im lặng pha một ly nước chanh nóng và bảo tôi ngủ. Tôi nhớ, đêm đó, mẹ ngồi nhìn tôi và lau nước mắt. Sáng hôm sau, tôi đi làm với tinh thần tốt hơn nhiều.

Và sáng nay, khi tôi thấy mọi người chuẩn bị quà cho người yêu, tôi chỉ nghĩ đến mẹ. Ước gì mẹ còn ở đây để tôi mang quà về, nhưng bây giờ chỉ có những kỷ niệm. Thú vị nhất là khi tôi ngồi giữa phòng, lắng nghe mọi người kể về mẹ, bạn sẽ nhớ về ngôi nhà ấm áp, an toàn, như khi ăn một miếng bánh ngọt và ngủ một giấc sâu.


