1. Mẫu bài văn biểu cảm về những thầy cô mà em yêu quý - Mẫu 4
“Những lời Thầy dạy năm xưa luôn in sâu trong tâm trí
Thời thơ ấu ấm áp bên trang sách hồng
Lời Thầy ân cần, thiết tha luôn lắng đọng trong lòng
Thầy mong sớm mai mọi người đều trưởng thành”
Đó là những câu thơ đầy xúc cảm về công lao to lớn của người thầy. Em cũng rất may mắn khi được học với một thầy giáo tuyệt vời như vậy, đó là thầy Tuấn – giáo viên dạy Toán của em năm lớp 6.
Thầy Tuấn khoảng chừng bốn mươi tuổi, với dáng người thấp bé. Nhưng điều trái ngược với vẻ bề ngoài đó là một kho tàng tri thức rộng lớn của thầy. Thầy luôn sống giản dị, từ trang phục đến vật dụng đều rất mộc mạc. Mỗi ngày đến lớp, thầy mặc áo sơ mi trắng, quần vải đen và đôi giày da. Trong chiếc ba lô màu đen của thầy có cuốn sách toán, vài cây bút, và hộp phấn. Điều quý giá nhất có lẽ là một chiếc hộp gỗ đựng đầy đủ các loại thước kẻ với nhiều hình dáng khác nhau.
Mọi người đã tiếp xúc với thầy Tuấn đều khen ngợi thầy là người hiền hậu và chân thành. Em cũng cảm nhận như vậy. Trong giờ học, thầy không bao giờ quát mắng hay phạt học sinh. Nếu có bạn nào không làm bài tập hoặc làm việc riêng trong lớp, thầy sẽ nghiêm túc nhắc nhở hoặc yêu cầu lên bảng làm bài tập cho đến khi sửa đổi.
Khi có học sinh hỏi bài, thầy luôn tận tình giải đáp, không phân biệt giờ học, giờ ra chơi hay cuối tuần. Điều đó thể hiện lòng tận tụy của thầy với nghề. Đặc biệt, thầy dành một buổi cuối tuần để giúp đỡ các học sinh yếu môn Toán mà không thu học phí. Nhờ vậy, em và các bạn có hoàn cảnh khó khăn có thêm cơ hội học tốt môn này.
Thầy Tuấn là người thầy giáo tuyệt vời nhất mà em từng gặp. Dù hiện tại thầy đã nghỉ dạy vì lý do sức khỏe, mỗi khi gặp thầy, em luôn kính cẩn chào: Em chào thầy.

2. Mẫu bài văn biểu cảm về thầy cô mà em quý mến - Mẫu 5
“Khi thầy viết bảng, bụi phấn bay bay
Có hạt bụi nào rơi trên bục, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy”
Những câu hát ca ngợi tình cảm cao quý của các thầy cô luôn là chủ đề được các tác giả đưa vào thơ ca. Lời bài hát này trích từ bài “Bụi phấn”, thể hiện tình cảm của học trò đối với thầy của mình, cũng chính là tâm tư của em dành cho thầy giáo lớp 5 của em.
Thầy Nguyễn Xuân Tình, giáo viên môn Toán của em, đã bước sang tuổi 50. Tuy nhiên, thầy vẫn nhanh nhẹn và chính xác với từng con số. Môn Toán vốn khô khan và yêu cầu sự chính xác, nhưng với phương pháp giảng dạy của thầy, nó trở thành môn học yêu thích của em. Thầy biến những công thức khô khan thành những bài vè dễ hiểu, giúp em dễ tiếp thu kiến thức. Sự tận tâm của thầy làm cho không khí lớp học thoải mái hơn, thầy còn chăm sóc chúng em như người cha trong những ngày hè oi ả.
Để không phụ lòng thầy, chúng em luôn cố gắng học tập chăm chỉ và đặt cho thầy một cái tên gần gũi, thân thương: “Cha Già”. Thầy đã trở thành một phần của gia đình em, hình ảnh thầy trên bục giảng, say mê giảng dạy, với bụi phấn phủ trên áo, tạo nên một bức tranh tinh thần tuyệt vời. Dù còn nhiều thử thách phía trước, nhưng những gì thầy mang lại là động lực lớn để chúng em vượt qua. Nhìn thấy thầy cười khi lớp hoàn thành tốt bài học, hay khi những giọt mồ hôi lăn trên trán thầy, là lúc chúng em cảm thấy hạnh phúc và kính trọng thầy vô cùng.
Đó là thầy giáo mà em rất yêu quý, em luôn mong thầy sức khỏe và khi quay lại trường, em vẫn thấy thầy đứng trên bục giảng cùng các em lớp dưới. Đến dịp 20-11, dù thế nào em cũng không quên rằng có một người Cha Già luôn đón chào mình phía trước.

3. Mẫu bài văn biểu cảm về thầy cô mà em quý mến - Mẫu 6
Trong cuộc đời mỗi người, luôn có những thầy cô giáo mà dù có đi suốt cả đời, ta cũng không thể tìm thấy ai giống như họ. Họ là những người tận tâm, hết lòng vì nghề và luôn quan tâm đến học sinh của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như vậy, và có lẽ suốt đời tôi sẽ không bao giờ quên được cô.
Cô An, giáo viên môn Văn của tôi, còn rất trẻ. Ngày đầu tiên cô vào lớp, cô mặc chiếc áo dài trắng, trẻ trung và năng động. Cô dành thời gian đầu tiết học để làm quen và giới thiệu về bản thân. Ngay từ những tiết học đầu tiên, cô đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn của tôi về môn Văn. Môn Văn trước đây đối với tôi rất khó khăn, nhưng nhờ cách giảng dạy của cô, tôi cảm nhận được đây là một thế giới mới, nơi tôi có thể tự do tưởng tượng và hiểu thêm về tình yêu, tình cảm và xã hội. Cô không chê bai những học sinh kém như tôi, mà luôn tận tình quan tâm và chỉ bảo.
Trước đây, giờ sinh hoạt là khoảng thời gian mà tôi sợ nhất, nhưng từ khi có cô, nó trở thành thời gian thú vị để chúng tôi giao lưu và cô cũng khuyến khích những bạn học kém phấn đấu hơn. Tôi đã từng ước ao rằng suốt thời học sinh, nếu được học môn Văn dưới sự chủ nhiệm của cô, thì thật tuyệt vời. Một kỷ niệm không thể quên là lần thi cuối kỳ môn Văn, tôi đạt điểm 2 và cô yêu cầu tất cả lớp phải đưa bài cho phụ huynh ký. Tôi lo lắng vì đã hứa với ba mẹ sẽ có điểm trên trung bình và nảy ra ý định sai trái.
Tôi quyết định giả chữ ký của ba, dù không giống hoàn toàn, nhưng tôi vẫn nộp bài như vậy. Khi không thấy cô nói gì, tôi cảm thấy vui sướng. Nhưng khi tan trường, cô An gọi tôi lại và phát hiện chữ ký giả. Tôi không nói gì, chỉ khóc vì sợ hãi. Cô ôm tôi và không trách móc, chỉ yêu cầu tôi phải đạt điểm khá trong kỳ thi cuối kỳ để cô không phải báo cho ba mẹ. Tôi đồng ý, dù khó khăn. Khi kỳ thi gần đến, cô mang tài liệu đến và kèm tôi học. Cuối cùng, điểm thi của tôi là 9, điều khiến tôi rất ngạc nhiên và vui mừng. Tôi cảm ơn cô và từ đó môn Văn trở thành môn tôi yêu thích. Cô như người mẹ thứ hai, giản dị và gần gũi, mang đến cho tôi một cuộc sống mới. Dù cuộc sống của cô không khá giả, phải nuôi em học đại học, nhưng cô luôn thăm nom và động viên chúng tôi, mang theo bánh và sữa. Cô là người chân thành và mộc mạc.
Những bài học và lời dạy của cô sẽ mãi in sâu trong lòng tôi. Hình ảnh cô và những lời ân cần của cô sẽ luôn được tôi ghi nhớ.

4. Mẫu bài văn biểu cảm về thầy cô mà em quý mến - Mẫu 7
“Thầy là ánh sáng kỳ diệu
Chiếu sáng con đường chúng con đi
Rọi lên hàng nghìn tia nắng
Đưa chúng con đến gần hơn với điều tốt đẹp”
Mỗi thầy cô như những đóa hoa tươi đẹp, đầy màu sắc. Tôi luôn trân trọng và biết ơn những hy sinh của thầy cô. Một người thầy để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi là thầy An, giáo viên chủ nhiệm lớp 5 của tôi.
Thầy An có vóc dáng cao gầy, tuổi ngoài bốn mươi với những nếp nhăn ngày càng rõ rệt trên trán. Đôi mắt hiền hòa và nụ cười ấm áp của thầy luôn khiến tôi cảm thấy gần gũi. Giọng thầy đọc thơ truyền cảm, lôi cuốn chúng tôi vào từng câu chữ. Hàng ngày, thầy luôn gọn gàng trong bộ áo sơ mi sáng màu và quần tây lịch lãm. Chúng tôi thường nói rằng thầy là người có gu thẩm mỹ tinh tế, dù trang phục đơn giản nhưng luôn đẹp mắt.
Nếu ai hỏi về tính cách của thầy, tôi sẽ không ngần ngại nói rằng thầy rất tốt bụng và tận tâm với nghề. Không phải ai cũng được yêu quý và kính trọng như thầy An. Thầy sống với trái tim đầy nhiệt huyết và tình yêu nghề, luôn âm thầm hy sinh, làm việc chăm chỉ để mang lại những bài học bổ ích cho chúng tôi. Thầy chính là người mở cánh cửa tri thức và dẫn dắt chúng tôi trên con đường học tập đầy thử thách. Thầy An là hình mẫu lý tưởng trong mắt tôi, giống như một người cha thứ hai.
Với thầy An, tôi luôn dành sự kính trọng và tình cảm chân thành nhất. Thầy hiền lành và điềm đạm, dù học sinh có mắc lỗi, thầy cũng không trách mắng mà uốn nắn bằng sự bao dung. Thầy trò chuyện và đưa ra những lời khuyên quý giá cho chúng tôi. Tôi thật may mắn khi được học và trở thành học trò của thầy.
Có thể nói, nếu cha mẹ là người nuôi dưỡng con cái từ thuở bé đến khi trưởng thành, thì thầy cô cũng có công lao to lớn không kém. Thầy cô dạy chúng ta chữ nghĩa, lẽ phải, và cách ứng xử trong cuộc sống. Đối với tôi, thầy An như một người cha thứ hai.

5. Mẫu bài văn biểu cảm về thầy cô giáo yêu quý - Mẫu 8
Tôi đã có cơ hội học với nhiều thầy cô giáo khác nhau, mỗi người đều mang đến một phong cách và phương pháp giảng dạy riêng biệt. Tuy nhiên, tôi luôn dành sự quý mến và biết ơn đặc biệt cho cô Thúy Loan, giáo viên chủ nhiệm lớp 6 của tôi.
Thời điểm đó, cô Thúy Loan là một giáo viên lớn tuổi, sắp về hưu. Chúng tôi là lớp học cuối cùng cô dạy. Trong mắt tôi, cô không chỉ là giáo viên mà còn như một người bà hiền từ. Cô có dáng vẻ đầy đặn, làn da hơi nhăn nhưng hồng hào và khỏe mạnh. Khuôn mặt cô tròn và hiền hậu, đôi mắt nâu đầy yêu thương. Cô thường búi tóc dài của mình gọn gàng với những chiếc kẹp nhỏ và luôn diện áo dài, tạo nên vẻ đẹp giản dị nhưng thanh tao.
Nhưng điều khiến tôi yêu quý cô không phải chỉ ở ngoại hình mà ở chính con người cô. Cô Loan là một giáo viên dịu dàng, tận tâm với học sinh. Khi chúng tôi mới chuyển sang môi trường học tập mới, cô đã giúp đỡ chúng tôi làm quen với những phương pháp học tập mới. Cô luôn quan tâm đến sức khỏe và hoàn cảnh khó khăn của học sinh, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ như một người bạn. Tôi nhớ lần thi điểm kém, cô đã đưa tôi về nhà và nói chuyện với mẹ, giúp tôi tránh bị mắng. Tấm lưng ấm áp của cô trong khoảnh khắc đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi.
Năm nay, cô đã về hưu và chúng tôi không còn học với cô nữa. Nhưng những kỷ niệm và tình cảm dành cho cô vẫn còn mãi. Mỗi cuối tuần, tôi vẫn thường ghé thăm cô để trò chuyện, và những giây phút ấy luôn mang lại sự thư giãn và dễ chịu cho tôi.

6. Mẫu bài văn biểu cảm về người thầy, cô giáo em yêu quý - Mẫu 9
Đến giờ, hình ảnh cô Thanh Mai vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí tôi. Cô là người đã đồng hành cùng tôi qua những năm học lớp một và lớp hai, giống như một người mẹ thứ hai vậy.
Tôi còn nhớ rất rõ dáng vẻ của cô. Cô hơi gầy, cao và mái tóc đen dài đến vai. Khuôn mặt cô trái xoan và rất xinh xắn. Nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất là đôi mắt dịu dàng, tràn đầy yêu thương của cô.
Khi tôi mới vào lớp một, còn là một cô bé nhút nhát, cô đã là người đầu tiên động viên và an ủi tôi, giúp tôi hòa nhập với các bạn. Giọng nói của cô nhẹ nhàng và ấm áp, giúp tôi dần mở lòng hơn.
Ngày đó, tôi cảm nhận cô giống như một nàng tiên trong truyện cổ tích. Cô luôn nở nụ cười và ánh mắt của cô như một nguồn động viên lớn. Những lúc tôi buồn, cô luôn bên cạnh, an ủi tôi, và khi tôi mắc lỗi, cô không bao giờ trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở.
Vì vậy, tôi rất yêu quý cô. Dù có chuyện gì, tôi đều chia sẻ với cô. Tôi luôn cố gắng học tập tốt để làm cô vui, và thật hạnh phúc mỗi khi được nghe cô khen ngợi.
Có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên. Tôi thường bị điểm thấp môn chính tả vì chữ viết rất xấu. Cô đã nhiều lần nhắc nhở, và tôi cảm nhận được sự buồn bã trong ánh mắt cô. Tôi cảm thấy mình đã làm cô thất vọng và quyết tâm luyện chữ thật tốt. Cuối cùng, chữ viết của tôi đã cải thiện đáng kể và cô rất vui khi thấy tôi tiến bộ.
Cô đã dạy cho tôi rất nhiều bài học quý giá và luôn coi tất cả học sinh như con của mình. Cô rèn cho chúng tôi thói quen tốt và sửa chữa những thói quen xấu. Cô chưa bao giờ lớn tiếng với chúng tôi, mà luôn chỉ bảo một cách dịu dàng.
Dù giờ tôi đã lớn và không còn học với cô nữa, nhưng công lao và tình cảm của cô vẫn mãi ở trong tôi. Cô sẽ luôn là hình ảnh người tiên tốt bụng trong ký ức tuổi thơ của tôi.

7. Bài văn biểu cảm về người thầy, cô giáo em yêu quý - Mẫu 10
Mỗi chúng ta đều mơ ước trở thành những người có ích, góp phần xây dựng xã hội. Để đạt được điều này, chúng ta không thể quên công ơn của các thầy cô đã dạy dỗ và dẫn dắt chúng ta trên con đường tri thức. Như người xưa đã nói: “Cô giáo như mẹ hiền”. Cô giáo là người mẹ thứ hai, dìu dắt chúng ta. Đối với tôi, cô giáo chủ nhiệm lớp bốn đã để lại dấu ấn sâu đậm trong trái tim tôi.
Gia đình tôi gốc Bắc, sau khi tôi hoàn thành lớp ba, chúng tôi quyết định chuyển vào Nam sinh sống. Khi đó, tôi là một học sinh bình thường, không có gì nổi bật. Sự chuyển đổi sang một môi trường mới với bao điều lạ lẫm khiến tôi cảm thấy cô đơn và buồn bã. Khi đến trường mới, cô giáo chủ nhiệm đón tôi bằng nụ cười thân thiện trong tà áo dài trắng, giới thiệu tôi với các bạn và động viên tôi hòa nhập. Dù tôi không nhớ rõ cuộc trò chuyện hôm ấy, nhưng hình ảnh cô với giọng nói trầm ấm, mái tóc dài và đôi môi hồng luôn khắc sâu trong tôi.
Theo thời gian, tôi dần quen với môi trường mới. Mỗi tuần, cô đều gặp riêng tôi để hỏi thăm, giúp tôi thích nghi với các thay đổi và học tập. Cô luôn quan tâm, giải đáp thắc mắc và khuyến khích tôi cố gắng. Nhờ sự động viên của cô, thành tích học tập của tôi được cải thiện rõ rệt. Cô là nguồn cảm hứng và tình yêu thương, giúp tôi phát triển và đạt được những thành tích xuất sắc. Cô luôn vui mừng khi thấy sự tiến bộ của tôi, và gia đình tôi cũng rất biết ơn sự tận tâm của cô.
Khi lên lớp năm, dù không còn được cô chủ nhiệm, tôi vẫn thường xuyên gặp cô, chia sẻ về học tập và cuộc sống. Cô luôn cho tôi những lời khuyên quý báu và giúp tôi hoàn thiện bản thân. Cuối năm lớp năm, gia đình tôi quyết định chuyển về Bắc, về quê hương. Tạm biệt miền Nam và bạn bè sau gần hai năm gắn bó khiến tôi rất buồn. Trong những ngày cuối cùng, tôi đã chạy đến lớp học của cô để ôm cô và nói lời chia tay, khóc nức nở. Tôi nhớ mãi những giọt nước mắt ấm áp của cô, cảm giác như tình mẹ đang bao bọc tôi.
Dù đã về quê nhiều năm, tôi vẫn luôn mong có dịp quay lại thăm cô, hỏi thăm sức khỏe và cuộc sống của cô. Tôi chưa bao giờ quên công ơn to lớn của cô. Cô luôn sống chan hòa, ân cần và giúp đỡ tất cả mọi người, không chỉ học sinh mà cả đồng nghiệp và những người xung quanh. Cô luôn tìm cách hỗ trợ những học sinh khó khăn và giúp họ vươn lên. Nhiều học trò trước đây của cô hiện đang thành công và được kính trọng.
Thời gian trôi qua, dù chưa có cơ hội gặp lại cô, nhưng những lời dạy và tình cảm của cô vẫn sống mãi trong ký ức tôi như mới hôm qua. Tình cảm và sự quan tâm của cô sẽ đồng hành cùng tôi suốt cuộc đời, nhắc nhở tôi sống tốt và ghi nhớ hình ảnh cô giáo trong trái tim mình.

8. Bài văn biểu cảm về người thầy, cô giáo em yêu quý - Mẫu 11
Chào các bạn học sinh thân mến! Các bạn đã bao giờ tự hỏi liệu có một người thầy cô nào mà mình sẽ mãi không thể quên không? Chắc chắn rằng mỗi người trong chúng ta đều có ít nhất một người thầy cô để nhớ mãi. Đối với tôi, người đó chính là cô Nga.
Đối với tôi, không phải là cô giáo dạy văn hay thầy dạy toán, mà chính là cô giáo mầm non. Ai cũng nghĩ rằng khi còn nhỏ, ta không thể nhớ gì, nhưng tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cô giáo nhỏ nhắn với mái tóc ngang vai và nụ cười rạng rỡ. Tôi vẫn nhớ lần đầu mẹ đưa tôi đến trường, tôi đã khóc rất nhiều, không ai có thể dỗ tôi. Nhưng cô không từ bỏ, vẫn nhẹ nhàng ôm chặt tôi vào lòng. Dần dần, từ sáng đến trưa, rồi đến chiều, tôi đã quen và không còn khóc nữa. Cô đã giúp tôi làm quen với bạn mới và những món đồ chơi mới, mang lại cho tôi cảm giác an toàn như có mẹ bên cạnh.
Tình yêu thương mà cô dành cho các em nhỏ thật đáng trân trọng. Chỉ những người thật sự yêu trẻ mới có thể làm công việc của một giáo viên mầm non. Công việc không chỉ là dạy dỗ mà còn là chăm sóc bữa ăn, giấc ngủ và sự phát triển của các em. Trong tâm trí tôi, hình ảnh cô giáo trẻ với các em học trò luôn hiện lên. Có em đòi cô chơi, có em muốn cô kể chuyện, có em lại muốn cô bế… Nhưng luôn luôn là nụ cười của cô với các em. Tôi không thể quên giọng hát của cô, cô thường hát trong các lễ hội của trường, và mỗi lần nghe cô hát, chúng tôi đều hát theo. Cô giống như một thiên thần trong mơ, và chúng tôi luôn muốn gặp cô trong những giấc mơ.
Dù giấc mơ tuổi thơ có thể trôi qua, nhưng hình ảnh của cô luôn sống trong tâm trí tôi. Tôi sẽ mãi gìn giữ hình ảnh đó như hành trang quý giá suốt cuộc đời mình.

9. Bài văn biểu cảm về người thầy, cô giáo em yêu quý - Mẫu 12
Chia tay mái trường yêu dấu
Nhiều năm đã trôi qua, phải không cô?
Lời dạy của cô vẫn luôn đọng lại trong em
Như những kỷ niệm mùa thu ngày xưa
Những bước chân em vui vẻ từng ngày…
Mỗi khi đọc những câu thơ này, em lại cảm thấy bồi hồi xúc động khi nghĩ về cô Thảo - người thầy đầu tiên và cũng là người mà em yêu quý nhất.
Cô Thảo là giáo viên dạy lớp một của em. Khi đó, cô vừa dạy Toán, vừa dạy Văn, đồng thời là cô chủ nhiệm lớp. Vì vậy, hầu như tất cả các tiết học trong tuần em đều được cô giảng dạy. Cô Thảo lúc ấy đã ngoài 30, có gần mười năm kinh nghiệm giảng dạy. Cô nói rằng cô đã dạy rất nhiều thế hệ học sinh, nhưng luôn nhớ từng khuôn mặt, từng tên gọi vì cô dành trọn tình yêu thương cho tất cả học trò của mình. Cô có mái tóc dài, đen bóng, thường được cột gọn bằng một chiếc nơ tím. Cô có dáng cao, thanh mảnh, khuôn mặt trái xoan với làn da trắng hồng. Trong mắt em lúc đó, cô giống như một nàng tiên thực thụ. Đôi mắt đen lay láy của cô khiến em cảm nhận được sự yêu thương chân thành mỗi khi cô nhìn vào em.
Cô Thảo có giọng nói rất ấm và du dương, như tiếng đàn violin mà em thường thấy trên ti vi. Mỗi lần cô giảng bài hoặc đọc mẫu, em đều bị cuốn hút. Cô dạy rất hay, dù bài toán có khó đến đâu, qua lời giải của cô đều trở nên dễ hiểu. Cô không bao giờ mắng học sinh, thay vào đó, cô trò chuyện, tâm sự với những bạn chưa chăm chỉ và kèm cặp những bạn học yếu mà không nhận tiền từ phụ huynh. Chính nhờ sự quan tâm và tận tâm đó, cô Thảo luôn nhận được sự kính trọng và yêu mến từ bao thế hệ học trò và phụ huynh.
Nhớ lại một lần, khi cả lớp đang học, vì không muốn viết bài, em đã giả vờ bị đau bụng. Cô Thảo thấy vậy đã rất lo lắng, nhờ cô giáo khác trông lớp giúp, rồi bế em đến trạm xá. Nhìn vẻ lo lắng và mồ hôi trên mặt cô, em cảm thấy rất áy náy vì chỉ vì một phút lười biếng của mình mà cô phải vất vả như vậy. Khi đến nơi, thấy cô y tá vắng, cô Thảo lo lắng không biết phải làm sao. Em đã thú nhận sự thật và xin lỗi cô. Cô nhẹ nhàng lau nước mắt và dạy em bài học về việc không được nói dối. Em đã cùng cô lập một lời hứa và từ đó chăm chỉ học tập hơn. Sự tin tưởng và tự hào của cô đã giúp em trở thành một học sinh giỏi và ngoan ngoãn như ngày hôm nay.
Dù sau này đã học với nhiều thầy cô khác, cô Thảo vẫn luôn là người giáo viên mà em yêu quý nhất. Vào ngày 20-11 hàng năm, em đều đến thăm cô và gửi những lời chúc tốt đẹp nhất. Em mong cô luôn khỏe mạnh và tiếp tục sự nghiệp giáo dục cao quý của mình.

10. Bài văn biểu cảm về người thầy, cô giáo em yêu quý - Mẫu 13
Trong suốt quãng thời gian học tập dưới mái trường thân yêu, tôi đặc biệt ngưỡng mộ cô Thanh. Cô chính là người đã truyền cho tôi tình cảm sâu sắc của một người thầy đối với học trò.
Khi tôi học lớp hai, hình ảnh đầu tiên của cô Thanh thật nhẹ nhàng và dễ mến. Cô còn rất trẻ, với dáng vóc nhỏ nhắn và khuôn mặt xinh đẹp. Cô luôn yêu thương học trò của mình, dù thời tiết thế nào, cô không bao giờ đến muộn hay nghỉ dạy bất kỳ buổi học nào.
Cô luôn nhẹ nhàng với học sinh, nhưng khi dạy học thì rất nghiêm túc. Nếu có ai không hiểu bài, cô tận tình ở lại hướng dẫn từng người trong giờ ra chơi. Bạn Nam thường nghịch ngợm, cô nhắc nhở một cách nhẹ nhàng. Cô thường kể những câu chuyện thú vị để giáo dục chúng tôi. Nếu tôi mắc lỗi, cô chỉ khuyên nhủ mà không mắng mỏ. Với các học sinh yếu, cô luôn quan tâm và giúp đỡ để các bạn tiến bộ. Chính vì vậy, chúng tôi rất yêu quý cô, coi cô như một người mẹ thứ hai.
Tôi nhớ có một lần sau tiết học cuối cùng, tôi bỗng nhiên sốt cao. Cô không ngần ngại đưa tôi về nhà và thông báo tình hình sức khỏe của tôi với mẹ. Sau đó, tôi xin nghỉ học vài ngày để hồi phục. Dù không đến lớp, cô vẫn thường xuyên thăm tôi và nhờ các bạn chép bài cho tôi. Những phần nào tôi chưa hiểu, cô đều giải thích lại rõ ràng.
Đến nay, dù đã xa cô, tôi vẫn nhớ những nụ cười, ánh mắt và giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho tôi trái tim nhân hậu, dạy tôi yêu thương và quan tâm đến mọi người, đồng thời xây dựng niềm tin vào cuộc sống. Tôi tự hứa sẽ học thật giỏi để trở thành một học sinh tốt, có ích cho xã hội và không phụ lòng cô.

11. Bài văn biểu cảm về người thầy, cô giáo mà em yêu quý - mẫu 14
Mỗi năm vào ngày Nhà giáo Việt Nam, em luôn dành thời gian để mua một bó hoa tươi và đến thăm cô Ngọc - người giáo viên mà em yêu quý nhất.
Cô Ngọc là giáo viên Ngữ văn của em khi em học lớp 6. Nhờ cô, em đã yêu thích và học tốt môn Ngữ văn, một môn học mà trước đó em rất chán ghét.
Lúc đó, cô Ngọc mới ra trường, chỉ mới 24 tuổi. Cô có vóc dáng nhỏ nhắn và khuôn mặt tròn đáng yêu. Vì vậy, nhiều phụ huynh không tin tưởng vào khả năng dạy học của cô. Tuy nhiên, cô đã chứng minh cho mọi người thấy khả năng dạy học xuất sắc của mình. Cô Ngọc có mái tóc nâu nhạt, xoăn nhẹ ở đuôi, thường buộc gọn khi dạy. Đôi mắt to tròn của cô rất đẹp, và cô phải đeo kính vì bị cận. Cô thường nhắc nhở chúng em về việc giữ khoảng cách hợp lý khi học để tránh bị cận giống cô.
Điều làm em ấn tượng nhất ở cô là phương pháp giảng dạy của cô. Trước đó, em rất ghét học Văn vì cảm thấy nhàm chán. Nhưng khi học với cô, em lại thấy thích môn học này. Cô không bắt chúng em học thuộc lòng những câu chữ khô khan mà dạy chúng em cách viết theo cách của mình. Cô khuyến khích sự sáng tạo và tự do trong viết lách. Trong giờ học, cô thường kể những câu chuyện thú vị liên quan đến bài học, làm cho giờ học Ngữ văn trở nên hấp dẫn và thú vị.
Cô Ngọc không chỉ là giáo viên mà còn là một người bạn thân thiết. Trong giờ học, cô nghiêm túc và tận tụy, còn ngoài giờ học, cô là một người bạn để chúng em chia sẻ, tâm sự. Cô còn thích cùng chúng em ăn vặt và uống trà sữa. Chính vì vậy, em và các bạn rất yêu quý cô.
Cô Ngọc luôn quan tâm và chăm sóc từng học sinh. Cô nhớ rõ những bạn nào sức khỏe yếu, học kém môn nào, hay có hoàn cảnh đặc biệt. Nếu ai cần cô giảng lại bài, cô sẵn sàng giúp đỡ. Trước kỳ thi cuối kỳ, cô đã dạy kèm cho chúng em ba buổi tối liên tiếp, dù trời mưa rét và nhà cô xa. Các phụ huynh đã gửi quà cho cô, nhưng cô từ chối nhận. Những hành động của cô đã khiến mọi người rất kính trọng và yêu mến.
Giờ đây, em đã trở thành một học sinh giỏi môn Văn. Mỗi lần nhìn kết quả môn Văn, em lại nhớ đến cô Ngọc - người đã truyền cho em niềm đam mê với văn học. Trong ngăn bàn học, em vẫn giữ những bài kiểm tra được cô chấm ngày ấy. Mỗi khi nhớ cô, em lại lấy chúng ra để ngắm nhìn và cảm ơn số phận vì đã cho em được học với một giáo viên tuyệt vời như vậy.

12. Bài văn biểu cảm về người thầy, cô giáo mà em kính trọng - mẫu 15
Ngày xưa, trên trái đất tươi đẹp, có một đàn chim vui vẻ chào đón cô giáo mới. Thiên sứ đã giao cho cô nhiệm vụ đưa các em học sinh qua sông kiến thức và đạt đến đỉnh cao thành công. Hằng năm, cô luôn đón nhận và dẫn dắt những thế hệ học trò đáng yêu và ngây thơ bay vào bầu trời tri thức. Và năm nay, khi những năm cũ đã qua, cô tiếp tục đưa tôi - một học sinh nhỏ bé - đến bến bờ vô tận của kiến thức.
Chắc hẳn các bạn đang tự hỏi cô giáo mà tôi nhắc đến là ai? Đó chính là cô Hồ Thị Thanh Tịnh - giáo viên chủ nhiệm lớp 11A4, người mẹ thứ hai mà thiên sứ đã ban tặng cho chúng tôi.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là nụ cười thân thiện, cô rất dễ mến và khó ai có thể đoán được tuổi thật của cô. Các anh chị khóa trước đã kể rằng cô giảng bài rất sinh động và gần gũi với học trò, và điều đó đã được xác nhận ngay từ buổi học đầu tiên. Cô giảng bài với sự nhiệt huyết và nhiều ví dụ thú vị, cuốn hút tôi vào nội dung bài học. Từ những ấn tượng đầu tiên, tôi càng thêm yêu quý cô hơn. Tôi không biết liệu cô có cảm nhận được tình cảm mà tôi dành cho cô không, nhưng đó là lòng biết ơn từ những bài học cô đã truyền đạt, là sự kính trọng và ngưỡng mộ đối với sự đam mê và tình yêu nghề của cô. Đó cũng là tình cảm của một học sinh dành cho người mẹ của mình. Tình cảm đó sâu đậm đến mức tôi không biết phải diễn tả từ đâu và kết thúc như thế nào.
Tôi không phải là học sinh giỏi môn văn, nhưng những bài văn tôi viết có thể được coi là khá, nếu không nói là tệ. Dù có nhiều tình cảm dành cho cô, tôi vẫn không thể viết ra một bài văn hay để diễn tả hết tình cảm của mình. Điều duy nhất tôi có thể làm là ngồi đây, viết những dòng chữ này để thể hiện tất cả cảm xúc và suy nghĩ từ tận trái tim tôi.
Trước đây, tôi không thích môn văn, mặc dù tôi có thể đọc tiểu thuyết dài tập, nhưng môn văn luôn khiến tôi ngáp ngắn ngáp dài. Nếu bạn yêu cầu tôi kể về một cuốn sách, tôi có thể kể suốt cả ngày với tất cả sự say mê, nhưng nếu phải đọc và hiểu thơ hoặc viết văn, đó là một cực hình. Tôi thích những gì thực tế, có thể chứng minh và có công thức giải quyết như toán, lý, hóa. Vì vậy, môn văn đối với tôi là một thử thách lớn. Người ta thường không làm tốt những gì mình không thích, và tôi cũng vậy. Mẹ tôi là một họa sĩ, nhà thơ, yêu thơ văn một cách đặc biệt. Mẹ thường bảo tôi là người khô khan và thực tế. Tôi chỉ cười và không phủ nhận, vì đó là bản chất của tôi. Thơ văn đối với tôi có vẻ quá xa xỉ. Tôi thích đọc sách hơn là viết sách.
Nhưng một ngày, khi một thiên sứ mỉm cười và đưa cô đến, mọi thứ đã thay đổi. Cô khuyên chúng tôi nên tìm một câu thơ yêu thích để tâm hồn cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi không hiểu lắm câu nói đó và không thể tìm một câu thơ yêu thích. Nhưng giờ đây, nhờ sự giảng dạy của cô, tôi đã hiểu và cảm nhận được một phần của những bài thơ. Sự nhiệt tình và đam mê của cô đã truyền cảm hứng cho tôi. Những bài văn không còn khó khăn, mà trở nên dễ dàng khi những lời giảng của cô vẫn còn văng vẳng bên tai.
Cô Thanh Tịnh không chỉ là một giáo viên, mà còn là một người mẹ luôn lắng nghe và cho tôi những lời khuyên quý giá. Những cuộc trò chuyện với cô giúp tôi trưởng thành hơn. Cô có những phẩm chất mà tôi cần học hỏi, như sự lạc quan, vui vẻ, tấm lòng vì người khác và quan trọng nhất là sống thật với chính mình.
Đó là tất cả tình cảm của tôi dành cho 'mẹ Thanh Tịnh' của tôi! Còn bạn thì sao? Bạn cũng có những kỷ niệm về trường lớp, thầy cô, bạn bè. Những kỷ niệm vui buồn, những hồi ức về thầy cô, bạn bè đều đáng trân trọng. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta không thể cảm nhận hết sự ấm áp từ thầy cô và bạn bè. Đôi khi, những lời răn đe của thầy cô khiến ta khó chịu, chỉ muốn nhanh chóng tốt nghiệp. Nhưng khi đã rời xa, bạn sẽ cảm thấy mình đã mất đi điều gì đó lớn lao. Không còn những người hướng dẫn, chúng ta phải tự học hỏi từ những bài học thực tế trong cuộc sống. Những bài học cuộc sống không còn khô khan, mà sinh động và đầy thử thách. Hãy quý trọng thời gian học trò và sống hết mình cho những năm tháng quý báu đó. Thầy cô không chỉ có bảng đen và phấn trắng, mà còn có tình yêu vô bờ và tâm huyết với từng học sinh. Hãy cảm nhận và bạn sẽ tìm thấy định hướng cho tương lai từ thầy cô. Từ những bài học và lời dạy, chúng ta sẽ trưởng thành, tích lũy nhiều điều cho cuộc sống và chuẩn bị cho những thử thách phía trước. Hãy sống hết mình với những năm tháng quý giá mà bạn đang có!
Cuối cùng, tôi xin gửi lời tri ân sâu sắc đến cô chủ nhiệm và tất cả các thầy cô giáo. Tôi chúc các thầy cô sức khỏe dồi dào, hạnh phúc và nhiều thành công trong sự nghiệp trồng người của mình.

13. Bài viết biểu cảm về thầy cô giáo mà em trân quý - mẫu 16
Có câu tục ngữ: “Không thầy đố mày làm nên”. Thầy cô giữ vai trò rất quan trọng trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Họ là những người dạy dỗ, dẫn dắt chúng ta trên con đường học vấn.
Cô Minh Tú là giáo viên chủ nhiệm lớp sáu của em năm ngoái. Cô dạy chúng em môn Ngữ văn và là người giáo viên mà em vô cùng kính trọng và yêu quý. Cô có dáng vẻ cân đối, cao khoảng một mét sáu mươi lăm, với khuôn mặt tròn và phúc hậu. Da cô trắng hồng và mái tóc ngắn trẻ trung. Đôi mắt cô luôn dịu dàng và đặc biệt là nụ cười của cô khiến chúng em thấy cô thật xinh đẹp.
Cô là một giáo viên nghiêm khắc nhưng cũng rất tâm lý. Trong giờ học, cô luôn nỗ lực truyền đạt kiến thức một cách tốt nhất. Khi có bạn không chú ý, cô sẽ nhắc nhở để mọi người tập trung hơn. Ngoài giờ học, cô rất vui vẻ và gần gũi, thường ở lại lớp trong giờ ra chơi để trò chuyện cùng chúng em, từ chuyện học tập đến cuộc sống.
Em vẫn nhớ rõ kỉ niệm với cô. Một lần, em bị gọi lên kiểm tra bài cũ nhưng tối hôm trước mải xem phim yêu thích nên không học bài. Khi em không trả lời được câu hỏi, cô nhìn em với ánh mắt buồn. Buổi học hôm đó em rất lo lắng và báo cho bố mẹ biết. Cuối buổi học, em đã lên xin lỗi cô. Cô không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở và cho em cơ hội sửa điểm. Về chỗ, em cảm thấy may mắn và biết ơn sự bao dung của cô.
Hiện tại, cô Minh Tú vẫn là giáo viên chủ nhiệm của lớp em và em rất vui về điều đó. Em luôn yêu quý cô Tú – người giáo viên đáng kính.

14. Bài viết biểu cảm về thầy cô giáo mà em trân quý - mẫu 17
Truyền thống tôn sư trọng đạo đã là một phần không thể thiếu trong nền văn hóa của chúng ta từ xưa đến nay. Nó nhắc nhở chúng ta về lòng biết ơn đối với những người đã cống hiến thời gian và công sức cho sự nghiệp giáo dục, đưa chúng ta đến gần hơn với tri thức và tương lai.
Thầy cô giáo là những người như cha mẹ, bạn bè lớn trong cuộc đời học sinh, tận tâm truyền đạt kiến thức với một tấm lòng cao cả, không đòi hỏi nhiều về vật chất. Điều họ mong mỏi là được thấy sự tiến bộ và niềm vui trong ánh mắt học trò qua từng bài học, từ đó giúp học sinh trưởng thành và vững bước.
Mỗi ngành nghề đều có giá trị và vẻ đẹp riêng, nhưng nghề giáo viên luôn rực rỡ dưới ánh mặt trời. Họ không chỉ truyền đạt tri thức mà còn hướng dẫn và rèn luyện phẩm hạnh “chân – thiện – mỹ” cho học sinh, giúp họ trưởng thành và phát triển.
Học sinh là tương lai của đất nước, vì vậy việc đào tạo ra thế hệ trẻ giỏi giang là một yếu tố quyết định cho sự phát triển của xã hội. Giáo viên có vai trò quan trọng trong việc định hình tương lai của đất nước và cá nhân học sinh.
Trở thành một giáo viên được kính trọng không phải là điều dễ dàng. Nó đòi hỏi sự cống hiến và tình yêu sâu sắc với nghề, sẵn sàng hi sinh vì sự nghiệp giáo dục. Giáo viên là những người lặng lẽ hy sinh, dày công chuẩn bị bài giảng để mang lại những giờ học hữu ích. Nếu sách vở là cửa sổ giúp chúng ta nhìn ra thế giới, thì thầy cô là người mở cửa và chiếu sáng con đường của chúng ta.
Thật tiếc khi nhiều học sinh và phụ huynh ngày nay chưa thực sự hiểu và trân trọng sự hi sinh của thầy cô, có những hành động thiếu tôn trọng và lịch sự. Đôi khi, giáo viên cũng có những cách xử lý chưa tinh tế, dẫn đến mâu thuẫn và tổn thương trong mối quan hệ thầy trò. Để xây dựng sự tôn trọng và khẳng định, cả thầy và trò cần ứng xử một cách khéo léo và hợp lý.
Mặc dù không ai hoàn hảo, kể cả giáo viên, nhưng tấm lòng của họ luôn rực sáng như ánh mặt trời, dẫn dắt chúng ta đến với những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

15. Bài viết biểu cảm về thầy cô giáo mà em yêu quý - mẫu 18
“Một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy” – ngoài cha mẹ đã sinh thành và nuôi dưỡng, vai trò của thầy cô trong việc giáo dục cũng rất đáng trân trọng. Cha mẹ cho chúng ta thể xác, còn thầy cô giúp chúng ta hình thành tâm hồn và nhân cách, ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời mỗi người.
Thầy cô là những người mà chúng ta luôn kính trọng và yêu mến. Họ hiện diện trong cuộc đời chúng ta từ những ngày đầu tiên. Khi còn nhỏ, thầy cô dạy chúng ta những điều cơ bản như cách ăn, cách ứng xử và từ từ truyền đạt những kiến thức đầu đời như chữ cái và con số. Họ là những người gieo mầm tri thức và văn hóa đầu tiên trong cuộc sống của chúng ta.
Trên hành trình chinh phục tri thức, thầy cô luôn đồng hành cùng chúng ta. Mỗi tiết học, mỗi bài toán khó đều có sự hướng dẫn tận tình của thầy cô. Họ không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn dạy chúng ta đạo đức và những giá trị sống đúng đắn theo chuẩn mực xã hội.
Khi chúng ta phạm lỗi, thầy cô luôn nhắc nhở và sửa chữa. Dù có thể chúng ta cảm thấy không hài lòng, nhưng hãy thử nghĩ xem thầy cô nhận được gì từ việc đó? Họ có thể chỉ nhận lại những đêm không ngủ, công sức và cả những giọt nước mắt. Thầy cô làm việc vất vả không phải vì chính mình, mà vì sự trưởng thành của học trò.
Dù lớp học có hàng chục học sinh, thầy cô vẫn phải nắm rõ tâm tư của từng người. Họ dành thời gian và công sức để hiểu và chăm sóc từng học sinh, vừa dạy dỗ vừa động viên. Sau giờ học, thầy cô vẫn tiếp tục làm việc để chuẩn bị cho ngày hôm sau, tìm kiếm các phương pháp dạy học tốt nhất để mang đến một môi trường học tập hiệu quả.
Khi cha mẹ không có nhiều thời gian, thầy cô trở thành người bạn, người mẹ thứ hai của học sinh. Họ luôn sẵn sàng lắng nghe và giúp đỡ chúng ta, định hướng và giải quyết vấn đề để học sinh có thể phát triển tốt nhất.
Khi đạt được thành tích tốt, người đầu tiên chia vui với chúng ta không phải lúc nào cũng là thầy cô, nhưng họ là người dõi theo từng bước tiến của chúng ta, mỉm cười với thành công của học trò. Thầy cô luôn là người động viên và hỗ trợ để chúng ta vươn tới những đỉnh cao.
Khi năm học kết thúc, thầy cô vẫn tiếp tục dõi theo và hỗ trợ chúng ta, trò chuyện và chia sẻ khi chúng ta gặp khó khăn. Tình thầy trò là sự gắn bó sâu sắc, không bị giới hạn bởi thời gian và không gian.
Thầy cô trang bị cho chúng ta nền tảng vững chắc về tri thức và đạo đức, giúp chúng ta tự tin bước vào cuộc đời. Mỗi lời dạy của thầy cô là những bài học quý giá, nâng bước chúng ta tới tương lai. Chúng con hứa sẽ nỗ lực học tập và đạt được nhiều thành tích tốt, không phụ lòng mong mỏi của thầy cô.

16. Bài viết biểu cảm về thầy cô giáo mà em yêu quý - mẫu 19
Ngày xưa, khi còn nhỏ, chúng ta thường nghĩ rằng chỉ có cha mẹ mới là nguồn tình cảm lớn nhất dành cho chúng ta. Nhưng khi bước vào trường học, chúng ta mới nhận ra rằng tình cảm của thầy cô cũng sâu đậm không kém. Cô giống như người mẹ, thầy như người cha, luôn dìu dắt chúng ta trên con đường học vấn.
Thời học sinh là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất, đầy ắp những ước mơ, ý tưởng chợt đến rồi vụt đi, và cả sự nghịch ngợm. Thầy cô là những người đã thay đổi cuộc đời chúng ta, uốn nắn chúng ta từng bước trong học tập. Mỗi ngày đến lớp, chúng ta được lắng nghe những lời nói ngọt ngào, ấm áp từ thầy cô, như những dòng sữa tưới mát tâm hồn chúng ta. Từ khi còn nhỏ, chúng ta đã được đưa đến trường mẫu giáo để làm quen với môi trường học tập, nơi thầy cô dạy chúng ta lễ nghĩa và cách cư xử. Ngày qua ngày, chúng ta tiến bộ từng chút một và thầy cô luôn dõi theo từng bước đi của chúng ta. Từ những điểm số cao đến những ý tưởng sáng tạo, hay những lỗi nhỏ, thầy cô luôn chú ý để khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người lặng lẽ dẫn dắt chúng ta tới đỉnh cao tri thức, mở ra một tương lai tươi sáng.
Thầy cô - hai từ thiêng liêng chỉ dành cho những học sinh đủ lòng kính trọng. Họ là những người dẫn dắt chúng ta trên con đường riêng, người đã thắp sáng ước mơ của chúng ta. Người ta thường nói thầy cô là những người lái đò cho học sinh. Khi năm học kết thúc, là chuyến đò cập bến. Trong chuyến đò đó, đã có biết bao điều thú vị. Thầy cô dạy chúng ta rằng cuộc sống có nhiều khó khăn và thử thách, nhưng cũng đầy niềm vui và bất ngờ. Nhờ vào sự tận tâm của thầy cô, chúng ta đã vượt qua mọi khó khăn và cập bến tri thức trong niềm vui, không chỉ của chúng ta mà còn của thầy cô. Những gì thầy cô làm cho chúng ta cũng thiêng liêng và cao quý như những gì cha mẹ đã làm.
Cuộc sống của chúng ta sẽ không thể phát triển và thành công nếu thiếu sự nuôi dưỡng và giáo dục. Mỗi người đều có cha mẹ, bạn bè và người thân. Chúng ta được cha mẹ nuôi dưỡng để trưởng thành, được sự giúp đỡ của bạn bè và người thân để sống tốt hơn. Nhưng chúng ta còn nhận được một điều vô cùng quý giá - tình yêu thương và giáo dục từ những thầy cô trong mái trường. Đối với chúng ta, đó là một tình cảm thiêng liêng và quý báu. Nó gắn bó với chúng ta từ những ngày đầu học chữ. Hình ảnh thầy cô thao thức bên ngọn đèn, soạn bài học, và những giờ giảng bài say sưa luôn hiện lên trong tâm trí chúng ta.
Dù thầy cô vất vả vì học trò, chúng ta đôi khi lại có những hành động không đúng khiến thầy cô phải lo lắng. Nhưng tình cảm của thầy cô không hề giảm bớt, mà ngày càng thêm sâu đậm.
Những tiếng gọi thiêng liêng “cha, mẹ, thầy, cô” luôn chứa đựng tình cảm sâu sắc trong lòng chúng ta. Cha mẹ là người đã sinh thành, còn thầy cô là người đã dạy dỗ. Mái trường là ngôi nhà thứ hai của chúng ta, và thầy cô là cha mẹ thứ hai. Chúng ta xin gửi lời cảm ơn đến thầy cô vì sự cống hiến và dạy dỗ, và hứa sẽ vâng lời, học tập tiến bộ để trở thành công dân có ích. Chúng ta chúc thầy cô sức khỏe và thành công để luôn là người dẫn dắt thế hệ tiếp theo, giúp đất nước ngày càng phát triển:
'Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa.
Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa'

17. Bài văn cảm xúc về người thầy, cô giáo mà em kính trọng - mẫu 20
Trong hành trình học tập của em, nỗ lực cá nhân chỉ là một phần nhỏ, phần lớn thành công của em nhờ vào sự dìu dắt tận tâm của thầy cô. Cô Thùy là một trong những người thầy tuyệt vời đã dẫn dắt em đến với những chân trời kiến thức mới.
Cô Thùy, năm nay 37 tuổi, bằng tuổi mẹ em. Dù đã ở độ tuổi này, cô vẫn giữ được vẻ trẻ trung và sức sống. Cô có dáng người cao ráo, cân đối, bước đi thanh thoát và uyển chuyển. Cô thường đi giày cao gót 5-7 cm nhưng bước đi rất vững vàng. Khác với các trường ở miền Bắc, thầy cô ở miền Nam thường mặc áo dài, và cô Thùy thật sự nổi bật và duyên dáng trong tà áo dài. Dáng người thon gọn của cô càng thêm đẹp khi khoác lên mình chiếc áo dài truyền thống.
Cô có làn da trắng hồng, lông mày thanh tú, sống mũi cao, và nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Mái tóc cô dài đến lưng, là mái tóc dài nhất trong số các cô giáo của trường em. Mái tóc đen, thẳng tự nhiên của cô vẫn giữ được vẻ đẹp thuần khiết dù không nhuộm hay làm xoăn. Cô có tính cách giản dị, hiền hòa, và rất quan tâm đến học sinh. Giờ học của cô luôn thu hút sự chú ý của chúng em nhờ giọng nói trong trẻo và cuốn hút.
Em tin rằng dù sau này em có đi đâu hay lớn lên như thế nào, hình ảnh cô Thùy vẫn sẽ mãi trong tâm trí em. Em luôn mong cô sẽ tiếp tục giảng dạy tốt và gặt hái nhiều thành công trong sự nghiệp trồng người của mình.

18. Bài văn cảm xúc về người thầy, cô giáo mà em yêu quý - mẫu 1
Đã có câu nói rằng: “Một người thầy tốt như một ngọn nến - cháy sáng hết mình để soi đường cho người khác”. Vai trò của người giáo viên thực sự rất quan trọng.
Mỗi người trong chúng ta đều có một thầy cô giáo mà mình quý trọng. Đối với tôi, thầy Cường chính là người như vậy. Thầy là giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi và hiện nay đã bốn mươi tuổi. Thầy có dáng người cao, tuy hơi gầy, với khuôn mặt vuông vức và trán cao. Ánh mắt thầy thể hiện sự nghiêm nghị, và giọng nói của thầy rất ấm áp và truyền cảm, để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi.
Thầy Cường rất tận tâm với công việc giảng dạy. Mỗi tiết học của thầy đều trở nên hấp dẫn và thú vị. Thầy dạy môn Toán và biến những bài toán khô khan thành những bài học dễ hiểu và sinh động. Thỉnh thoảng, thầy tổ chức các trò chơi để giúp chúng tôi tiếp thu bài tốt hơn. Trong giờ ra chơi, thầy thường ở lại trò chuyện với học sinh, giúp chúng tôi cảm thấy thầy gần gũi hơn. Thầy luôn hướng dẫn và theo sát các phong trào của lớp, tận tình giúp đỡ học sinh.
Thầy Cường là một giáo viên rất hiểu tâm lý học sinh. Những ngày đầu vào Trung học cơ sở, thầy đã chia sẻ nhiều bài học bổ ích và giúp chúng tôi dễ dàng thích nghi với môi trường mới. Khi học sinh mắc lỗi, thầy nhẹ nhàng nhắc nhở và chỉ bảo, còn khi lớp đạt kết quả tốt, thầy lại động viên và khen ngợi. Chúng tôi có nhiều kỷ niệm đáng nhớ với thầy và mong thầy luôn khỏe mạnh để tiếp tục sự nghiệp dạy học của mình.
Tôi luôn biết ơn và trân trọng thầy. Thầy là tấm gương sáng để chúng tôi học tập, và từ đáy lòng, tôi muốn gửi đến thầy lời cảm ơn chân thành nhất.

19. Bài văn cảm xúc về người thầy, cô giáo mà em quý mến - mẫu 2
Những giai điệu du dương về người thầy, người cô luôn vang vọng trong lòng tôi, đó là những câu hát ca ngợi những người đã “lặng lẽ đi về sớm khuya, từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy”. Những con người vĩ đại ấy đã hy sinh và cống hiến hết mình để khi mái tóc thầy đã bạc, chúng tôi vẫn còn trẻ, và khi thầy đã bạc trắng, chúng tôi đã trưởng thành. Chính thanh xuân của họ đã nuôi dưỡng và làm phong phú thêm thanh xuân của chúng tôi.
Thầy cô là những người cầm lái cần mẫn, còn chúng ta là những hành khách. Nhưng mấy ai còn nhớ người lái đò năm ấy, nhớ những giọt mồ hôi thầm lặng, nhớ những nụ cười và những giọt nước mắt đã rơi trong suốt hành trình thanh xuân của chúng ta. Trong hành trình dài của cuộc đời, trong những bài học từ cuộc sống sau mỗi lần vấp ngã, những niềm vui lớn nhỏ luôn có hình bóng người lái đò thiêng liêng. Họ khắc tên mình vào non sông, cống hiến hết mình cho tương lai dân tộc, làm việc với tất cả lòng nhiệt thành. Có lẽ vì vậy mà có câu hát “trái tim em đỏ rực như hoa phượng thắm” luôn bồi hồi xúc động.
Người cha, người mẹ có công sinh thành, dưỡng dục, còn người thầy là người đồng hành trong bước đường học tập, cung cấp cho ta những kho tri thức quý giá để vượt qua những thử thách của cuộc đời. Khi đến trường, chúng ta không chỉ học kiến thức mà còn tiếp nhận từ thầy cô những bài học làm người sâu sắc, giúp chúng ta trưởng thành. Có ai qua sông mà không cần đến đò? Có ai trưởng thành mà không nhờ vào sự dạy dỗ của thầy cô? Những đêm ngày “giáo án gối đầu giường” luôn nung nấu tâm niệm giúp chúng ta đạt thành công, xứng đáng với công lao cha mẹ và kỳ vọng của dân tộc. Họ âm thầm yêu thương, chăm sóc chúng ta như những người làm vườn, vun trồng để chúng ta phát triển khỏe mạnh và thành công.
Chúng ta, những người được dìu dắt và yêu thương, cần ghi nhớ truyền thống tôn sư trọng đạo và uống nước nhớ nguồn của dân tộc để phát triển bền vững. Trong cuộc sống vội vã, đôi khi cần dừng lại để trân trọng những người xung quanh, không chỉ lao đi mà quên đi những giá trị vĩnh hằng và những người đã xây dựng nền tảng cho chúng ta.
Thầy cô không chỉ là hai tiếng thiêng liêng, mà còn là tình yêu, sự biết ơn và kính trọng. Họ như những bông hoa luôn tỏa sáng với tâm huyết và tài năng của mình.

20. Bài văn cảm xúc về người thầy, cô giáo mà em quý mến - mẫu 3
Trong cuộc đời mỗi học sinh, luôn có một người thầy, người cô mà ta quý mến và kính trọng nhất. Trong suốt năm năm học tiểu học, các thầy cô đã nhiệt tình truyền đạt kiến thức cho tôi, nhưng cô Mai là người tôi yêu mến nhất.
Cô Mai là giáo viên chủ nhiệm của tôi khi tôi học lớp năm ở trường tiểu học. Tên đầy đủ của cô là Lương Văn Mai, một cái tên thật đẹp! Cô có vóc dáng thanh mảnh và cao ráo. Mặc dù cô năm nay ba mươi lăm tuổi, nhưng dường như thời gian đã ưu ái cô, khiến cô trẻ hơn tuổi thực. Khuôn mặt cô hình trái xoan, mái tóc dài đen mượt luôn buông lơi ôm lấy gương mặt thanh thoát của cô.
Cô có đôi mắt rất đẹp, đặc biệt là khi cô cười, đôi mắt cô cong lên như mặt trăng. Dưới đôi mắt ấy là chiếc mũi thanh tú và hàm răng trắng đều tăm tắp mà cô thường để lộ khi cười. Cô rất yêu thích mặc áo dài, và đó là lý do cô thường xuyên diện áo dài đến lớp. Đối với cô, áo dài là biểu tượng văn hóa Việt Nam mà cô trân trọng. Trong lớp tôi, ai cũng thấy cô là người đẹp nhất, và các bạn gái đều ước ao được như cô.
Cô Mai là một giáo viên dày dạn kinh nghiệm và tận tâm, đã giảng dạy hơn mười năm. Cô rất yêu quý học sinh và luôn mong muốn giúp các em học tập tốt. Cô nhiệt tình hướng dẫn từng học sinh, thậm chí có lúc cô nắm tay giải thích từng chi tiết. Trong lớp tôi năm đó có khoảng sáu học sinh học kém, cô đã dành thời gian dạy phụ đạo cho các em mà không nhận tiền từ phụ huynh. Cô cũng thường đến trường sớm để cùng chúng tôi ôn bài.
Cô còn rất quan tâm đến các bạn có hoàn cảnh khó khăn. Cô đã đến thăm và tặng quà cho những học sinh nghèo, khiến gia đình các em rất xúc động. Khi bạn Tú Anh bị ốm và phải nghỉ học cả tuần, cô đã đến thăm và nhờ chúng tôi chép bài hộ. Sự quan tâm của cô khiến phụ huynh và chúng tôi cảm động vô cùng.
Mẹ tôi từng nói: “Cô Mai là một giáo viên tuyệt vời, tận tâm với học sinh. Mẹ rất vui vì con được cô dạy.” Tôi thầm nghĩ mẹ nói đúng, vì cô Mai không chỉ giỏi mà còn rất tận tâm. Nếu chúng tôi không hiểu bài, cô luôn sẵn sàng giải thích tận tình. Tôi thấy mình thật may mắn khi được học với cô.
Cô cũng rất hòa nhã với đồng nghiệp, luôn hướng dẫn các giáo viên trẻ và kính trọng các thầy cô lớn tuổi. Tuy gia đình cô không khá giả, chồng cô là thương binh và cô có hai con nhỏ, nhưng cô vẫn dành thời gian mua quà thưởng cho những học sinh chăm chỉ. Tôi cảm thấy cô thật đáng ngưỡng mộ. Vào ngày công bố kết quả thi cuối kỳ, cô tặng những học sinh đạt điểm cao nhất một cây bút máy màu xanh đẹp, mà tôi vẫn giữ đến hôm nay.
Dù giờ tôi đã học lớp bảy, nhưng tôi vẫn nhớ cô Mai, người đã dạy tôi năm lớp năm. Tôi rất yêu quý và kính trọng cô. Tôi cảm thấy có lỗi khi không thể quay lại thăm cô vào ngày 20-11. Đối với tôi, cô Mai là người thầy tôi yêu quý và kính trọng nhất.

