
Có những lúc tôi bị rối bời, lạc lõng giữa dòng đời. Không kịp lành lặn, vết thương lúc nào cũng sâu thêm. Sự lưỡng lự trải dài trên mọi phương diện, đến nỗi suy tư của tôi dừng lại ở những tháng năm xa xưa, chẳng thể thoát khỏi sự đắm chìm. Dù đã bước qua tuổi 20, 30, thậm chí là nhiều năm hơn thế, dù có bao lý do đi nữa, có một điều vạn kiếp cũng không thay đổi.
Có những ngày suy tư chập chùng. Có những ngày chìm đắm trong cuộc sống hối hả. 22 tuổi, tôi chẳng có gì ngoài tuổi trẻ của mình. Tôi đã trải qua những ngày như vậy, chọn cho mình một cuộc sống đặc biệt. Đúng là 'đặc biệt' không sai. Không phải là tôi tự làm lớn vấn đề. Đó chính là cách sống của riêng tôi, tự nhiên hơn bao giờ hết. 22 sóng biển, vượt qua ranh giới hai mươi.
Tôi không biết mình đang trưởng thành hay đang chìm đắm giữa việc trở thành người trưởng thành. Lần đầu tiên tôi phải đối mặt với áp lực công việc, lần đầu tiên tôi nhận ra tiền bạc kiếm được thật sự không dễ dàng, lần đầu tiên tôi thở dài dưới ánh đèn mờ khuya. Chưa bao giờ tôi cảm thấy ghê tởm trước việc về nhà như thế. Ngôi nhà giữa lòng Hà Nội, nhưng không phải là nơi ở của ba mẹ. Những ngày tháng trôi qua giữa thành phố, tôi tránh xa nơi gọi là nhà.
Mùa hoa trở về với những ký ức xưa, ánh chiều hé nắng cuối ngày. Bóng hoàng hôn ấy chưa bao giờ tôi lại ngắm nhìn đến như vậy. Liệu rằng nhớ về quá khứ, nơi chỉ có cánh đồng bao la, hay chỉ là bếp nhà mùi khói nghi ngút của tuổi thơ. Tôi không chắc chắn liệu mình vẫn nhớ được âm thanh của những ngày ấm êm hay là tiếng vọng của những ký ức tươi sáng của một đời người đang dần phai nhạt. Chưa trải qua hai phần ba cuộc đời, chưa nếm đủ hương vị của niềm vui và nỗi buồn trong từng chặng đường, nhưng tôi biết rằng có một gia đình nhỏ luôn ấm áp.

Trong những chiều u buồn đến khó diễn đạt, mọi gánh nặng dường như đặt lên đôi vai. Thật ra, tôi không ghét Hà Nội, thậm chí tôi lại yêu thích thành phố này qua một góc nhìn khác, một góc nhìn của cuộc sống hàng ngày. Nhưng đôi khi, trong đáy lòng, chúng ta cũng có thể nhìn thấy những điều tối tăm, không thể mãi nhìn thấy màu xanh mãi. Chạy đi đâu để tìm lại chính mình, chạy đi đâu để khám phá lại bản thân của chúng ta ngày xưa. Không còn những tiếng cười rộn ràng của đám bạn, không còn bức tranh hồn nhiên của tuổi trẻ với những nét vẽ hồn nhiên.
