(Mytour) Ai cũng có thể thành Phật, bởi vì tất cả mọi người đều có tánh Phật. Vậy những đặc điểm của những người có khả năng trở thành Phật là gì? Hãy tìm câu trả lời trong bài viết dưới đây.
- Khi vào chùa lễ Phật, nhất định KHÔNG được có suy nghĩ như vậy!
- Những ai muốn TU tâm và theo PHẬT nên biết tới 10 nguyện vọng lớn này!
- Phật dạy rằng: Đời có 4 hạng người sống KHỔ khó nhất, do chính họ lựa chọn và không nên than trách Thượng Đế!
1. Thành Phật có nghĩa là gì?

Nếu mục tiêu của cuộc đời bạn là mang lại hạnh phúc lâu dài cho chính mình và người khác, việc nỗ lực theo đuổi mục tiêu đó một cách thực tế là điều có ý nghĩa và hợp lý nhất.
Dù vật chất có thể đem lại chút hạnh phúc, nhưng nguồn gốc thực sự của hạnh phúc là sự an yên trong tâm hồn. Khi đã phát triển hết khả năng và vượt qua mọi khuyết điểm, ta sẽ trở thành Phật, nguồn gốc hạnh phúc không chỉ dành riêng cho bản thân mà còn cho mọi người.
Ai cũng có thể thành Phật, bởi vì tất cả chúng ta đều có đủ yếu tố bên trong để giúp mình đạt được mục tiêu đó. Tất cả mọi người đều có tánh Phật.
Phật giáo nhấn mạnh rằng tất cả mọi người đều có thể thành Phật, nhưng thành Phật có nghĩa là gì? Người thành Phật là người đã hoàn toàn loại bỏ mọi khiếm khuyết, sửa chữa mọi thiếu sót và chứng ngộ mọi tiềm năng.
Ngay từ đầu, họ giống như chúng ta, là những con người phàm trần, phải đối mặt với nhiều khó khăn trong cuộc sống, không phải là những thế lực siêu nhiên thần thánh không có thật.
Bởi vì họ từng sống trong sự mơ hồ về hiện thực, tin vào những ảo tưởng phi thực tế, họ gặp nhiều khó khăn vượt ra ngoài sự kiểm soát của mình. Kết quả là, họ trải qua nhiều phiền não và hành vi bốc đồng.
Tuy nhiên, họ nhận ra rằng những suy nghĩ này không phù hợp với thực tế và với quyết tâm mạnh mẽ, họ đã vượt qua nỗi đau mà tâm trí không suy nghĩ đã gây ra. Cuối cùng, họ đã không còn tin vào những mơ hồ trong tâm trí nữa và không còn phải chịu nỗi khổ hay hành vi bốc đồng nào nữa.
Nhờ lòng từ bi mãnh liệt và lòng nguyện phổ độ tất cả chúng sanh, hiểu biết của họ về hiện thực đã trở nên mạnh mẽ hơn. Họ đã nhận thấy rõ ràng và không có trở ngại nào, rằng tất cả các vật thể tồn tại đều có mối liên hệ và phụ thuộc vào nhau.
Nhờ thành tựu này, họ đã đạt được sự giác ngộ và trở thành Phật. Tâm thân và khả năng truyền đạt tư tưởng của họ vượt qua mọi giới hạn. Bây giờ, họ có thể phổ độ mọi người một cách tối đa và thực tế nhờ hiểu rõ rằng mỗi người sẽ có lợi lạc gì từ bất kỳ sự giáo dục nào.
Tuy nhiên, Người Phật cũng không thể làm được tất cả. Người Phật chỉ có thể tác động tích cực đối với những người mở lòng, chấp nhận lời khuyên của Người và tuân theo lời dạy của Người.
Phật đã nói rằng mọi người đều có thể đạt được những điều mà Ngài đã đạt được và trở thành Phật. Điều này là bởi vì chúng ta đều có yếu tố cơ bản để hỗ trợ cho chính mình, đó là “Phật tánh”.
Vì mọi người đều có chất liệu để trở thành Phật, chỉ cần có động lực và nỗ lực kiên trì, họ sẽ đạt được sự giác ngộ. Quá trình này không phải luôn thẳng đường: có những ngày tốt đẹp hơn, có những ngày khó khăn hơn; đường tới giác ngộ không ngắn và không dễ dàng, nhưng nếu người ta tự nhắc mình về yếu tố “Phật tánh”, họ sẽ càng tránh xa sự thối chí hơn.
Các nguyên tắc cần thiết để đạt được sự thành Phật

Ai muốn trở thành Phật, phải tu tập theo 3 nguyên tắc. Nếu không hoàn thành các nguyên tắc này, dù ở bất kỳ vị trí hay cấp bậc nào, họ cũng không thể trở thành Phật.
Ba nguyên tắc đó là: Tự giác tự độ, Giác tha độ tha và Hạnh giác ngộ giải thoát viên mãn. Ai đọc qua ba nguyên tắc này thường cho rằng chúng quá đơn giản, nhưng khi tự chiếu lại mình, tức là nhìn lại tâm hồn của mình, thì mới thấy rằng thực hiện ba nguyên tắc này không phải dễ nếu muốn trở thành Phật.
Về tự giác tự độ, người tu tập cần loại bỏ hết những ưu phiền và tri sở kiến hoặc do tư hoặc và kiến gây ra từ nhiều kiếp trước trong tâm thức của mình.
Nếu người tu tập không thể làm sạch theo hướng dẫn của Đức Phật mà vẫn giữ lại những gánh nặng từ ngũ trược ác thế trong thế gian này, thì không thể tự giác tự độ. Vì vậy, nguyên tắc giác tha độ tha của người tu tập cũng không thể thực hiện được, khiến cho con đường trở thành Phật rất xa xôi và khó khăn.
Do đó, người tu tập muốn trở thành Phật chỉ còn con đường vãng sanh Tịnh Độ để hoàn thành ba nguyên tắc tự giác tự độ, giác tha độ tha và hạnh giác ngộ giải thoát viên mãn.
Nếu chúng ta thấy bất lực trên con đường tự lực mà không có sự giúp đỡ, thì chúng ta nên chuyển sang con đường được Bồ Tát hộ trì, đặc biệt là Bồ Tát Quán Thế mà chúng ta đã có sự giao cảm. Tóm lại, muốn trở thành Phật chỉ có con đường vãng sanh Tịnh Độ là dễ dàng và đảm bảo nhất.
3. Đặc tính của những ai có sứ mệnh thành Phật

Khi Phật giáo nói đến việc cứu độ tất cả chúng sinh, có hai câu: “Thuốc có thể chữa khỏi bệnh, Phật có thể cứu độ những ai có duyên được cứu độ”.
Đức Phật dạy rằng mọi hành động đều vô thường, do duyên phận gây ra và vạn vật đều sinh ra. Tương tự, học Phật và tu tập không thể không liên quan đến nhân quả. Sự an lạc và bình yên là lý do chúng ta tu tập, nhưng nếu không có mối liên hệ với Đức Phật, chúng ta không có cơ hội nghe lời dạy của Ngài.
Vì vậy, trong kinh Phật thường nói: “Đức Phật không thể giúp đỡ những ai không có mối liên hệ.” Những ai có mối liên hệ sâu sắc với Đức Phật và mang sứ mệnh thành Phật thường có bốn đặc tính này.
3.1 Ai biết hiếu kính cha mẹ có thể thành Phật
Cốt lõi của đạo Phật nằm ở từ “hiếu”. Trong Phật giáo, có nhiều kinh sách nói về hiếu thuận. Dù là người ở gia đình hay tu hành, Đức Phật dạy rằng họ đều nên biết cách hiếu thuận.
Lời dạy của Đức Phật về hiếu không phải là những lời lẽ cao thượng, mà đơn giản, hiền hậu, nhưng lại rất sâu sắc. Đạo hiếu cũng là phẩm hạnh cao quý nhất trong Phật giáo: “Tu đâu bằng tu nhà – Thờ cha kính mẹ mới là đi tu”.
Chúng ta biết rằng khi Đức Phật nhập niết bào, Ngài đã cảnh báo cho các thế hệ sau phải “lấy giới làm thầy”. Nếu chúng sinh biết hiếu thảo với cha mẹ, thậm chí coi mọi người đều như cha mẹ, thì họ có thể dễ dàng ngăn chặn điều ác và giữ gìn giới luật trong sạch và viên mãn.
Đức Phật chính là người mở đầu cho chúng sinh nhận thức điều này, trước khi mở ra sự giác ngộ và giải thoát. Nói một cách khác, Phật dạy chúng ta học hiếu thuận với cha mẹ trước, làm trọn vẹn nghĩa vụ con người, rồi mới dạy cho pháp giải thoát.
Chữ hiếu có nhân quả hay không? Tất nhiên là có. Hành động chúng ta đối với cha mẹ hôm nay sẽ phản ánh cuộc sống của chúng ta khi về già. Nếu nhân quả trong kiếp này chưa được trả, thì kiếp sau nhất định sẽ gặp phải. Đạo Phật khẳng định rằng trong tất cả các tội lỗi, bất hiếu là tội nghiêm trọng nhất. Hiểu được điều này, mỗi người chúng ta đều phải biết tôn kính cha mẹ.
Phật giáo vô cùng cao quý lòng hiếu thảo của con người. Cha mẹ có mặt trong nhà giống như có hai 'Phật sống'. Khi Đức Phật nhập niết bàn, công đức phụng dưỡng cha mẹ cũng như công đức cúng dường Đức Phật. Chỉ những người có tâm lành và có mối liên hệ sâu sắc với Đức Phật mới có thể làm được điều này.
3.2 Ai chăm chỉ niệm Phật và tu hành
Phật vô biên vô lượng, tu hành Phật không nằm ở hình thức bề ngoài mà ở trong tâm. Ai có trong tâm luôn có Phật, sống theo lời dạy của Phật là có duyên với Phật, có khả năng thành Phật.
Kinh Lăng Nghiêm nói: “Nếu tất cả chúng sinh nhớ đến Phật và niệm Phật, thì chắc chắn sẽ gặp được Phật ở hiện tại và tương lai. Đức Phật không xa xôi đâu.”
Ai luôn niệm câu 'Nam Mô A Di Đà Phật' thành tâm hàng ngày, đó là người Bồ Tát cứu gia đình và những chúng sanh khác thoát khỏi tai họa và nạn đời.
Ngoài ra, họ luôn gieo mầm đạo vào tâm chúng sanh, khiến tất cả đều tín niệm câu 'Nam Mô A Di Đà Phật' và nguyện vãng sanh Tịnh Độ để dứt hẳn luân hồi.
Người biết kiềm chế chính mình.
Đức Phật đã chỉ dạy rằng tất cả các pháp đều cứu độ tâm, nhưng mỗi người phải tự tu tâm. Đức Phật dạy cho thế gian con đường giải thoát tối thượng, dù Ngài có ba thân, bốn trí, năm mắt và sáu lực, nhưng Ngài không thể thay mặt người khác để thành Phật.
Hãy tưởng tượng, nếu Đức Phật có thể thay mọi người thành Phật, tại sao Ngài lại không trực tiếp ban phước cho tất cả chúng sinh? Như câu nói: 'Người biết tự cứu mình là người có duyên.'
Kinh dạy rằng: 'Tất cả chúng sinh đều có trí tuệ và phẩm hạnh của Như Lai, nhưng do vọng tưởng và cố chấp mà không thể thành tựu được.' Phật là quá khứ, con người là Phật tương lai. Phật tánh, làm sao có chúng sinh không có Phật tánh?
Đức Phật khuyến khích mọi người hãy giảm bớt ham muốn quá đáng, tham cầu trong khả năng của mình, biết tự chế trong mọi nhu cầu để đạt được sự an lạc thảnh thơi, không bị lo lắng, thất vọng hay sợ hãi... làm mình phiền não khổ đau.
Tâm mong cầu và tham muốn các dục là động lực thúc đẩy con người tích cực làm việc để có cuộc sống ổn định. Vì vậy, sự tham muốn và mong cầu về các dục làm cho con người khổ sở hơn là hạnh phúc.
Khi chúng ta tham muốn điều gì đó, luôn mang lại niềm vui, hạnh phúc cho chính bản thân, ví dụ như khi ta thấy thích thú với đồ ăn ngon và quần áo đẹp; sung sướng khi ở trong ngôi nhà rộng lớn; thoải mái khi có đầy đủ tiện nghi; vui vẻ hạnh phúc khi có vợ đẹp con xinh, được cao quý chức trọng, có nhiều tiền bạc, người hầu và phục vụ...
