1. Bài viết cảm nhận về bài thơ 'Chuyện cổ nước mình' số 4
Bài thơ “Chuyện cổ nước mình” của Lâm Thị Mỹ Dạ, sáng tác năm 1979, mở ra cái nhìn sâu sắc về giá trị của những câu chuyện cổ tích. Những câu chuyện này gắn liền với ký ức và cảm xúc của mỗi người từ thời xa xưa, như lời kể của bà hay mẹ. Tác giả thể hiện tình cảm chân thành:
“Tôi yêu chuyện cổ nước tôi
Vừa nhân hậu lại sâu sắc vô cùng
Thương người trước rồi mới thương mình
Yêu nhau dù xa cũng tìm về
Ở hiền sẽ gặp điều thiện
Người ngay sẽ được Phật tiên phù trợ”
Những câu chuyện cổ theo góc nhìn của tác giả chứa đựng nhiều giá trị nhân văn. Chúng phản ánh lòng nhân ái, tình yêu thương và sự chung thủy trong tình cảm. Cách sống 'ở hiền gặp lành' cho thấy người tốt sẽ được đền đáp xứng đáng. Đó là những phẩm chất quý báu của người Việt Nam.
Bài thơ gửi gắm bài học qua hình ảnh:
“Công bằng, thông minh và độ lượng
Vừa đa tình vừa đa cảm
Người giỏi không khoe khoang
Chăm chỉ sẽ có áo cơm đầy đủ
Đẽo cày theo ý người khác
Sẽ thành khúc gỗ vô dụng”
Bài thơ cũng nhắc nhở cách sống qua các nhân vật cổ tích như Thạch Sanh và cô Tấm, từ những thử thách đến thành công cuối cùng. Nó cũng phản ánh thành ngữ “Đẽo cày giữa được”, chỉ những người thiếu chủ kiến. Cuối cùng, tác giả kết thúc với lời nhắc về giá trị của chuyện cổ:
“Lời dạy của tổ tiên cho đời sau
Đậm đà tích trầu cau
Miếng trầu đỏ thắm mang tình người
Sẽ theo tôi suốt cuộc đời
Dẫu thời gian có xa xôi
Chuyện cổ mãi mãi mới mẻ
Rạng ngời trong lương tâm”
Bài thơ “Chuyện cổ nước mình” đã trở thành hành trang tinh thần vững chắc cho nhà thơ, giúp vượt qua mọi thử thách và tìm thấy vẻ đẹp trong cuộc sống. Đây là một tác phẩm quý giá của Lâm Thị Mỹ Dạ.

2. Bài viết cảm nhận về bài thơ 'Chuyện cổ nước mình' số 5
Bài thơ “Chuyện cổ nước mình” của Lâm Thị Mỹ Dạ là một tác phẩm nổi bật, mang đến cho người đọc nhiều cảm xúc sâu sắc.
Nhà thơ thể hiện tình yêu sâu sắc đối với những câu chuyện cổ tích của đất nước, những câu chuyện không chỉ phản ánh triết lý sống “ở hiền gặp lành” mà còn khiến tác giả cảm thấy trân trọng:
“Tôi yêu chuyện cổ của quê hương
Nhân hậu và sâu sắc vô ngần
Yêu người trước rồi mới yêu mình
Yêu nhau dù cách xa cũng tìm
Ở hiền thì sẽ gặp điều thiện
Người ngay thì được Phật trời phù hộ”
“Chuyện cổ” là cầu nối giữa các thế hệ hiện tại và tương lai. Những câu chuyện cổ tích không chỉ là di sản văn hóa mà còn là bài học quý báu về đạo đức và phẩm cách của ông cha. Những câu chuyện này đã và đang kết nối chúng ta với quá khứ, giúp chúng ta hiểu hơn về con người và đất nước. Dù thời gian trôi qua, những câu chuyện cổ vẫn luôn được kể lại, tạo thành sợi dây liên kết giữa các thế hệ. Những nhân vật trong truyện cổ tích như:
“Rất công bằng, thông minh và độ lượng
Đa tình và đa cảm
Người tài giỏi không khoe khoang
Chăm chỉ sẽ có cuộc sống đủ đầy
Đẽo cày theo ý người khác
Sẽ thành khúc gỗ vô dụng”
Những câu chuyện như Cây tre trăm đốt, Cây khế, Thạch Sanh, và Tấm Cám đều minh chứng cho triết lý “ở hiền gặp lành”. Chúng giúp chúng ta thêm hiểu về các bài học quý giá từ ông cha:
“Nghe chuyện cổ từ thuở nhỏ
Lời cha ông dạy cho đời sau
Đậm đà tích trầu cau
Miếng trầu đỏ thắm chứa tình người
Sẽ theo tôi suốt cuộc đời
Dẫu thời gian có xa xôi
Chuyện cổ mãi mãi mới mẻ
Rạng ngời trong tâm hồn”
Chuyện cổ đã trở thành nguồn động viên tinh thần, giúp nhà thơ vượt qua những thử thách trong cuộc sống và khám phá vẻ đẹp của mọi miền đất nước.
Thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ nhẹ nhàng và sâu lắng, với những bài học giá trị từ các câu chuyện cổ tích.

3. Bài viết cảm nhận về bài thơ 'Chuyện cổ nước mình' số 6
Bài thơ “Chuyện cổ nước mình” của Lâm Thị Mỹ Dạ mở ra một cái nhìn sâu sắc về giá trị của những câu chuyện cổ truyền của dân tộc.
Trước tiên, “chuyện cổ” là những câu chuyện truyền miệng từ xưa. Tác giả bày tỏ cảm xúc chân thành về chúng ngay từ đầu bài thơ:
“Tôi yêu chuyện cổ của quê tôi
Nhân hậu và sâu sắc vô bờ
Thương người trước rồi mới thương mình
Yêu nhau dù cách xa vẫn tìm
Ở hiền sẽ gặp điều hiền
Người ngay thì được Phật trời phù hộ”
Những câu chuyện này thể hiện lòng nhân ái và sự trung thành trong tình yêu, cùng triết lý “ở hiền gặp lành”. Những phẩm chất này là đặc trưng đáng quý của người Việt Nam.
“Công bằng, thông minh và độ lượng
Đa tình và đa cảm
Người tài giỏi không khoe khoang
Chăm chỉ sẽ có cuộc sống đủ đầy
Đẽo cày theo ý người khác
Sẽ thành khúc gỗ vô dụng”
Truyện cổ tích như hiện lên qua những câu thơ đầy ý nghĩa. Các nhân vật như Thạch Sanh, Tấm Cám, hay anh chàng đẽo cày giữa đường đều làm rõ triết lý sống “ở hiền gặp lành”. Những câu chuyện cổ tích đã trở thành hành trang tinh thần, giúp nhà thơ vững bước trong cuộc sống.
Lời cha ông dạy cho thế hệ sau
Đậm đà với tích trầu cau
Miếng trầu đỏ thắm chứa tình người
Sẽ đồng hành trong cuộc đời tôi
Đời sau dù có xa xôi
Nhưng những chuyện cổ vẫn mãi mới mẻ
Rạng ngời trong lương tâm”
Những câu chuyện này mang lại bài học quý giá, ảnh hưởng sâu sắc đến nhân vật “tôi” trong cuộc sống. Bài thơ “Chuyện cổ nước mình” của Lâm Thị Mỹ Dạ chứa đựng nhiều giá trị nhân văn sâu sắc, thể hiện phong cách riêng của tác giả.

4. Bài viết cảm nhận về bài thơ 'Chuyện cổ nước mình' số 1
Lâm Thị Mỹ Dạ, một nhà thơ nữ nổi bật của văn học Việt Nam, đã mang đến cho người đọc cái nhìn sâu sắc về giá trị của các câu chuyện cổ qua bài thơ “Chuyện cổ nước mình”. Tác giả thể hiện tình yêu đối với chuyện cổ một cách rõ ràng:
“Tôi yêu chuyện cổ quê mình
Nhân hậu và sâu xa không thể tả
Thương người trước rồi mới thương mình
Yêu nhau dù xa vẫn tìm về
Ở hiền sẽ gặp điều hiền
Người ngay sẽ được Phật trời phù hộ”
Tác giả ca ngợi “chuyện cổ” vì nó là nơi chứa đựng những bài học quý giá cho các thế hệ sau. Sống tình nghĩa và hiền lành là những phẩm chất đáng quý, còn “chuyện cổ” là cầu nối giữa các thế hệ:
“Mang theo chuyện cổ tôi khắp nơi
Nghe tiếng xưa trong cuộc sống hiện tại
Vàng nắng, trắng mưa
Con sông chảy bên rặng dừa nghiêng
Cuộc đời cha ông và tôi
Như sông dài với chân trời xa
Chỉ còn chuyện cổ yêu mến
Để tôi nhận diện ông cha của mình”
Những câu chuyện cổ là hành trang tinh thần quý giá, giúp người đọc hiểu thêm về quá khứ và dân tộc. Dù thời gian trôi qua, các câu chuyện cổ vẫn sống mãi trong tâm trí mỗi người.
Những câu thơ đơn giản nhưng sắc nét, giúp người đọc hình dung về các nhân vật như Thạch Sanh, Tấm Cám, và anh chàng đẽo cày:
“Công bằng, thông minh và độ lượng
Đa tình và đa cảm
Người tài không khoe khoang
Chăm chỉ sẽ có cuộc sống đủ đầy
Đẽo cày theo ý người khác
Sẽ thành khúc gỗ vô dụng”
Tác giả muốn gửi gắm một bài học quý giá: “Ở hiền gặp lành”, một giá trị truyền thống của người Việt Nam.
“Chuyện cổ nước mình” đã trở thành hành trang tinh thần, giúp nhà thơ vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống và khám phá vẻ đẹp của mọi miền quê. Bài thơ sử dụng hình ảnh quen thuộc và ngôn ngữ giản dị để làm rõ giá trị của “chuyện cổ”.
Đọc thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ, người đọc hiểu vì sao câu chuyện cổ luôn được yêu thích, từ người trẻ đến người già. Bài thơ mang lại sự thích thú cho mọi độc giả.

5. Bài viết cảm nhận về bài thơ 'Chuyện cổ nước mình' số 2
Bài thơ “Chuyện cổ nước mình” của Lâm Thị Mỹ Dạ mở ra cho người đọc thế giới của những câu chuyện cổ, giúp mỗi người thêm trân trọng kho tàng văn hóa phong phú của dân tộc.
Trước tiên, ta cần nhận thức rằng những câu chuyện cổ là di sản được truyền lại từ xa xưa. Tác giả đã thể hiện rõ tình yêu sâu sắc đối với “chuyện cổ nước mình” ngay từ những câu thơ đầu:
“Tôi yêu chuyện cổ nước tôi
Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa
Thương người rồi mới thương ta
Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm
Ở hiền thì lại gặp hiền
Người ngay thì được phật tiên độ trì”
Những câu chuyện này chứa đựng những giá trị nhân văn cao quý như tinh thần tương thân tương ái, tình nghĩa thủy chung và lối sống “ở hiền gặp lành” – tất cả đều phản ánh truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam qua bao thế hệ.
Tiếp theo, tác giả Lâm Thị Mỹ Dạ đưa ra những hình ảnh quen thuộc trong các câu chuyện cổ như Thạch Sanh dũng cảm, cô Tấm hiền lành, hay anh chàng đẽo cày giữa đường… Những câu chuyện này truyền tải những bài học quý báu từ ông cha để lại:
“Lời cha ông dạy cũng vì đời sau.
Đậm đà cái tích trầu cau
Miếng trầu đỏ thắm nặng sâu tình người.
Sẽ đi qua cuộc đời tôi
Bấy nhiêu thời nữa chuyển dời xa xôi.
Nhưng bao chuyện cổ trên đời
Vẫn luôn mới mẻ rạng ngời lương tâm”
Nhà thơ nhấn mạnh rằng “chuyện cổ” đã trở thành hành trang quý giá trong cuộc sống, và những bài học nhân văn từ chúng sẽ mãi mãi đồng hành cùng thời gian.
“Chuyện cổ nước mình” mang đến những bài học sâu sắc và có ý nghĩa. Với ngôn ngữ giản dị và giọng điệu chân thành, bài thơ thực sự là một tác phẩm đáng giá.

6. Bài viết cảm nhận về bài thơ 'Chuyện cổ nước mình' số 3
Lâm Thị Mỹ Dạ, một nhà thơ nữ nổi bật của văn học Việt Nam, đã mang đến cái nhìn sâu sắc về những câu chuyện cổ qua bài thơ “Chuyện cổ nước mình”.
Ngay từ đầu bài thơ, tác giả đã thể hiện niềm yêu mến sâu sắc đối với kho tàng chuyện cổ của dân tộc. Những câu chuyện này không chỉ chứa đựng giá trị nhân văn sâu sắc mà còn phản ánh triết lý sống “ở hiền gặp lành” khiến tác giả phải trân trọng:
“Tôi yêu chuyện cổ nước tôi
Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa
Thương người rồi mới thương ta
Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm
Ở hiền thì lại gặp hiền
Người ngay thì được phật tiên độ trì”
Chuyện cổ không chỉ gắn kết các thế hệ mà còn giúp người đọc hiểu sâu hơn về mối liên hệ giữa quá khứ và hiện tại:
“Mang theo truyện cổ tôi đi
Nghe trong cuộc sống thầm thì tiếng xưa
Vàng cơn nắng, trắng cơn mưa
Con sông chảy có rặng dừa nghiêng soi
Đời cha ông với đời tôi
Như con sông với chân trời đã xa
Chỉ còn truyện cổ thiết tha
Cho tôi nhận mặt ông cha của mình”
Nhân vật trữ tình trong bài thơ trưởng thành từ những câu chuyện cổ kể bởi ông bà, mẹ. Những câu chuyện cổ không chỉ là hành trang quý báu trong cuộc sống mà còn truyền tải những giá trị văn hóa và đạo đức của ông cha. Thời gian có thể trôi qua, nhưng câu chuyện cổ vẫn là cầu nối giữa các thế hệ:
“Rất công bằng, rất thông minh
Vừa độ lượng lại đa tình, đa mang.
Thị thơm thì giấu người thơm
Chăm làm thì được áo cơm cửa nhà
Đẽo cày theo ý người ta
Sẽ thành khúc gỗ chẳng ra việc gì”
Các nhân vật như anh chàng hiền lành trong Cây tre trăm đốt, người em cần cù trong truyện “Cây khế” và Thạch Sanh dũng cảm đều thể hiện triết lý “ở hiền gặp lành”. Bài thơ nhấn mạnh rằng những câu chuyện cổ là bài học quý giá từ ông cha:
“Tôi nghe truyện cổ thầm thì
Lời cha ông dạy cũng vì đời sau.
Đậm đà cái tích trầu cau
Miếng trầu đỏ thắm nặng sâu tình người.
Sẽ đi qua cuộc đời tôi
Bấy nhiêu thời nữa chuyển dời xa xôi.
Nhưng bao chuyện cổ trên đời
Vẫn luôn mới mẻ rạng ngời lương tâm”
Chuyện cổ nước mình trở thành nguồn động viên tinh thần quý giá, giúp nhà thơ vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống và khám phá những miền đất mới. Khi đọc thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ, ta mới hiểu tại sao chuyện cổ lại được yêu thích đến vậy.
Chúng ta mới thấy rõ vì sao chuyện cổ lại được mọi người yêu mến từ thế hệ trẻ đến già.

