1. Cảm nhận về nhân vật ông lão đánh cá - bài viết số 4
Cuộc sống luôn chứa đựng những sự đối lập như đúng - sai, phải - trái, và trong xã hội cũng vậy, có những người thiện lương và những kẻ xấu xa. Trong câu chuyện 'Ông lão đánh cá và con cá vàng' của A.Puskin, chúng ta thấy rõ sự phân chia này: mụ vợ đại diện cho lòng tham và sự vô tình, còn ông lão đánh cá tượng trưng cho lòng nhân hậu, sự đơn giản và lương thiện.
Truyện kể về cuộc sống của hai vợ chồng ông lão đánh cá nghèo, với ông lão ra biển thả lưới còn vợ ở nhà làm sợi. Một ngày nọ, ông lão bắt được một con cá vàng - một sinh vật thần kỳ. Con cá vàng xin được thả và hứa sẽ đáp trả, nhưng ông lão chỉ yêu cầu ba điều ước và vui vẻ thả cá về biển mà không cần đền đáp. Tuy nhiên, khi mụ vợ biết được, bà đã liên tục yêu cầu ông lão ra biển xin cá vàng mọi thứ. Lòng tham vô đáy của mụ đã khiến cá vàng và biển cả nổi giận, và cuối cùng mụ vợ trở về với cuộc sống nghèo khó như trước. Câu chuyện cho thấy, ông lão đánh cá là người lương thiện, luôn hài lòng với những gì mình có và không đòi hỏi thêm.
Dù cuộc sống của hai vợ chồng rất nghèo, ông lão không bao giờ nảy sinh lòng tham và cũng không yêu cầu cá vàng đền đáp. Ông chỉ đơn giản là hài lòng với cuộc sống hiện tại, chăm chỉ làm việc và tìm thấy niềm vui trong đó. Ông cũng rất thành thật, kể lại toàn bộ câu chuyện gặp cá vàng cho vợ, nhưng không ngờ lại bị mắng mỏ. Trái ngược với sự nhân hậu của ông lão, mụ vợ thể hiện lòng tham không đáy và sự bội bạc.
Mụ vợ đã yêu cầu cá vàng thực hiện mong muốn của bà đến sáu lần, nhưng không một lần bà cảm ơn chồng, ngược lại còn đối xử tệ bạc với ông. Ông lão đánh cá luôn làm theo yêu cầu của vợ mà không có yêu cầu gì cho bản thân. Dù nhận ra sự tham lam và bội bạc của vợ, ông vẫn chịu đựng và không cãi vã vì muốn giữ gìn hạnh phúc gia đình. Tuy nhiên, sự nhu nhược của ông đã làm lộ rõ bản chất tham lam của mụ vợ.
Câu chuyện 'Ông lão đánh cá và con cá vàng' của Puskin đã khắc họa ông lão đánh cá như một hình mẫu của lòng nhân ái và sự lương thiện. Đồng thời, nhân vật này cũng nhắc nhở chúng ta về việc cần phải biết kiềm chế và không để bị áp bức, bội bạc.

2. Cảm nhận về nhân vật ông lão đánh cá - Bài 6
Trong đời sống của chúng ta, có nhiều người nghèo khó, làm những công việc tầm thường nhưng lại sở hữu phẩm chất cao quý đáng để chúng ta học hỏi. Ông lão đánh cá trong tác phẩm 'Ông lão đánh cá và con cá vàng' là một người như vậy.
Dù nghèo, ông lão vẫn có tấm lòng lương thiện, cần cù và chăm chỉ. Ngày ngày, bất chấp nắng mưa gió rét, ông vẫn miệt mài kéo lưới để kiếm sống qua ngày. Đối với một người đánh cá, việc bắt được cá là mục tiêu chính. Mặc dù bắt cá không phải là việc dễ dàng đối với ông lão, nhưng khi kéo được con cá vàng lên, ông đã thả cá trở lại biển, dù cả hai lần kéo lưới chỉ có bùn và rong biển.
Hơn nữa, ngôi nhà của ông rất nghèo, chỉ có 'cái máng lợn sứt mẻ' và một 'túp lều rách nát'. Ông phải kéo lưới để có bữa ăn hàng ngày, nhưng ông vẫn vui vẻ thả con cá vàng về biển. Hành động thả cá của ông thật đáng trân trọng, không phải vì lời hứa đền ơn từ con cá, mà xuất phát từ tấm lòng lương thiện và cao cả của ông. Đó là một tấm lòng hào hiệp, cứu giúp người khác một cách vô tư, không tính toán thiệt hơn, không màng đến ơn nghĩa.
Thế nhưng, trong đời sống lại có sự trái ngược, ông lão có tấm lòng thanh cao, nhưng mụ vợ ông lại hoàn toàn trái ngược. Khi biết cá vàng có ý muốn giúp đỡ ông lão, mụ đã quát mắng ông, bắt ông đi tìm cá và làm theo ý đồ của mụ. Bị mụ vợ quát mắng, ông chỉ buồn tủi ra biển gọi cá vàng theo yêu cầu của mụ, còn bản thân ông chỉ muốn sống bằng sức lao động của mình. Có thể thấy, ông lão có phần nhu nhược khi sống với mụ vợ tham lam độc ác, là đàn ông nhưng phải cam chịu và nhẫn nhục trước thái độ vô liêm sỉ của mụ vợ.
Ông cũng phẫn nộ và không đồng tình với lòng tham tột đỉnh của mụ vợ, nhưng không dám chống lại và vẫn làm theo ý mụ. Có lẽ do bản chất ông quá hiền, hay cái ác, cái tham lam luôn lấn át cái hiền lành lương thiện. Ngay khi cứu cá vàng, nếu ông có mong muốn gì, cá vàng sẽ giúp ông thực hiện ngay. Nhưng vì bản chất không tham lam, ông không hề quan tâm đến lời hứa của cá vàng. Năm lần ra biển đều nhờ cá vàng giúp theo yêu cầu của mụ vợ, dù bà vợ đã ngược đãi, chửi mắng và đánh đuổi ông, xem ông như nô lệ. Ông chỉ biết chịu đựng, không phàn nàn hay phản ứng trước sự bội bạc của mụ vợ. Ông là hình ảnh của người lao động trong chế độ cũ - chế độ áp bức bóc lột, nơi cái ác luôn đè nén và chèn ép cái thiện.
Nhìn từ góc độ cổ tích, ông lão là hình tượng văn học tượng trưng cho cái thiện, giàu tính nhân văn. Từ góc độ thời đại, nhà văn A.Puskin muốn cảnh báo người dân Nga dưới chế độ Nga Hoàng: nếu cứ nhẫn nhục chịu đựng thì suốt đời sẽ bị áp bức và khổ cực. Đây là một sự cảnh báo có ý nghĩa triết lý về xã hội.
Nếu không hiểu hết ý nghĩa của câu chuyện, người đọc có thể phê phán tính cách nhu nhược của ông lão, không biết đứng lên đấu tranh cho sự công bằng và chống lại cái ác. Nhưng khi đặt tình huống vào xã hội lúc bấy giờ, người ta mới có thể hiểu được cách mà những người nông dân chất phác mộc mạc bị đối xử. Câu chuyện mang ý nghĩa nhân văn và nhân đạo cao cả.

3. Cảm nhận về nhân vật ông lão đánh cá - Bài 5
Câu chuyện cổ tích Nga Ông lão đánh cá và con cá vàng của Puskin có phần mở đầu và kết thúc rất giống nhau, với hình ảnh bà vợ ông lão ngồi trước cái máng lợn sứt mẻ khiến người đọc suy nghĩ nhiều về số phận cuộc đời.
Xét bề ngoài, câu chuyện có vẻ không có sự thay đổi đáng kể trong số phận các nhân vật. Tuy nhiên, điều độc đáo nằm ngay trong sự bất biến đó. Thường thì các câu chuyện cổ tích kết thúc với hạnh phúc dành cho người tốt và sự trừng phạt cho kẻ xấu. Nhưng ở đây, ai đại diện cho cái thiện và cái ác? Liệu những người nghèo khổ có được may mắn và hạnh phúc không?
Em cảm thấy bối rối khi phải trả lời những câu hỏi này. Trong các câu chuyện cổ tích, thường những người nghèo khổ là đại diện cho cái thiện. Vợ chồng ông lão đánh cá sống trong cảnh nghèo đói với chỉ một túp lều tranh và cái máng lợn sứt mẻ. Khi ông lão bắt được con cá vàng biết nói, ông đã thả cá trở lại biển mà không yêu cầu đền ơn, điều đó chứng tỏ tấm lòng lương thiện của ông.
Đọc câu chuyện, em thấy thương ông lão nhưng cũng bực bội vì tính nhu nhược của ông trước mụ vợ tham lam. Lòng tham của mụ vợ không đáy, từ những yêu cầu nhỏ, mụ đã nâng dần lên những đòi hỏi to lớn, khiến biển cả nổi giận. Mụ vợ không chỉ quát mắng mà còn yêu cầu một căn nhà rộng lớn, và cuối cùng trở thành Nữ hoàng. Nhưng mụ lại rất vô ơn, xua đuổi chồng mình để làm đầy tớ. Điều này thật sự tàn nhẫn. Mụ vợ đã không hề nhớ ơn ông lão đã giúp mụ đạt được địa vị cao. Đuổi người chồng đã chung sống và giúp đỡ mình là cực kỳ tàn nhẫn.
Cuồng vọng cuối cùng của mụ vợ là muốn trở thành Long Vương cai quản cá vàng, điều này quá ngông cuồng và xứng đáng bị trừng phạt. Mụ quay về cuộc sống nghèo khó trước kia. Cá vàng không trừng phạt mụ bằng cái chết, mà chỉ cho mụ trở lại với cuộc sống xưa, để mụ nhận ra bài học về lòng tham. Dù sao, mụ vợ chưa thực sự làm điều ác lớn, và cá vàng đã kịp thời cho mụ trả giá. Ông lão cũng vậy, mặc dù không tham lam và rất hiền từ, nhưng sự hiền từ của ông không thể trở thành nô lệ cho cái ác. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng lòng tốt không đủ, cần phải dùng đúng cách và không để người khác lợi dụng.
Ông lão chỉ nên thể hiện lòng tốt với cá vàng, chứ không nên dành cho mụ vợ tham lam. Vì vậy, dù cảm thông với ông lão, nhưng cuộc đời của ông như vậy có lẽ là điều hợp lý trong thế giới này.

4. Cảm nhận về nhân vật ông lão đánh cá - Bài 7
Puskin, một đại danh hài người Nga, đã để lại một kho tàng tác phẩm đồ sộ, trong đó có câu chuyện Ông lão đánh cá và con cá vàng. Tác phẩm này phản ánh rằng những người sống với lòng nhân hậu và lương thiện sẽ nhận được sự đền đáp xứng đáng, trong khi những kẻ tham lam cuối cùng sẽ phải chịu hậu quả. Nhân vật ông lão trong câu chuyện là biểu tượng của sự thiện lương, mang nhiều tâm tư của tác giả.
Câu chuyện kể về một cặp vợ chồng nghèo khổ. Một ngày, ông lão đi đánh cá và bắt được một con cá vàng biết nói. Con cá cầu xin ông tha mạng và hứa sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của ông. Tuy nhiên, mụ vợ tham lam của ông lão lại bắt ông phải yêu cầu những thứ theo ý mình. Mụ yêu cầu con cá xây dựng cho mình một lâu đài và hầu hạ mụ, dẫn đến việc con cá nổi giận và đưa mụ trở lại cuộc sống nghèo khổ như trước.
Ông lão, mặc dù sống trong cảnh nghèo đói, nhưng luôn giữ tấm lòng lương thiện. Dù không có đủ thức ăn, ông vẫn cương quyết thả con cá vàng về biển khi nó cầu xin. Đây là biểu hiện của lòng nhân ái đối với một sinh vật nhỏ bé. Ngược lại, mụ vợ không chỉ không cảm kích mà còn liên tục yêu cầu ông lão thực hiện theo ý mình, thể hiện rõ tính cách tham lam và tàn nhẫn của bà. Hình ảnh mụ vợ phải trở lại cuộc sống nghèo khổ là một kết quả công bằng và hợp lý.
Trước đây, mụ chưa bao giờ sống trong sự sung sướng, nhưng khi phải quay lại cuộc sống cũ, đó không chỉ là một hình phạt về mặt vật chất mà còn về tinh thần. Mụ sẽ không chịu nổi cảnh nghèo khó và cảm thấy xấu hổ tột cùng. Cá vàng trừng trị mụ không chỉ vì sự tham lam mà còn vì sự bội bạc. Mụ vợ đã phản bội cả cá vàng và người chồng đã sống cùng mình suốt nhiều năm. Con cá vàng là biểu tượng của lòng biết ơn và công cụ để trừng trị kẻ tham lam. Câu chuyện kết thúc với hình ảnh ông lão trở về cuộc sống cũ, cho thấy sự công bằng và phản ánh ước mơ công lý của nhân dân. Đây là một câu chuyện cổ tích tiêu biểu thể hiện mong ước của nhân dân rằng cái thiện sẽ được đền đáp và cái ác sẽ bị trừng trị.
Tác phẩm nhấn mạnh lòng biết ơn đối với những người nhân hậu và bài học cho kẻ tham lam, phản ánh mong ước của nhân dân về một cuộc sống công bằng và hạnh phúc. Nhân vật ông lão, mặc dù tốt bụng, nhưng bị mụ vợ áp bức, cho thấy cần phải sống lương thiện nhưng cũng cần biết làm chủ cuộc sống của mình và phân biệt đúng sai để hành xử khéo léo.

5. Cảm nhận về nhân vật ông lão đánh cá bài 1
Nhà văn Puskin, bên cạnh các tác phẩm nổi tiếng khác, đã để lại dấu ấn đặc biệt với Ông lão đánh cá và con cá vàng. Puskin đã khéo léo xây dựng hình ảnh ông lão đánh cá, vừa thực tế vừa huyền bí, thể hiện sự tinh tế trong sáng tác của mình.
Câu chuyện Ông lão đánh cá và con cá vàng, ra đời năm 1833, thuộc thể loại truyện cổ tích. Kết hợp giữa một câu chuyện cổ tích Nga quen thuộc và sáng tạo của Puskin, câu chuyện xoay quanh hình ảnh ông lão đánh cá hiền lành, chăm chỉ, trái ngược hoàn toàn với mụ vợ tham lam. Sự đối lập này làm nổi bật phẩm chất tốt đẹp của ông lão và phản ánh sự nhẫn nhục của người dân Nga, những người thường không dám đấu tranh cho quyền lợi của mình.
Ông lão đánh cá sống trong hoàn cảnh nghèo khó, với một túp lều tồi tàn và máng lợn sứt mẻ. Ông làm nghề đánh cá, một công việc lao động vất vả và chân chính. Tính cách lương thiện của ông được thể hiện rõ khi ông gặp con cá vàng. Trong một ngày bình thường, ông lão kéo lưới lên lần lượt chỉ có bùn, rong biển, và cuối cùng là con cá vàng.
Đối với ông lão, việc bắt được cá đã là điều may mắn, nhưng con cá vàng này có thể giúp ông đổi đời. Dù vậy, trước sự van xin của cá vàng, ông lão thả nó trở lại biển mà không đòi hỏi gì. Điều này cho thấy lòng lương thiện của ông không bị cám dỗ cuộc đời làm mai một. Ông thả cá mà không tính toán thiệt hơn hay mong đợi sự đền ơn từ cá vàng. Đây là minh chứng cho bản tính hiền hậu và lương thiện của người lao động.
Khi mụ vợ biết chuyện, đã mắng ông lão và yêu cầu ông phải yêu cầu cá vàng thực hiện những mong muốn của bà. Ông lão vẫn hài lòng với cuộc sống hiện tại, không cầu xin gì cho bản thân và chỉ làm việc chăm chỉ. Dù mụ vợ liên tục mắng mỏ và đối xử tệ bạc, ông vẫn không hề giận dữ và tiếp tục nhờ cá vàng thực hiện yêu cầu của bà. Ông lão không một lần thể hiện lòng tham, chứng tỏ tâm hồn ông trong sáng và đáng quý.
Qua cái nhìn và ngòi bút của Puskin, ông lão còn là hình mẫu của người dân Nga cam chịu và nhẫn nhục. Hình ảnh ông lão lầm lũi ra biển không phản kháng, dù đáng thương, lại cho thấy sự nhẫn nhục. Ông lão đáng lẽ là người được hưởng thành quả, nhưng ông vẫn nhường cho kẻ không có công. Điều này cũng thể hiện cảnh báo kín đáo của Puskin đối với sự cam chịu của người dân Nga.
Ông lão đánh cá đại diện cho người dân Nga với phẩm chất hiền lành và nhẫn nhục. Qua hình ảnh này, tác giả ngầm nhắc nhở rằng nếu không đứng lên đấu tranh, người dân sẽ phải chịu đựng áp bức và cực khổ.

6. Cảm nhận về nhân vật ông lão đánh cá bài 2
Các câu chuyện cổ tích không chỉ mang đến sự giải trí mà còn chứa đựng những bài học quý giá về cách ứng xử trong cuộc sống. Truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng kể về ông lão hiền lành, người đã cứu con cá vàng và nhận được những điều ước từ nó.
Ông lão là hình mẫu của sự nhân hậu và từ bi, không đòi hỏi gì cho bản thân sau khi cứu cá vàng. Dù cuộc sống của ông đầy khó khăn và thiếu thốn, lòng vị tha của ông vẫn nổi bật. Tuy nhiên, sự hiền lành của ông đã kích thích lòng tham của mụ vợ, người đầu tiên yêu cầu thay chiếc máng lợn đã hỏng. Yêu cầu này có thể được hiểu và thông cảm vì tính thiết thực của nó trong cuộc sống hàng ngày.
Vì tôn trọng vợ, ông lão đã ra biển cầu xin cá vàng thực hiện nguyện vọng của mụ. Ban đầu, cá vàng đáp ứng yêu cầu của mụ, nhưng lòng tham của mụ ngày càng trở nên vô độ: một ngôi nhà mới, danh hiệu nhất phẩm phu nhân, nữ hoàng và cuối cùng là Long Vương trên mặt biển. Ông lão trở nên đáng thương khi lâm lũi ra biển cầu xin cá vàng thực hiện những yêu cầu ngày càng thái quá của mụ. Sự nhu nhược của ông đã làm cho mụ vợ lấn tới với những đòi hỏi không hợp lý, và ông lão phải tiếp tục thực hiện những yêu cầu của bà dù biết chúng không công bằng.
Cuối cùng, mọi hư danh đều biến mất, và ông lão trở về với cuộc sống trước đây: một túp lều rách nát và cái máng lợn sứt mẻ. Dù trở lại với sự nghèo khó về vật chất, ông vẫn có được sự bình yên và thanh thản trong tâm hồn. Câu chuyện tôn vinh những tấm lòng nhân hậu và là bài học quý giá cho chúng ta về cuộc sống.

7. Cảm nhận về nhân vật ông lão đánh cá bài 3
Như ở Việt Nam, nhiều quốc gia trên thế giới cũng có những câu chuyện cổ tích phong phú, gắn bó với tuổi thơ của trẻ em và mang đến những bài học ý nghĩa về cuộc sống. Trong chương trình sách ngữ văn lớp sáu tập một, có một truyện cổ tích nước ngoài nổi bật, đó là 'Ông lão đánh cá và con cá vàng' của A. Pushkin.
Nhân vật chính trong câu chuyện là ông lão đánh cá và con cá vàng, đối lập với nhân vật mụ vợ tham lam. Đọc tác phẩm, ta cảm nhận được sự mến phục đối với ông lão vì bản tính lương thiện của ông. Sự hiền lành của ông được thể hiện qua những chi tiết nhỏ, như công việc đánh cá vất vả mà ông đã chọn và kiên trì thực hiện. Đặc biệt, bản tính lương thiện của ông càng rõ nét khi ông gặp cá vàng.
Đầu tiên, ông lão thả cá vàng trở lại biển dù bắt được nó là điều quý giá với một ngư dân. Vợ chồng ông sống trong nghèo khó với túp lều rách nát và máng lợn sứt mẻ. Sau hai lần kéo lưới chỉ gặp bùn và rong biển, lần thứ ba ông bắt được cá vàng. Dù cá vàng hứa sẽ đáp ứng mọi điều ước, ông vẫn thả nó mà không đòi hỏi gì. Lòng nhân ái của ông thật đáng trân trọng, không mong nhận lại gì. Việc làm đó thể hiện sự lương thiện và hiền hậu của ông.
Khi mụ vợ yêu cầu ông lão đi nhờ cá vàng giúp đỡ, ông không đòi hỏi gì cho riêng mình, vẫn chấp nhận cuộc sống hiện tại. Dù bị mụ vợ đối xử tệ bạc, ông vẫn không hề oán trách và không xin cá vàng gì cho bản thân. Ông không bao giờ để lòng tham chi phối, giữ được tâm hồn trong sáng. Dưới góc nhìn cổ tích, ông lão là hình mẫu của cái thiện. Tuy nhiên, qua con mắt của Puskin, ông lão còn là biểu tượng của nhân dân Nga cam chịu và nhẫn nhục, khi không dám phản kháng mụ vợ tham lam. Hình ảnh ông lão lâm lũi đi ra biển, dù bị đối xử tệ bạc, vẫn không dám phản ứng, là một lời cảnh báo về sự nhu nhược. Câu chuyện vẫn giữ được ấn tượng sâu sắc về hình ảnh của nhân dân và phẩm hạnh.

