Dù Apple có gặp phải sự cố với việc cong iPhone hay người dùng cầm sai cách, hay Samsung có thể bị lỗi pin gây cháy nổ, ít nhất hai hãng này chưa bao giờ cho ra mắt chiếc điện thoại thất bại đến mức như những ý tưởng dưới đây.
1. Facebook Phone (HTC First)
Ra mắt vào năm 2013, HTC First là sản phẩm hợp tác giữa HTC và Facebook nhằm tạo ra một chiếc điện thoại tối ưu hóa mạng xã hội này. Điểm đặc biệt của chiếc máy này là giao diện Facebook Home, cho phép người dùng truy cập nhanh chóng các bài viết từ Facebook ngay trên màn hình chính.

Tuy nhiên, sản phẩm đã thất bại thảm hại vì giao diện của nó bị đánh giá là rối rắm, thiếu hấp dẫn và không thực tế. Người dùng không mấy quan tâm đến một chiếc điện thoại 'tập trung vào Facebook', nhất là khi ứng dụng này đã hoạt động tốt trên các smartphone thông thường. Bên cạnh HTC First, một vài mẫu điện thoại khác như INQ Cloud Touch cũng thử nghiệm với ý tưởng tương tự và nhận kết quả không mấy khả quan.
2. Điện thoại 3D (LG Optimus 3D, HTC Evo 3D)
Vào đầu thập niên 2010, công nghệ 3D là một xu hướng nóng, và LG Optimus 3D cùng HTC Evo 3D ra đời với lời hứa mang trải nghiệm 3D không cần kính lên điện thoại. Cả hai thiết bị đều được trang bị camera kép và màn hình hỗ trợ hiển thị hình ảnh 3D.

Tuy nhiên, thực tế sử dụng cho thấy công nghệ 3D còn quá nhiều hạn chế, chất lượng hình ảnh không thực sự ấn tượng và việc xem 3D trên màn hình nhỏ dễ gây mỏi mắt. Người dùng coi đây là một tính năng không cần thiết, dẫn đến việc các hãng nhanh chóng từ bỏ xu hướng này.
3. Điện thoại lắp ghép module (Project Ara, LG G5)
Dự án Project Ara của Google từng là một ý tưởng đầy tham vọng, cho phép người dùng tự lắp ráp và nâng cấp các phần của điện thoại như camera, pin và màn hình. Tuy nhiên, mặc dù thu hút sự chú ý trong giai đoạn phát triển, dự án đã bị hủy bỏ vào năm 2016 do gặp khó khăn trong sản xuất, chi phí cao và thiếu sự quan tâm từ người tiêu dùng đại chúng.

LG G5, ra mắt năm 2016, cũng thử nghiệm với ý tưởng điện thoại có module, cho phép gắn các phụ kiện như camera và pin. Tuy nhiên, cơ chế tháo lắp phức tạp cùng với các phụ kiện không đa dạng đã khiến G5 thất bại, và LG quyết định từ bỏ chiến lược này ngay sau đó.
4. Điện thoại có hệ thống phụ kiện gắn kèm (Moto Z)
Motorola Moto Z đã giới thiệu khái niệm Moto Mods – các phụ kiện như loa, máy chiếu mini hoặc pin dự phòng có thể gắn vào mặt sau điện thoại. Mặc dù ý tưởng này được đánh giá là sáng tạo và thực tế, nhưng hệ sinh thái phụ kiện lại quá hạn chế và có giá thành khá cao, khiến chúng không thể trở nên phổ biến.

Người dùng không sẵn sàng chi thêm tiền cho những phụ kiện đắt đỏ này khi mà những tính năng tương tự đã có trên các thiết bị riêng biệt với chất lượng tốt hơn. Cuối cùng, dòng sản phẩm Moto Z dần bị loại bỏ khỏi danh mục sản phẩm của Motorola.
5. Điện thoại màn hình kép (ZTE Axon M, YotaPhone)
ZTE Axon M, ra mắt vào năm 2017, có thiết kế gập mở với khả năng hoạt động độc lập của hai màn hình hoặc kết hợp thành một màn hình lớn. Tuy nhiên, thiết kế quá cồng kềnh, phần mềm chưa tối ưu và bản lề dễ hỏng đã khiến sản phẩm không thể thành công trên thị trường.

Trước đó, YotaPhone, chiếc điện thoại với màn hình e-ink ở mặt sau, cũng gặp phải tình trạng tương tự. Tính năng chưa đủ hấp dẫn và giá bán quá cao so với những gì người dùng nhận lại khiến sản phẩm không thu hút được sự chú ý.
6. Điện thoại bảo mật tối đa (Blackphone)
Blackphone, được ra mắt vào năm 2014, nhắm đến nhóm khách hàng doanh nhân và những người coi trọng quyền riêng tư. Điện thoại này chú trọng vào các tính năng mã hóa mạnh mẽ, hạn chế rò rỉ thông tin.

Tuy nhiên, với mức giá cao và giao diện không thân thiện, Blackphone không thể thu hút được nhiều người dùng. Những đối thủ khác trong phân khúc như Silent Circle cũng gặp thất bại tương tự khi người tiêu dùng đại chúng không quá quan tâm đến các tính năng bảo mật sâu sắc.
7. Điện thoại chuyên chơi game đời cũ (Nokia N-Gage)
Nokia N-Gage, ra mắt năm 2003, là sự kết hợp giữa điện thoại di động và máy chơi game cầm tay. Tuy nhiên, sản phẩm này bị chỉ trích vì thiết kế bất tiện, phải tháo pin để thay game và khả năng chơi game không nổi bật hơn các máy chơi game chuyên dụng như Game Boy Advance.
Mặc dù bị xem là thất bại, Nokia vẫn bán được khoảng 3 triệu chiếc N-Gage (bao gồm cả bản nâng cấp N-Gage QD) trong suốt vòng đời của sản phẩm (2003-2006). Tuy nhiên, con số này vẫn thấp so với mục tiêu ban đầu là 6 triệu chiếc chỉ trong năm đầu tiên, khiến N-Gage trở thành bài học lớn về sai lầm trong thiết kế và định vị thị trường.

Các điện thoại chuyên game như Xperia Play của Sony sau này cũng không tránh khỏi thất bại do không đáp ứng được kỳ vọng của cả game thủ lẫn người tiêu dùng thông thường, với cấu hình yếu, ít game, giá bán cao và phải đối mặt với sự cạnh tranh khốc liệt từ các hệ máy chơi game khác được ưa chuộng hơn.
