
Khi bắt đầu yêu một người, hãy làm điều đó với sự thông thái, yêu thương như một người có trí tuệ, chỉ có hạnh phúc mà không có nỗi đau. Vậy người có trí tuệ sẽ yêu thương như thế nào?
Dưới đây là tám hiểu biết về tình yêu của một người có trí tuệ:
Điều thứ nhất, người có trí tuệ khi yêu luôn nhận thức trong chánh niệm rằng tình cảm yêu thương giữa hai người là một điều tự nhiên, tạo hóa đã kết tinh tình yêu từ vô vàn những duyên số khác biệt, từ quá khứ, hiện tại và tương lai. Tình yêu nảy nở do duyên phận, tan biến do duyên phận: tất cả đều là do duyên phận kết hợp, không có thực thể riêng biệt, không có sở hữu và cũng không có chủ quyền.
Điều thứ hai, người có trí tuệ khi yêu luôn nhận thức trong chánh niệm rằng nỗi đau trong tình yêu phát sinh từ lòng ích kỷ, sự dựa dẫm và mong muốn sở hữu ngày càng tăng. Ta muốn người yêu là của mình mãi mãi, muốn người ấy không thay đổi, chỉ quan tâm đến bản thân mình. Ta muốn người kia phải như này, phải như kia. Đó chỉ là sự hiểu lầm về tình yêu: ta đang yêu bản thân mình, chứ không phải yêu người kia.
Điều thứ ba, người có trí tuệ khi yêu luôn nhận thức trong chánh niệm rằng tình yêu và người mình yêu không nằm ngoài định luật vô thường của vũ trụ. Có sinh sẽ có diệt, có đến sẽ có đi, có sum họp sẽ có chia lìa, kéo dài hay ngắn cũng do duyên nợ với nhau nhiều hay ít. Biết điều này, đừng mong muốn điều gì là mãi mãi. Nếu hôm nay ta cảm thấy hạnh phúc trong tình yêu, hãy sẵn lòng để ngày mai chấp nhận sự mất mát.
Điều thứ tư, người có trí tuệ khi yêu luôn nhận thức trong chánh niệm rằng mọi sự vật đều thay đổi và bị chi phối bởi bản chất vô thường. Tâm trí con người là thứ không thường, chứa đựng những ham muốn, đam mê, những điều tiêu cực nhất, là nguồn gốc của tội lỗi. Khi yêu nhau vì cảm xúc ban đầu, ham muốn, thì khi những điều đó phai nhạt, tâm trí sẽ tìm kiếm mục tiêu mới là điều dễ hiểu, là điều tất yếu.
Điều thứ năm, người có trí tuệ khi yêu luôn nhận thức trong chánh niệm rằng bản chất thật sự của tình yêu là sự che chở, bảo vệ và hỗ trợ. Tình yêu chân chính sẽ đưa người ta đến tầm cao mới của sự phát triển về cả vật chất lẫn tinh thần, dẫn đến sự thăng hoa và tiến bộ.
Điều thứ sáu, người có trí tuệ khi yêu luôn nhận ra rằng tình yêu cá nhân thường đi kèm với ham muốn và khao khát. Con người luôn bị cuốn hút bởi cái mới lạ, dễ chán nản và thay đổi, vì vậy khi yêu, phải học cách kiểm soát ham muốn, khao khát, đồng thời tích cực chia sẻ và thấu hiểu. Nếu để ham muốn chi phối, thống trị thì sớm muộn gì tình yêu cũng sẽ tan vỡ. Cái gì bùng nổ nhanh thì cũng tan rã nhanh, còn cái chậm chạp như than củi dưới tro thì lâu bền, giữ cho ngôi nhà ấm áp suốt mùa đông, không giống như lửa rơm cháy sáng rồi tắt.
Điều thứ bảy, người có trí tuệ khi yêu luôn nhận ra rằng khi quyết định yêu ai đó, ta phải sẵn lòng hy sinh và học cách tha thứ và chấp nhận rất nhiều để duy trì tình yêu qua nhiều năm tháng. Là con người, không ai tránh khỏi sai lầm, vì vậy việc tha thứ và chấp nhận lẫn nhau là điều mà chúng ta phải học mỗi ngày. Đến một lúc nào đó, chính chúng ta cũng sẽ cần sự tha thứ và khoan dung của người khác.
Điều thứ tám, người có trí tuệ khi yêu luôn nhận ra rằng tình yêu cá nhân chỉ là bước khởi đầu, một trải nghiệm để tiến vào tình yêu tổng thể của vũ trụ rộng lớn. Chúng ta yêu một người để học cách yêu toàn bộ nhân loại, yêu mọi sinh vật trên trái đất. Tình yêu chân thành, bao quát không phân biệt chủ thể và đối tượng mới chính là tình yêu đích thực mà con người cần phải tìm kiếm và hướng đến.
Ai có thể nhận ra và thực hành tình yêu như những người có trí tuệ trên, họ sẽ không phải trải qua nhiều khổ đau trong tình yêu và có thể đạt được hạnh phúc chân thật, viên mãn suốt cả cuộc đời.
