1. Câu chuyện thai giáo số 1: Cậu bé chăn cừu
Trên một ngọn đồi, một con lừa đang thong thả ăn cỏ mà không biết có một con sói đang rình rập. Khi con lừa ăn xong và ngẩng đầu lên, nó bất ngờ phát hiện con sói đang nhìn mình. Biết mình phải nhanh trí nếu muốn thoát thân, con lừa bắt đầu kêu lên như thể mình bị thương nặng. Nghe tiếng kêu, con sói tiến lại gần và hỏi:
- Ôi, có chuyện gì vậy?
- Tôi bị gai đâm vào chân, anh có thể giúp tôi lấy nó ra không? Tại sao tôi phải làm vậy?
- Vì điều này sẽ có lợi cho anh. Cái gai rất sắc, nếu anh ăn thịt tôi, nó sẽ mắc kẹt trong cổ họng của anh đấy.
Nghe có vẻ hợp lý, sói đến gần để giúp con lừa. Tuy nhiên, khi sói vừa tới gần, con lừa đã đánh nó vài cái và nhanh chóng bỏ chạy. Sói bị choáng và không kịp phản ứng. Sau khi hồi phục, sói nhận thấy mình mất vài cái răng và cảm thấy rất xấu hổ vì sự ngu ngốc của mình.

2. Câu chuyện thai giáo số 3: Trí thông minh của ta
Ông nông dân hàng ngày đều dẫn trâu ra cày ruộng. Con trâu kéo cái cày nặng nề, dù công việc có vất vả nhưng nó vẫn làm việc vui vẻ. Một hôm, khi ông nông dân đi nghỉ, con trâu đang ăn cỏ thì một con hổ đến gần và hỏi:
- 'Này trâu, sao mày lại để một người nhỏ bé như vậy kéo cày và đánh đập mày? Mày không nghĩ rằng mày nên làm gì đó?'
- Trâu đáp: 'Mặc dù người ấy nhỏ bé, nhưng ông ấy rất thông minh.'
- Ngay lúc đó, ông nông dân quay trở lại. Hổ liền hỏi: 'Nghe trâu nói người mặc dù nhỏ bé nhưng rất thông minh. Vậy cho ta xem trí thông minh của ông ấy.'
- Ông nông dân trả lời: 'Trí thông minh của tôi để ở nhà.'
- Hổ yêu cầu: 'Hãy về nhà lấy trí thông minh cho ta xem.'
- Ông nông dân nói: 'Được, nhưng nếu trong khi tôi vắng mặt, ông ăn thịt con trâu của tôi thì sao?'
Hổ không biết đáp lại thế nào. Ông nông dân tiếp tục: 'Vậy, ông có đồng ý để tôi trói ông lại trước, rồi tôi về nhà lấy trí thông minh cho ông xem không?'
Hổ đồng ý. Ông nông dân liền dùng dây trói hổ vào gốc cây và châm lửa đốt. Trong khi đốt, ông nông dân nói: 'Đây chính là trí thông minh của tôi... trí thông minh của tôi đây.'
Trâu thấy vậy không thể nhịn cười, cười đến nỗi gãy cả hàm răng trên. Do đó, loài trâu không còn hàm răng trên nữa. Còn loài hổ thì có những vết sọc đen trên lưng, đó là dấu tích của việc bị đốt.

3. Câu chuyện thai giáo số 2: Đẽo cày giữa đường
Ngày xưa có một ông nông dân rất nghèo, cả đời làm ruộng để kiếm sống. Ông rất muốn chế tạo một cái cày thật tốt để công việc đồng áng trở nên dễ dàng hơn.
Một ngày nọ, ông vui mừng vì đã có được một khúc gỗ chất lượng. Dù chưa bao giờ làm cày, ông quyết định mang khúc gỗ ra bên đường và bắt đầu đẽo, đồng thời xin ý kiến mọi người.
Trong khi ông đang đẽo, có một người đi qua nhận xét:
- 'Ông đẽo như vậy không đúng đâu, cái cày của ông quá to.'
- Ông nông dân nghe thấy thấy có lý nên chỉnh sửa theo. Một lúc sau, có người khác lại nói:
- 'Cái đầu cày của ông làm to quá, thế này không thể cày được đâu.'
- Ông lại nghe theo và chỉnh sửa. Nhưng ngay sau đó, một người nữa lại nói:
- 'Cái cày của ông quá dài, không tiện dùng.'
Cuối cùng, sau cả ngày chỉnh sửa, ông nông dân chỉ còn lại một khúc gỗ nhỏ xíu, và khúc gỗ quý đã biến thành một đống củi vụn. Ông buồn bã nhận ra rằng: 'Khi làm việc gì, mình cần có chính kiến và kiên trì với con đường đã chọn.'

4. Câu chuyện thai giáo số 5: Sự tích của cây vú sữa
Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống sống chung trên trời. Mặt Trăng mặc áo trắng, còn Gà Trống đội mũ đỏ. Mặt Trăng rất thích mũ đỏ của Gà Trống. Một hôm, Mặt Trăng đề nghị với Gà Trống:
– Chúng ta đổi áo và mũ cho nhau nhé!
Gà Trống đáp:
- – Tôi không thích áo trắng của bạn. Tôi không muốn đổi mũ lấy áo đâu!
Mặt Trăng cố gắng thuyết phục nhưng Gà Trống không đồng ý. Cuối cùng, Mặt Trăng đã giật mũ của Gà Trống và ném xuống đất. Gà Trống vội bay xuống để tìm mũ nhưng trời quá tối, không tìm thấy. Gà Trống liền gọi Mặt Trời:
- – Mặt Trời ơi! Mặt Trời ơi!
Mặt Trời vén mây nhìn xuống, ánh sáng chiếu rọi khắp nơi giúp Gà Trống thấy mũ đỏ mắc trên một cành cây. Gà Trống vui mừng bay lên cây lấy mũ, nhưng khi muốn trở về trời thì quá mệt không thể bay lên nữa. Gà Trống gọi:
- – Mặt Trời ơi! Kéo tôi lên với!
Mặt Trời không thể kéo Gà Trống lên, chỉ có thể an ủi:
- – Gà Trống ơi! Bạn ở lại dưới đất nhé. Mỗi sáng, bạn gọi “Ò ó o... Mặt Trời ơi!”, tôi sẽ thức dậy trò chuyện với bạn.
Từ đó, Gà Trống dậy sớm và gáy “ò ó o” để đánh thức Mặt Trời. Mặt Trời mỉm cười nhìn Gà Trống từ trên cao, hoa nở rộ, cây cối vui tươi chào đón ánh sáng. Thời điểm này được gọi là ban ngày. Mặt Trăng thì cảm thấy hối hận và chỉ xuất hiện khi Mặt Trời lặn, và Gà Trống đã đi ngủ, thời điểm đó gọi là đêm.
Đây là 'Tuyển tập truyện thai giáo tháng thứ 5 cho bé thông minh từ trong bụng mẹ'. Mẹ hãy dành thời gian kể cho bé nhé.

5. Câu chuyện thai giáo số 4: Huyền thoại cây vú sữa
Ngày xưa có một cậu bé được mẹ hết lòng yêu thương, nhưng lại rất nghịch ngợm và thích chơi bời. Một lần, khi bị mẹ quở trách, cậu giận dỗi bỏ đi và lang thang khắp nơi. Mẹ cậu ở nhà lo lắng không yên, ngày ngày ngồi đợi cậu trở về. Thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về, mẹ cậu vì quá đau buồn và kiệt sức đã gục xuống. Cậu bé tiếp tục lang thang, một ngày nọ, khi đói khát và bị đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.
- Đúng rồi, khi đói, mẹ luôn cho tôi ăn, khi bị bắt nạt, mẹ luôn bảo vệ tôi. Tôi phải về với mẹ thôi.
Cậu lập tức tìm đường trở về nhà. Khi về, cảnh vật vẫn như xưa nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản cổ gọi mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ đâu rồi? Con đói quá!
Cậu bé gục xuống và ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kỳ lạ thay, cây xanh bắt đầu rung rinh. Những đài hoa nhỏ xíu xuất hiện, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả lớn nhanh, da căng mịn và óng ánh. Cây nghiêng cành và một quả to rơi vào tay cậu. Cậu cắn thử một miếng, nhưng quả quá chát. Quả thứ hai rơi xuống, cậu lột vỏ và thử cắn vào hạt quả, nhưng quá cứng. Quả thứ ba rơi xuống, cậu nhẹ nhàng bóp quả cho lớp vỏ mềm ra, rồi một dòng sữa trắng ngọt ngào trào ra, thơm như sữa mẹ. Cậu bé uống dòng sữa, cảm nhận hương vị như sữa mẹ.
Cây thì thầm:
- Ăn trái ba lần mới biết vị ngon, con sẽ hiểu lòng mẹ.
Cậu oà lên khóc, nhận ra mẹ đã không còn nữa. Nhìn lên tán lá, một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như đôi mắt mẹ chờ đợi con. Cậu ôm cây khóc, cảm nhận thân cây xù xì, thô ráp như bàn tay vất vả của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây, cây xòa cành ôm cậu và rung rinh như tay mẹ vỗ về. Cậu kể lại câu chuyện về mẹ và nỗi ân hận của mình. Trái cây ngon lành từ vườn nhà cậu được mọi người yêu thích, họ đem về trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.

6. Câu chuyện thai giáo số 7: Người tiều phu biến thành nai
Ngày xưa tại Cao Bằng, có một người tiều phu hiền lành và chăm sóc mẹ già đau ốm. Thầy thuốc bảo rằng cần sữa nai để chữa bệnh cho mẹ. Người tiều phu không ngại khó khăn, hàng ngày vào rừng tìm sữa nai, nhưng nai luôn chạy trốn khi thấy người.
Không tìm được sữa nai, người tiều phu buồn bã và không dám về nhà. Một ngày, ngồi trong rừng khóc lóc, ông gặp một ông lão với cây gậy. Ông lão bảo: “Nếu con muốn có sữa nai, con phải giả làm nai mới có thể đến gần chúng.” Ông lão trao cho ông một bộ da nai để mặc.
Người tiều phu làm theo, và quả thực, khi mặc bộ da nai, ông đã đến gần đàn nai cái và vắt được nhiều sữa về chữa bệnh cho mẹ. Một hôm, ông lão trở lại, khen ngợi lòng hiếu thảo của ông và dạy cho ông các phép thuật thần tiên. Ông học thuộc lòng và không nói cho ai biết. Sau khi mẹ qua đời, ông sống ẩn dật trên núi và không trở về nữa.
Vài năm sau, con trai ông vào núi lấy củi, gặp một con nai biết nói. Nai cho biết: “Cha đã biến thành nai và không thể trở lại hình dạng người. Cha để lại cho con một cái gạc, hãy kéo về. Khi đến chỗ nào mà gạc vướng, hãy khai khẩn đất đó để làm ăn, sau này sẽ phát đạt.”
Nai húc đầu vào cây để rụng gạc ra rồi biến mất. Con trai làm theo và sau này được sung túc. Người đời gọi ông là Lộc Giác Chân Nhân, cho rằng ông đã tu luyện thành tiên.

7. Câu chuyện thai giáo số 6: Cô gái vắt sữa và cái xô
Có một cô gái thường xuyên đi vắt sữa bò và trở về nhà với một thùng sữa đặt trên đầu. Cô di chuyển rất khéo léo, không để sữa bị đổ ra ngoài. Trong khi bước đi, cô lại mải mê mơ mộng về tương lai.
Cô tưởng tượng sữa ngon lành sẽ cho ra nhiều bơ. Số bơ này cô sẽ mang ra chợ bán, và dùng tiền đó để mua trứng về ấp. Cô hình dung những chú gà con nở ra từ trứng, rồi sau đó bán gà để có tiền mua một chiếc váy đẹp cho hội. Cô mơ về cảnh tất cả các chàng trai trong làng sẽ chú ý đến mình.
Trong khi say mê với những giấc mơ ấy, cô đã không chú ý và làm đổ thùng sữa. Cuối cùng, sữa không còn lại giọt nào và tất cả những kế hoạch của cô cũng tan theo những giọt sữa vương vãi dưới đất.

8. Câu chuyện thai giáo số 8: Thỏ Con thích nói dối
Thỏ Con, một con thỏ tinh nghịch, thường xuyên lừa dối bạn bè. Dù nhiều lần được khuyên, nhưng Thỏ vẫn không thay đổi.
Một ngày nọ, khi tìm hạt dẻ trong rừng không thấy, Thỏ quyết định đùa giỡn. Thỏ giả vờ hoảng sợ và kêu to: “Mọi người ơi! Cứu tôi với! Sói đang đuổi theo tôi!”
Mọi người vội vã cầm cuốc, xẻng, lao vào rừng tìm Sói, nhưng chỉ thấy Thỏ cười đùa vì đã lừa họ. Sói nghe được chuyện này tức giận và nói: “Để xem, ta sẽ cho ngươi một bài học về việc lừa dối!”
Vài ngày sau, Sói bắt gặp Thỏ và nhanh chóng bắt giữ. Thỏ kêu cứu nhưng không ai đến vì nghĩ Thỏ lại đang đùa. May mắn thay, bác Gấu đi qua và đánh Sói một cái để cứu Thỏ. Bác khuyên Thỏ không nên tiếp tục đùa giỡn, vì nó có thể gây nguy hiểm. Thỏ cảm thấy hối hận và hứa sẽ không lừa dối nữa.

