(Mytour) 8 thử thách của người tu hành dưới đây chứng minh rằng việc thực hành đạo hiện tại đầy khó khăn và chướng ngại là điều bình thường. Chỉ có một số ít người có đủ duyên và sự kiên nhẫn mới có thể tìm thấy con đường đúng đắn và đạt được thành tựu nhỏ bé.
8 thử thách của người tu hành bao gồm những gì?

Bát nạn có nhiều tên gọi khác nhau như Bát nạn xứ hay Bát nạn giải pháp… nhưng về cơ bản đều chỉ ra 8 phương diện mà chúng sinh phải chịu đựng khổ đau.
Trong Kinh Trung A, phẩm Đại, kinh Bát nạn, số 124, có đề cập đến thời kỳ Đức Thế Tôn còn hiện hữu. Khi Ngài lưu hành tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn Cấp Cô Độc, Ngài đã chỉ dạy cho các Tỳ kheo về tám nạn mà người tu hành phải đối mặt, bao gồm:
Khi Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, Minh Hạnh Thành Tựu, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Đạo Pháp Ngự, Thiên Nhân Sư, Phật, Chúng Hựu xuất hiện trên thế gian và thuyết pháp, thì:
- Nạn thứ 1: Người tu đang phải đầu thai vào địa ngục.
- Nạn thứ 2: Người tu đang phải đầu thai vào loài súc sanh;
- Nạn thứ 3: Người tu đang phải đầu thai vào loài ngạ quỷ;
- Nạn thứ 4: Người tu đang phải đầu thai vào cõi trời Trường thọ (Vô tưởng thiên);
- Nạn thứ 5: Người tu đang phải đầu thai ở những vùng biên địa hoang vắng, nơi không có tín ngưỡng, không biết ơn, không có Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di.
- Nạn thứ 6: Người tu dù sinh ra ở vùng văn minh nhưng lại bị điếc, câm, không thể nói rõ thiện ác.
- Nạn thứ 7: Người tu sinh ra ở vùng văn minh, có thể nói được, nhưng lại bị tà kiến và điên đảo kiến.
Nạn thứ 8 là khi Như Lai Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, Minh Hạnh Thành Tựu, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Đạo Pháp Ngự, Thiên Nhân Sư, Phật, Chúng Hựu không còn xuất hiện trên thế gian và không thuyết pháp dẫn đến sự tịch tịnh, tịch diệt, giác ngộ.
Cụ thể, tám nạn mà Đức Phật đã chỉ dạy được diễn giải như sau:
- Nạn địa ngục: Do tạo nghiệp ác, chúng sinh phải chịu đựng quả báo đọa vào địa ngục, không được nghe pháp và thấy Phật.
- Nạn ngạ quỷ: Do nghiệp tham lam, bỏn xẻn, phải chịu đói khát khổ sở, không có cơ hội nghe pháp từ Phật.
- Nạn súc sinh: Do si mê và hành động trái đạo lý, chúng sinh phải đầu thai vào loài súc sinh, không thể thấy và nghe Phật pháp.
- Nạn sinh lên cõi trời Trường thọ: Ở cõi trời này, mặc dù thọ mạng dài lâu nhưng không thể thấy và nghe pháp từ Phật.
- Nạn sinh ở Uất đan việt hay còn gọi là Bắc cu lô châu hoặc Thắng xứ: Người sinh vào những vùng này thường mải mê hưởng lạc, không có cơ hội tiếp xúc với Phật pháp.
- Nạn đui điếc câm ngọng: Dù sinh ra làm người nhưng không có đủ khả năng tiếp nhận và học hỏi Phật pháp.
- Nạn thế trí biện thông: Dù thông minh và học rộng nhưng lại không tu hành chánh đạo, dẫn đến sự khôn ngoan trong tranh luận nhưng không có sự giải thoát thật sự.
- Nạn sinh trước hoặc sau thời Phật: Do nghiệp chướng sâu dày, không thể gặp Phật và nghe pháp.
Trên đây là tám nạn mà người tu hành phải đối mặt, khiến việc học theo chánh pháp và đạt được giác ngộ trở nên vô cùng khó khăn. Ngược lại, những ai có duyên gặp Phật trong đời, chỉ cần nghe lời dạy của Ngài cũng có thể khai ngộ nhanh chóng và chuyển sinh vào cảnh giới tốt đẹp hơn.
Chúng ta đang ở trong thời kỳ đầy chướng ngại nhất

Có thể thấy, việc không được sinh ra trong thời kỳ Phật còn hiện diện là một điều bất hạnh và đầy chướng ngại. Trong khi Phật Thích Ca đang hoằng pháp, chúng ta lại phải đối mặt với những cảnh khổ như địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, trời Trường thọ, hoặc sinh ra ở những vùng không có Phật pháp, sống trong xã hội nhưng bị tật nguyền, có tà kiến và điên đảo kiến – đây là bảy nỗi khổ, chướng nạn. Bất hạnh thứ tám là khi chúng ta học hỏi trong thời điểm Phật đã nhập diệt.
Vì vậy, hiện tại chúng ta đang ở trong giai đoạn đầy chướng ngại, vì Phật đã nhập diệt từ rất lâu.
Tuy nhiên, những ai may mắn có duyên với Tam bảo sẽ được hưởng phước lớn hơn so với những người chưa từng tìm hiểu về Phật giáo. Nếu thiếu duyên, chúng ta sẽ gặp phải tám trường hợp không được nghe pháp và không biết tu hành.
Dù Đức Phật đã ra đi, những lời dạy của Ngài vẫn được bảo tồn và truyền lại, dù không còn nguyên vẹn như lúc Ngài còn tại thế, nhưng chúng cũng phần nào giảm bớt nỗi khổ của nhân gian.
Do đó, có thể nói rằng âm thanh giáo pháp của Ngài vẫn vang vọng đến thời đại hiện tại. Nếu có đủ duyên, chúng ta vẫn có thể gặp và tu hành theo Chánh pháp để đạt được giải thoát.
Tuy nhiên, những ai may mắn có duyên với Tam bảo sẽ được hưởng phước lớn hơn so với những người chưa từng tìm hiểu về Phật giáo. Nếu thiếu duyên, chúng ta sẽ gặp phải tám trường hợp không được nghe pháp và không biết tu hành.
Dù Đức Phật đã ra đi, những lời dạy của Ngài vẫn được bảo tồn và truyền lại, dù không còn nguyên vẹn như lúc Ngài còn tại thế, nhưng chúng cũng phần nào giảm bớt nỗi khổ của nhân gian.
Do đó, có thể nói rằng âm thanh giáo pháp của Ngài vẫn vang vọng đến thời đại hiện tại. Nếu có đủ duyên, chúng ta vẫn có thể gặp và tu hành theo Chánh pháp để đạt được giải thoát.
Tuy nhiên, chúng ta cần nhận thức rằng dù giáo pháp của Đức Phật vẫn tồn tại, nhưng do nhiều biến động lịch sử và sự khác biệt giữa các dòng truyền thừa, có thể gặp phải sự lạm dụng niềm tin vào Phật giáo để lừa gạt, khiến nhiều người không phân biệt rõ ràng và từ chối tiếp cận Phật giáo. Nhiều hiểu lầm đã dẫn đến việc chỉ trích các bậc “giả” tu hành và làm xấu đi hình ảnh của Phật giáo.
Bên cạnh đó, dù có duyên với Đạo Phật, nhưng do sự giảm dần của các bậc Thánh chứng đạo hiện nay, cần có căn lành mới có thể tu tập đúng Chánh pháp và tránh được tà kiến. Ngay cả trong thời kỳ của Đức Phật, vẫn có người rơi vào tà kiến, vì vậy việc này không có gì khó hiểu.
Bên cạnh đó, dù có duyên với Đạo Phật, nhưng do sự giảm dần của các bậc Thánh chứng đạo hiện nay, cần có căn lành mới có thể tu tập đúng Chánh pháp và tránh được tà kiến. Ngay cả trong thời kỳ của Đức Phật, vẫn có người rơi vào tà kiến, vì vậy việc này không có gì khó hiểu.
Do đó, việc gặp được chánh kiến trong đời này thực sự là một duyên lành hiếm có, không phải ai cũng may mắn có được.
Tham khảo thêm các tin liên quan trong cùng chuyên mục:
Tham khảo thêm các tin liên quan trong cùng chuyên mục:
