
Ngài Abraham Flexner, người sáng lập viện IAS, không phải là một nhà vật lý hay toán học, nhưng ông lại là một nhà quản trị tài ba. Dưới sự lãnh đạo của Flexner, IAS đã trở thành một trung tâm nghiên cứu hàng đầu thế giới, thu hút rất nhiều tài năng và đạt được nhiều thành tựu vĩ đại.
Mytour gửi bạn 9 trích dẫn đặc sắc được chia sẻ từ cuốn sách này. Hãy thưởng thức!!!
[1]
Khi không thể nhìn thấy mình qua một người khác, chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy quỷ quyệt.
Chúng ta sẽ đánh giá bản thân dựa trên hành động của mình, và đánh giá người khác dựa trên hành động của họ, không phải theo ý định của họ. Chúng ta sẽ đo lường đức tính của mình bằng những gì mình muốn làm, và đánh giá đức tính của người khác bằng hành động của họ.
Sự không liên kết giữa cách chúng ta đánh giá bản thân và cách chúng ta đánh giá người khác có thể dẫn đến sự ngờ vực. Điều này khiến mọi người có xu hướng đánh giá quá cao về bản thân và đánh giá thấp giá trị của người khác, đặc biệt trong cuộc khủng hoảng.
Tôi sẵn lòng tha thứ cho chính mình vì những sai lầm nhỏ nhặt, đôi khi làm cho tôi trở nên quyến rũ hơn trong một số tình huống, nhưng tôi khắt khe đối với những người đang cố gắng sửa chữa từng chút một.
[2]
Đoán lầm suy nghĩ của người khác, bởi vì chúng ta không hiểu họ có tư duy khác với chúng ta. Đoán trước những gì người khác sẽ nói, vì chúng ta cho rằng họ sẽ nói những điều mà chúng ta muốn nghe.
[3]
Khi muốn phát triển một phẩm chất lãnh đạo, hãy tập trung vào những điều mà chúng ta muốn thể hiện.
Mục tiêu của quá trình tự cải thiện liên tục là để thích ứng với những yêu cầu của nhóm làm việc đối với người lãnh đạo, nhằm đạt được những thành tựu vĩ đại.
[4]
Chúng ta đang sống trong một thế giới chật ních bởi các thiết bị di động, email, dịch vụ nhắn tin, video và các dịch vụ lưu trữ tài liệu trên internet. Điều này dẫn đến việc thông tin nhiễu trong cuộc sống của chúng ta tăng lên đáng kể.
Vấn đề đáng lo ngại hơn cả là khi tất cả các thông tin nhiễu từ bên ngoài xâm nhập vào tâm trí của chúng ta. Chúng ta thường thích nói hơn là lắng nghe, đặc biệt là đối với người lãnh đạo. Ngay cả khi người khác đang nói, lãnh đạo thường không muốn lắng nghe.
Cách tốt nhất để tránh cho bản thân không bị quá tải và thực hiện nguyên tắc thứ hai là biết cách im lặng và lắng nghe. Hành động lắng nghe một cách toàn tâm toàn ý cũng đồng nghĩa với việc lãnh đạo đã trao quyền cho người khác. Lãnh đạo cần biết cách giảm bớt thông tin nhiễu trong tâm trí của mình. Nhưng thực tế, việc lắng nghe là một trong những kỹ năng khó nhất mà người lãnh đạo cần phải học.
[5]
Cách tốt nhất để tránh sự rối loạn trong nhóm là để cho những thiên tài nhìn thấy tất cả những suy nghĩ rối rắm trong đầu của lãnh đạo. Sự minh bạch giúp giải quyết vấn đề, trong khi sự giấu giếm chỉ tạo thêm rắc rối. Sự thật sẽ là vũ khí mạnh mẽ chống lại mọi cuộc tấn công đối với lãnh đạo và giúp họ tránh được sự đổ lỗi sau này.
[6]
Lãnh đạo cần phải mở lòng khi nghe thông tin không vui và tiếp nhận nó một cách bình tĩnh và sẵn lòng. Đừng trách móc người mang thông tin không vui, thay vào đó, lãnh đạo nên biết cảm ơn hoặc ít nhất là chấp nhận những người có quan điểm khác biệt.
Khả năng quan sát của lãnh đạo càng rộng lớn, cơ hội tìm ra điều đúng đắn càng cao.
[7]
Chìa khóa để xây dựng một nhóm có sự tham gia của những thiên tài là sử dụng phương pháp giả kim. Kết hợp thiên tài vào nhóm thông qua các biện pháp phi tuyến tính để tạo ra những phản ứng không thể đoán trước, thậm chí là những phản ứng đầy bất ngờ.
[8]
Bản năng và kinh nghiệm của lãnh đạo sẽ giúp trong việc tập hợp nhóm và lựa chọn những người đáng tin cậy.
Tuy nhiên, dữ liệu mới cũng rất quan trọng khi đưa ra quyết định cho một mục tiêu chiến lược hoặc quy trình chiến thuật để đạt được mục tiêu đó.
Việc chú ý đến những chi tiết nhỏ rất quan trọng khi lãnh đạo thiên tài, vì họ thường bỏ qua những điều nhỏ nhặt.
Khi còn là sinh viên ở Đại học California, Robert Oppenheimer đang giảng về cơ học lượng tử với một loạt phương trình trên bảng đen. Khi một sinh viên nhút nhát giơ tay lên để hỏi về phương trình mà ông vừa đề cập, ông chỉ vào một loạt ký hiệu mơ hồ và nói rằng phương trình đó nằm dưới đống ký hiệu đó. Oppenheimer phải viết lại phương trình một cách rõ ràng hơn vì ông nghĩ rằng phương trình ban đầu quá hiển nhiên và dễ hiểu.
_____________
