Trong khi các công ty hàng không vũ trụ như SpaceX của Elon Musk, Blue Origin của Jeff Bezos vẫn tập trung vào công nghệ tái sử dụng tên lửa để triển khai vệ tinh, Aevum - do Jay Skylus lãnh đạo, đã chọn lựa giải pháp sử dụng hệ thống bay không người lái Ravn X.
Ravn X kết hợp giữa một chiếc drone cỡ lớn và tên lửa đẩy, dùng để đưa các kiện hàng, bao gồm cả vệ tinh nhỏ, lên quỹ đạo. Hệ thống này hoạt động như tầng đầu tiên của một tên lửa thông thường, có khả năng tái sử dụng để giảm chi phí và thời gian chờ đợi giữa các lần phóng.
Aevum Ravn X nặng gần 25 tấn, dài 24 m và có sải cánh rộng 18 m. Nó khác biệt hoàn toàn so với các hệ thống phóng trên không như Pegasus của Northrop Grumman và LauncherOne của Virgin Orbit.
Northrop Grumman được coi là nhà pionner trong việc phát triển hệ thống phóng vệ tinh từ không trung. Pegasus, với kiểu tên lửa 3 tầng, thường được thả từ máy bay ở độ cao 12.000 m để đưa vệ tinh lên quỹ đạo. Máy bay thường sử dụng là B-52 của NASA hoặc Lockheed L-1011 Stargazer, thuộc sở hữu của Orbital.
Ngược lại, LauncherOne của Virgin Orbit là một tên lửa 2 tầng được vận chuyển và phóng ra từ máy bay Boeing 747-400 có biệt danh là Cosmic Girl. Trọng lượng tối đa mà LauncherOne có thể mang theo là 300 kg.
Ravn X gợi nhớ về chiếc máy bay ném bom địa cầu Silbervogel - một dự án của Đức Quốc Xã trong Thế chiến II. Dù không thành công, dự án này đã mở ra hướng phát triển tàu vũ trụ vào thập kỷ 60 và 70.
Ravn X đã thu hút khách hàng và Aevum đã bắt đầu có lợi nhuận. Họ đã ký hợp đồng với ATLAS Space Operations để thực hiện sứ mạng ASLON-45 trị giá 4,9 triệu đô của Lực lượng không gian Hoa Kỳ. Họ cũng cung cấp dịch vụ phóng cho Bộ quốc phòng Hoa Kỳ và các cơ quan chính phủ khác với 20 sứ mạng trị giá hợp đồng lên đến 1 tỉ USD.