Chuyến phiêu lưu qua ống kính nghệ sĩ Pháp - Đắm chìm trong vẻ đẹp tĩnh lặng của Afghanistan, nhiếp ảnh gia Francois Pommery đã ghi lại khoảnh khắc tươi đẹp từ năm 1969 đến 1974. Một hành trình đến với quốc gia bình yên, thân thiện, và tràn đầy hạnh phúc.
Không chỉ là hình ảnh của sự hủy hoại, Afghanistan trong những năm 1969-1974, dưới góc nhìn của Francois Pommery, là biểu tượng của sự bình yên, thân thiện, và hạnh phúc. Mọi diễn biến tiêu cực từ Taliban hay sự can thiệp của quân đội nước ngoài đều trở nên nhẹ nhàng trước vẻ đẹp thơ mộng được lưu giữ qua ống kính tài năng này.

Khu vực ngoại ô của Kabul, nơi khách sạn Spinzar hiện đại đứng vững, nhưng vẻ đẹp truyền thống vẫn tồn tại trong hình ảnh của phụ nữ ăn vận kiểu Tây bước đi trên con đường. Mỗi bức ảnh là một câu chuyện, là hồi ký về thời điểm yên bình của Afghanistan.

Năm 1969, ông Pommery bắt đầu hành trình khám phá Afghanistan, và cùng với vợ và bạn bè, ông quay trở lại vào năm 1974. 'Chúng tôi trở lại và cảm thấy như thời gian đã dừng lại, chỉ có sự thay đổi về chính trị, khi đó thủ tướng Maoud thay thế đức vua bị phế truất'

Hình ảnh độc đáo của hai phụ nữ ẩn mình sau trang phục truyền thống, tiến gần một chiếc xe ngựa trong thành phố Hérat – một thành phố phồn thịnh ẩn chứa những câu chuyện đặc sắc của Afghanistan.

Tinh thần dạy dỗ từ thế hệ này sang thế hệ khác được hiển hiện trong bức ảnh, ông lão đang hướng dẫn cậu bé sử dụng khung cửi - biểu tượng của sự chia sẻ kiến thức và truyền thống.

Ánh nắng ban mai chiếu sáng con đường ở Hérat, tạo nên bức tranh ấm áp, thoải mái với hình ảnh một cậu bé tận hưởng ánh sáng mặt trời giữa thành phố tràn ngập năng lượng tích cực.

Đôi lão tình tứ ở làng Waigal, quận Want, tỉnh Nuristan năm 1969, như một biểu tượng của tình cảm bền vững và đẹp đẽ.

Một đôi vợ chồng khác tại làng Wagal năm 1969, họ không chỉ thân thiện mà còn thích thú khi được chụp hình, tạo nên những khoảnh khắc gần gũi và ấm áp.

Francois Pommery, nhiếp ảnh gia tài năng, đã bắt đầu hành trình khám phá Afghanistan bằng cách bắt xe từ Pháp bằng tiền học bổng năm 1969.

Cư dân Nuristan sống trong những ngôi nhà gỗ giản dị trên độ cao khoảng 1.800m, tận hưởng vẻ đẹp tinh khôi của núi rừng.

Dân cư Nuristan được truyền thống là hậu duệ của Đại Đế Alexander, với một số người có mái tóc và đôi mắt rực sáng như ngọc.

Một người dân bản địa nằm nghỉ dưới ánh nắng mặt trời tại Nuristan. Mặc dù vùng đất này khá khó tiếp cận, nhưng sau khi bạn bè từ Nuristan trở về và kể về vẻ đẹp tuyệt vời, nhiếp ảnh gia quyết định thực hiện một cuộc hành trình tới đây. Ông chia sẻ về những đoạn đường đi bộ khó khăn qua những thung lũng hoang sơ không có con đường nào đi vào được.

Năm 1965, với địa lý khó khăn, nhiều bạn bè của Pommery đã phải trở về nước do cần có giấy phép đặc biệt để nhập cảnh Nuristan.

Francois Pommery, nhiếp ảnh gia tài năng, chia sẻ rằng ông luôn được đối xử tử tế ở mọi nơi ông đặt chân đến. Trong bức ảnh là một thợ thủy tinh tài năng mà ông gặp trên đường.

Xưởng sửa chữa xe ẩn mình bên lề con đường bụi ở Bamiyan. Một bức tranh thôn dã đáng yêu với các quả hoa được bày bán ven đường và những hàng cây xanh bóng mát.

Các ngôi nhà bình dị nằm dưới chân đồi đá trơn ở Kabul. Pommery chia sẻ rằng ông được đón tiếp trực tiếp bởi trưởng làng trong một ngôi nhà riêng tư dành cho du khách ở Nuristan.

Một cửa hàng bán thịt tại Hérat.

Sự đan xen giữa phương tiện vận chuyển hiện đại và những phương tiện thô sơ.

Những con phố ở Kabul hiện lên như những người bạn thân thiện, với hàng hóa trưng bày tại các nhà ven đường và những người đạp xe thoải mái trên phố.

Pommery khám phá một khu vực với cảnh đẹp tuyệt vời, với sự kết hợp của núi sa mạc và hồ nước trong như viên ngọc. Mặc dù nhiều người nghĩ rằng Nuristan là một vùng núi nguy hiểm, nhưng Pommery lại không thấy như vậy.

Trong chuyến quay lại Afghanistan, nhiếp ảnh gia Francois Pommery thăm tượng Phật tại vùng Bamiyan, một di tích giữa những vách đá đáng kinh ngạc.

Tượng Phật với chiều cao gần 52m này đã bị Taliban phá hủy vào năm 2001.

Từ vị trí khám phá đầu tiên của Đức Phật, Pommery ghi lại hình ảnh huyền bí và phong phú của vùng đất này.

Một chú ngựa với bóng đỏ rực rỡ đang nghịch ngợm với túi thức ăn ven đường.

Tượng Phật hình thành một hình ảnh tuyệt vời từ xa, đối lập giữa nền núi đá và cảnh cây xanh tươi mới.

Hồ nước trong Vườn quốc gia Band-e Amir mời gọi với ánh mặt trời lấp lánh phản chiếu trên bề mặt nước.

Vẻ đẹp đặc sắc của Vườn quốc gia Band-e Amir với 6 hồ nước tuyệt vời đưa người ta đến ngất ngây.

Không còn sự hòa mình của Afghanistan hiện đại và tĩnh lặng mà Pommery chứng kiến trong những thập kỷ 70.

Một phụ nữ mặc trang phục burka truyền thống đi bộ trên phố, nằm kề bên những ngôi nhà truyền thống tại Herat.

Ông Pommery chia sẻ rằng, cộng đồng ở đây trân trọng ông và nhóm bạn đồng hành, gọi họ là các bác sĩ Pháp, dù thực tế họ chỉ biết cách xử lý vết thương bằng cách bôi dầu.

Trở ngại ngôn ngữ đẩy nhiếp ảnh gia phải sáng tạo, giao tiếp chủ yếu thông qua nghệ thuật vẽ trên một cuốn sổ.

Bức ảnh chân dung ấn tượng với người đàn ông nghỉ ngơi và cậu bé đội chiếc mũ trên đường tới Bamiyan.

Chiếc xe bus ở Kabul đậu gần trạm xăng, bên cạnh nhiều xe con và xe tải khác.

Một chiếc xe tải được sơn và trang trí lộng lẫy với họa tiết máy bay, hình ảnh chụp vào năm 1974.

Dưới lòng sông cạn, cư dân khéo léo sử dụng để phơi thảm.

Nhiếp ảnh gia Pommery đang tại một ngôi làng ở Nuristan năm 1969.

Đây là phương tiện ông Pommery sử dụng trong chuyến quay lại Afghanistan năm 1974.

Nhiều con đường dài và hoang sơ ở Afghanistan, không có chỗ nghỉ tránh nắng nóng.
Tác giả: Phùng Thị Mỹ Dung
Từ khóa: Hành trình đẹp và tĩnh lặng tại Afghanistan thập kỷ 60 – 70
