Tiếc cho Tôn Quyền là Tào Tháo không bị danh vọng làm mờ trí nhớ như ông ấy đã nghĩ.
Tào Tháo đã lập nền móng cho sự thống trị của nhà Bắc Ngụy trong thời Tam Quốc. Sau đó, ông được con trai là Tào Phi tôn làm Nguỵ Vũ Đế.
Mặc dù nắm quyền lực tối cao và kiểm soát cả Hoàn Hiến Đế, nhưng Tào Tháo đã bỏ qua mọi lời khuyên để tự lập triều đại mới, trong đó có cả lời khuyên của đối thủ là Tôn Quyền.
Về phía Tôn Quyền, liệu ông ta có thực sự ngưỡng mộ để muốn Tào Tháo tự xưng làm vua?
Trong thời kỳ Tam Quốc, chiến lược ngoại giao của các nhà lãnh đạo như Tôn Quyền luôn thay đổi. Khi Tào Tháo mạnh mẽ và tiến về phía nam đe doạ, Tôn Quyền đã liên minh với Lưu Biểu để đánh bại Tào Tháo trong trận Xích Bích.
Khi Lưu Bị lên kế hoạch chiếm Kinh Châu, Tôn Quyền từ bỏ liên minh để kích động với Tào Tháo, sau đó tấn công Kinh Châu và tiêu diệt hết người tín đồ Quan Vũ của Lưu Bị.

Năm 219, khi Tào Tháo kiểm soát toàn bộ khu vực phía bắc Trung Quốc, giàu có, đông dân và giàu tài nguyên, một số tướng lĩnh đã đề xuất Tào Tháo lập triều đại mới thay thế cho nhà Hán đã tồn tại suốt 400 năm.
Về phía Tôn Quyền, sau khi hạ sát Quan Vũ, ông đã trình diện đầu của tướng dũng cảm này và gửi đến Lạc Dương cho Tào Tháo, bày tỏ mong muốn Tào Tháo lên ngôi vua. Tuy nhiên, Tào Tháo không có ý định tuân theo.
Trong tác phẩm 'Ngụy Lược thư' của nhà sử học Ngư Hoạn – cũng là danh sĩ của nhà Ngụy, có đề cập rằng sau khi Tào Tháo nghe đọc thư của Tôn Quyền, ông đã nói: 'Chúng tôi kẻ tiểu nhỏ ấy muốn chúng tôi ngồi trên đống lửa'. Đằng sau lời khuyên của Tôn Quyền thực ra là mong muốn của ông để tự mình tiến vào chốn chết.
Tôn Quyền khuyên Tào Tháo làm vua với mục đích gì?
Mặc dù ngoài mặt Tôn Quyền khuyên Tào Tháo lên ngôi vua, nhưng thực chất ông ta có mục đích chính trị mưu mô của riêng mình. Cụ thể là do các nguyên nhân sau đây:
Thứ nhất, để chiếm đất Kinh Châu, Tôn Quyền đã vỡ mối liên minh với Lưu Bị. Quân đội của Lưu Bị đã lên kế hoạch tấn công Đông Ngô. Lúc này, Tôn Quyền cần hợp tác với Tào Tháo để tránh tình trạng 'hai mặt thù địch'. Việc thân thiết với Tào Tháo sẽ khiến Lưu Bị phải đề phòng quân đội của Tào Tháo thay vì tập trung vào việc tấn công Tôn Quyền.
Thứ hai, Tào Tháo dù đang là người đứng đầu thiên hạ về quyền lực nhưng luôn giữ danh nghĩa 'phụng sự nhà Hán' khi điều binh lãnh đạo. Nếu soán ngôi nhà Hán, trong mắt dư luận ông ta sẽ không khác gì kẻ phản bội.
Cùng với đó, văn thần võ tướng từ thời nhà Hán vẫn còn nhiều, họ đều theo tư tưởng của Nho giáo, mong muốn trở thành trung thần của nhà Hán. Nếu Tào Tháo tự lập thì triều đình nội bộ sẽ rối ren, suy yếu và như vậy, Tôn Quyền cũng giảm bớt mối lo từ phương Bắc.
Đáng tiếc cho Tôn Quyền là Tào Tháo không bị lôi cuốn bởi danh vọng như ông ấy nghĩ. Đến lúc qua đời, Tào Tháo vẫn chỉ là Thừa tướng nhà Đông Hán mà thôi.
Trong tác phẩm 'Ngụy Thị Xuân Thu' của Tôn Thành, Tào Tháo từng đáp về việc làm hoàng đế rằng 'Số phận đã chỉ cho tôi làm một Chu Văn Vương nữa thôi'.
Chu Văn Vương, hay Cơ Xương, là một tướng soái dưới thời vua Trụ. Chu Văn Vương mặc dù nắm trong tay quyền lực quân sự và sự ủng hộ của triều đình nhưng quyết không soán ngôi. Sau này, con trai ông mới lật đổ vua Trụ của nhà Thương, lập ra nhà Chu, đồng thời truy tôn Cơ Xương làm Chu Văn Vương.

Dĩ nhiên, Tào Tháo không tự tay lật đổ vua Hán Hiến Đế mà là con trai ông, Tào Phi, đã cướp ngôi nhà Hán, thành lập nhà Ngụy, và tôn Tào Tháo làm Thái Tổ Vũ Hoàng Đế – được biết đến với biệt hiệu là Ngụy Vũ Đế.
