
“Có nhiều điều tốt đẹp không thể diễn đạt nếu chúng ta phải hét lên,” nhận định của Henry David Thoreu khi chiêm nghiệm cách sự yên lặng tạo ra một bài diễn thuyết uy nghi. Một năm trước đó, ông đã viết trong nhật ký của mình: “Tôi ước mình có thể lắng nghe được âm thanh của màn đêm. Sự yên lặng đó là điều đáng giá để chúng ta lắng nghe.”
Đó là câu nói ẩn dụ nhẹ nhàng nhưng lại phản ánh thực tế đáng tiếc của thời đại hiện nay – một thế kỷ sau đó – thời đại mà chúng ta đã mất bản thân trong một nền văn hóa khuyến khích việc phô trương quyền lực bằng tiếng lớn, phô trương bản thân bằng sự ồn ào, và ép buộc mọi người chấp nhận ý kiến của mình bằng việc làm ầm ĩ. Có vẻ như chúng ta đã quên điều mà Susan Sontag đã nhắc nhở chúng ta cách đây một nửa thế kỷ: “Sự yên lặng luôn làm cho bài diễn thuyết trở nên uy nghi.” Đó là sức mạnh của sự yên lặng – một nghệ thuật chúng ta cần học trong cuộc sống hiện đại này.
Được thúc đẩy bởi những ý tưởng đó, nhà văn Katrina Goldsaito và họa sĩ Julia Kuo đã sáng tác cuốn truyện tranh “Âm nhạc của sự yên lặng” (The sound of silence) – câu chuyện về Yoshio, một cậu bé đã khám phá ra sự yên lặng giữa thành phố Tokyo ồn ào, và tự học cách tận hưởng vẻ đẹp tinh tế này.

Có thể nói, cuốn truyện tranh là một phiên bản hiện đại của cuốn sách tản văn “Khen ngợi bóng tối – đã được NXB TP.HCM xuất bản tại Việt Nam) được viết vào năm 1933 về mỹ học thời Nhật cổ. Trong cuốn sách này, tác giả đã phê phán về việc sử dụng ánh sáng quá mức sẽ làm mất đi những vẻ đẹp có chiều sâu của nhiều thứ trong cuộc sống. Điều đó cũng tương tự như việc sử dụng những âm thanh ồn ào hiện nay sẽ làm mờ đi những âm thanh sâu lắng và tinh tế khác.
Lời văn của Goldsaito là sự pha trộn giữa ballad và thơ haiku, và phong cách vẽ của Kuo là sự kết hợp giữa manga của Nhật và lối vẽ theo kiểu Chris Ware, đã tạo nên sự hấp dẫn và thu hút độc giả.

Chúng ta cùng Yoshio rời nhà vào một buổi sáng mưa và tan vào âm thanh ồn ào của thành phố – “Cơn mưa rơi nhỏ giọt lên chiếc ô của Yoshio, trong khi cậu bé bước từng bước nhỏ nhẹ qua những vũng nước.

Yoshio thấy niềm vui trong cơn mưa và cảm thấy như đang sống trong một thế giới thần tiên. Bất ngờ, cậu dừng lại khi nghe thấy âm thanh tuyệt vời nhất trên thế gian. Cậu bắt đầu theo đuổi âm thanh đó và phát hiện ra một phụ nữ cùng tuổi đang điều chỉnh chiếc đàn koto.


Sau đó, người phụ nữ bắt đầu chơi một giai điệu ngắn. Những nốt nhạc lanh lảnh và sâu lắng kia vọng về trong tai Yoshio. Khi bản nhạc kết thúc, Yoshio hỏi, “Sensei, cháu rất thích những âm thanh này, cháu chưa bao giờ nghe thấy âm thanh nào giống vậy trước đây!”
Người chơi đàn koto cười nhẹ, giọng cười thanh thoát như tiếng chuông gió trong khu vườn của mẹ.
“Sensei,” Yoshi nói, “Bà có âm thanh yêu thích nhất không?”
“Âm thanh đẹp nhất,” người chơi đàn koto trả lời, “là âm thanh của ma – sự im lặng.”
“Sự im lặng?” Yoshio hỏi tiếp. Nhưng người chơi đàn koto chỉ cười nhẹ mà không giải thích thêm gì, tiếp tục tập trung vào việc chơi đàn.
Bị rối bời và hứng khởi bởi thông điệp bí ẩn đó, cậu bé quyết định phải tìm hiểu về âm thanh của sự im lặng này.

Cậu bé tìm đến một nơi yên tĩnh nhất mà cậu biết – rặng tre phía sau sân chơi thành phố. Dù có yên tĩnh đến đâu, nơi này vẫn tràn ngập âm thanh của cuộc sống hàng ngày.

Một cơn gió thoáng qua, những thân tre xao lạc tạo ra âm thanh takeh-takeh-takeh. Cậu nhắm mắt và nghe tiếng lá rơi trong gió. Âm thanh đó thật đẹp, nhưng không phải là âm thanh của sự im lặng.
Khi Yoshio quay về nhà vào buổi tối đó, cậu tiếp tục tìm kiếm âm thanh của sự im lặng – ở ga tàu điện, trên bàn ăn tối và trong bồn tắm của nhà mình.


Thậm chí, khi đêm về, khi mọi người trong gia đình đều đã ngủ say, cậu vẫn nghe chăm chú, và rồi nghe thấy tiếng kêu ro ro nhỏ nhẹ của một chiếc radio Mytour phát sóng ở rất xa.


Sáng hôm sau, Yoshio đến trường sớm hơn những ngày trước, trong khi các bạn còn chưa vào lớp. Cậu ngồi xuống và đọc một cuốn truyện, rồi đột ngột cậu nhận ra điều mà cậu đã tìm kiếm suốt thời gian dài.


Đột ngột, trong lúc đang đọc cuốn truyện, cậu nghe thấy “điều”.
Không có tiếng bước chân, không có tiếng nói, không có tiếng sóng radio vang lên, không có tiếng nhạc vang lên, không có tiếng dây đàn koto được căn chỉnh.
Trong một khoảnh khắc, Yoshio thậm chí còn không nghe thấy tiếng thở ra của mình. Mọi âm thanh như chìm vào bên trong cậu. Yên bình, giống như một khu vườn phủ đầy tuyết. Giống như những chiếc thảm futon được phơi khô dưới ánh nắng mặt trời.
Sự yên lặng đã tồn tại từ lâu trong cậu rồi.

Trong khoảnh khắc đó, cậu đã học được điều mà phần lớn chúng ta đã bỏ qua: sự yên lặng không có nghĩa là không có âm thanh, mà là sự tỉnh táo và lắng nghe được tiếng trong của chính mình. Ai đó nghe thấy điều này sẽ cảm nhận được sự yên bình và tự do trong tâm trí - không cần phải đối mặt với sự hỗn loạn và cảm giác cô đơn khi nghe những âm thanh ồn ào của cuộc sống xung quanh.
Mytour
Theo iffect.vn
Bài gốc: Brainpickings
