Một lần, anh nói: “Nếu em muốn, anh sẽ ở bên em chăm sóc bố mẹ”. Khi ấy, lòng tôi xúc động, vì không phải tất cả đàn ông đều có tâm huyết như vậy. Nhưng bây giờ, tôi mơ hồ không biết anh có mưu tính gì trong tình yêu của chúng ta.

“Nếu chúng ta kết hôn, gia đình anh cần đền bù hồi môn bao nhiêu?”
Tôi sinh ra ở thành phố, bố mẹ là công nhân viên chức, gia đình khá giả. Anh xuất thân từ vùng quê, lên thành phố học đại học và lập nghiệp. Anh nói rằng gia đình anh làm nông, đông con nên khó khăn.
Chính tinh thần chiến đấu để thay đổi số mệnh là lý do tôi yêu anh.
Anh là người hiền lành, điềm đạm, chăm chỉ, mến mẹ tôi. Sau thời gian tìm hiểu, anh đưa tôi về quê, như một cách 'ra mắt' đằng trai.
Quê anh ở miền Trung, giản dị nhưng gia đình anh thật sự nghèo. Điều đáng chú ý là ngay khi tôi về ra mắt, mẹ anh, trong lúc con trai vắng nhà, hỏi tôi: 'Nếu cháu lấy chồng, có bao nhiêu của hồi môn?'
Câu hỏi của mẹ anh khiến tôi bất ngờ, ban đầu tưởng như đùa, nhưng sau đó nhận ra bà ấy đang nghiêm túc đợi câu trả lời, nên tôi nói: 'Nhà cháu nghèo, chẳng có của hồi môn gì đâu ạ'.
Bác ấy tiếp tục hỏi: 'Nghe H. nói con gái cháu là con một, lấy nhau xong thì H. sẽ ở rể nhà cháu à?'
Tôi đáp: 'Không, chúng tôi sẽ tự thuê nhà tự lo cuộc sống của mình'.
Nghe câu trả lời, bác ấy im lặng, chỉ thở dài một cái. Thái độ sau đó lạnh lùng hơn, không còn quan tâm như lúc đầu.
Trở về thành phố, tôi suy nghĩ nhiều về thái độ của mẹ anh ấy, cả về việc hỏi về của hồi môn và việc H. sẽ ở rể sau khi cưới. Dường như họ mong đợi nhiều hơn từ tôi, vì tôi là con gái thành thị. Thú thực, tôi cảm thấy chút hoang mang và thất vọng.
Anh từng nói: “Chẳng qua là em muốn, anh sẽ ở rể mà chăm sóc bố mẹ”. Khi đó, tôi rất cảm động, vì không phải ai cũng có tâm huyết như vậy. Nhưng giờ đây, tôi mất niềm tin, không hiểu anh đang âm mưu gì trong mối quan hệ của chúng ta. Nếu phải công bằng, về hình thể, tôi thực sự không sánh kịp anh. Sự chênh lệch duy nhất là tôi có nhà và hộ khẩu ở thành phố.
Gần đây, H. kể rằng bố mẹ anh không tán thành mối quan hệ của chúng ta. Họ muốn anh lấy vợ ở quê để gần nhà, giúp đỡ họ hơn. Anh nói: “Đó là quan điểm của bố mẹ, nhưng anh yêu em, hôn nhân là quyết định của chúng ta. Dù bố mẹ có như thế nào, em và anh sẽ vượt qua mọi khó khăn”.
Tôi luôn nghĩ rằng tình yêu là vấn đề của hai người, chỉ cần chúng tôi đồng lòng là đủ. Nhưng bố mẹ tôi, khi biết quê anh ở xa, cũng đã không đồng ý, nhưng tôi đã thuyết phục được họ. Nếu yêu nhau thật lòng, mọi thách thức đều có thể vượt qua. Tuy nhiên, sau những điều đã xảy ra, tôi không còn tin tưởng vào tình cảm của H. nữa. Liệu tôi có nên tìm hiểu thêm hay sẽ kết thúc mối quan hệ này ngay từ đây? Tôi chỉ sợ mọi người đến với mình chỉ vì lợi ích. Làm thế nào để biết đâu là tình cảm chân thành?
Đăng bởi: Trần Việt Nguyễn
Nhìn nhận về việc ở rể, liệu đó có phải là sự chân thành của anh không?
