
Bài viết của bác sĩ Marco Pavesi, chuyên gia về gây mê, được đăng trên The New York Times ngày 18/3/2020.
MILAN – Chưa từng có ai trong số chúng tôi trải qua một thảm họa như vậy.
Chúng tôi đã trải qua những vụ tai nạn giao thông, những sự cố trên tàu hỏa, thậm chí cả động đất. Nhưng một loại virus đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng, khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn từng ngày, trong khi thuốc và khả năng kiểm soát virus vẫn còn rất hạn chế? Không, chúng tôi không thể tin được.
Chúng tôi luôn nghĩ rằng thảm họa chỉ xảy ra ở những nơi xa xôi, đến với những người xa lạ, ở những nơi xa xôi khác trên thế giới. Nhưng lần này không phải như vậy. Lần này nó đến gần chúng tôi, đến với những người chúng tôi yêu thương, hàng xóm và đồng nghiệp của chúng tôi.
Tôi là một bác sĩ gây mê tại Policlinico San Donato, Milan, ở Lombardy, nơi trung tâm của dịch COVID-19 tại Ý. Ngày 21/2, ngày ghi nhận ca bệnh đầu tiên tại Ý, bệnh viện của chúng tôi, một nơi chuyên về phẫu thuật tim mạch, đã phải yêu cầu sự giúp đỡ để điều trị cho những bệnh nhân mắc COVID-19. Cùng với nhiều bệnh viện khác, chúng tôi đã hình thành một đội ngũ bác sĩ hồi sức tích cực để hỗ trợ các bệnh viện giữa trung tâm của dịch bệnh.
Tất cả các kế hoạch phẫu thuật đều bị hoãn lại. Các giường ICU được dành riêng cho việc điều trị các bệnh nhân nhiễm coronavirus. Trong vòng 24 giờ, bệnh viện đã hoàn thành khu vực ICU mới, nhờ vào việc thay đổi cấu trúc của khu vực phẫu thuật và phòng gây mê. Có 40 giường dành riêng cho những người nghi ngờ hoặc đã nhiễm virus, dù triệu chứng không nghiêm trọng.
Tuy nhiên, tốc độ lây lan của căn bệnh thật sự kinh hoàng. Cho đến thứ ba vừa qua, toàn quốc Italia có 31.506 ca nhiễm, 2.941 ca hồi phục và 2.503 ca tử vong. Lombardy, là vùng có số người nhiễm bệnh cao nhất, hiện có 16.220 ca, trong đó có 1.640 ca tử vong và 2.485 ca đã hồi phục ở bệnh viện. Với những con số như vậy, hệ thống y tế ở đất nước chúng tôi có thể sẽ sớm bị quét sạch.
Các bệnh nhân khi đến viện phải lưu lại nhiều ngày, làm gia tăng áp lực lên tài nguyên y tế. Hiện tại, ở phía bắc Italia, trong Lombardy, Veneto, Emilia-Romagnia và Marche, hệ thống y tế đang chịu áp lực nặng nề. Các nhân viên y tế đang vô cùng kiệt sức. Với tốc độ lây lan như vậy, các vùng khác cũng sẽ phải đối mặt với tình trạng tương tự.
Rất may, Lombardy và chính phủ Italia đã thực hiện các biện pháp ngăn chặn mạnh mẽ từ 10 ngày trước. Đến cuối tuần này - sau 15 ngày, thời gian ủ bệnh sau khi nhiễm virus – chúng tôi sẽ biết liệu những biện pháp đó có hiệu quả hay không. Chỉ khi đó chúng tôi mới có thể ngăn chặn được tốc độ lây lan của virus như hiện tại.
Hiện tại có tin đồn rằng các bác sỹ đang phải chọn lọc bệnh nhân để điều trị, làm cho nhiều người sẽ không nhận được sự chăm sóc ngay lập tức. Tôi chưa gặp phải tình huống đó: Tất cả bệnh nhân tại bệnh viện của tôi đều được chăm sóc đầy đủ. Nhưng điều đó có thể sẽ thay đổi. Nếu số lượng bệnh nhân nhiễm virus không giảm, tài nguyên của chúng tôi sẽ không đủ để chăm sóc tất cả. Khi đó, việc lựa chọn điều trị cho những bệnh nhân có khả năng hồi phục cao, có thể sẽ trở thành sự thực.
Các đồng nghiệp tại Policlinico và trên toàn quốc đều thể hiện tinh thần hy sinh tuyệt vời. Chúng tôi hiểu rằng mọi người cần chúng tôi đến mức độ nào, điều đó tạo ra sức mạnh để chống lại sự mệt mỏi và căng thẳng. Nhưng sức mạnh đó có thể tồn tại được bao lâu, thì tôi không thể nói được. Nhiều đồng nghiệp đã dương tính với coronavirus, và một số phải điều trị tích cực. Với tất cả chúng tôi, mối nguy luôn hiện hữu.
Là một bác sỹ chuyên phụ trách gây mê cho các ca phẫu thuật khẩn cấp, tôi hiếm khi gặp phải bệnh nhân nhiễm coronavirus. Tuy nhiên, có một trường hợp, một ông lão trong tình trạng rất nghiêm trọng, đang chờ đợi ca phẫu thuật để loại bỏ khối u. Ca mổ diễn ra như dự kiến, tôi đưa ông vào giấc ngủ và sau 4 tiếng tỉnh dậy, ông không cảm nhận đau đớn gì cả. Đó là vào giữa tháng 2. Một tuần sau, ông bắt đầu xuất hiện các triệu chứng đầu tiên: sốt cao, ho khan, và sau đó là viêm phổi. Hiện ông đang phải chịu điều trị tích cực, sử dụng máy trợ hô hấp và đang trong tình trạng nguy kịch. Ông là một trong những bệnh nhân không được công bố danh tính, chỉ là một con số trong hàng ngàn con số thống kê, một con số khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.
Tôi hy vọng rằng dịch bệnh sẽ sớm kết thúc. Tuy nhiên, điều đó chỉ xảy ra khi tốc độ lây lan của virus bắt đầu giảm đi.
Thái độ bình tĩnh của mọi người trước lệnh giới nghiêm của chính phủ, kinh nghiệm từ việc điều trị các bệnh nhân nghiêm trọng, và những tin đồn về các loại thuốc chữa trị căn bệnh này là những lý do cho niềm hy vọng đó. Có thể những biện pháp ngăn chặn sẽ mang lại hiệu quả, và cuối tuần này có thể sẽ mang lại tin mừng.
Tuy vậy, vào thời điểm này, những khó khăn vẫn chưa kết thúc.