
Người Sài Gòn sống rất sôi nổi nhưng hiếm khi ai tự xưng mình là 'người Sài Gòn gốc'. Thành phố này đón đủ mọi người, nhưng không có gì lạ vì Sài Gòn luôn biết trân trọng tình cảm mà mọi người dành cho nó. Dù có nhớ Hà Nội đến đâu, lòng yêu thương Sài Gòn của nhà văn Nguyễn Thị Hậu cũng không phai nhạt. Mọi người đến và yêu thôi, không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần hành động thực sự. Ở thành phố này, mỗi người sống hết mình và từ đó trở thành một phần không thể thiếu của nơi này. Có tình yêu nào sâu sắc hơn thế chứ?
Nhà văn, tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu đã trải qua nhiều nơi trong cả miền Nam lẫn miền Bắc của Tổ quốc. Nhưng với Sài Gòn, bà luôn dành một tình cảm không thể diễn tả bằng lời. Người Nam bộ yêu thương sâu đậm, nhưng chỉ cần một từ 'thương' là đủ. Khi bạn thương ai đó đến nỗi mỗi khi nghe tên họ, tim lại đau đớn vì nhớ, đó là lý do tại sao trong tất cả các tác phẩm của mình, nhà văn thường không đặt tên có chữ Sài Gòn.
Khi gặp nhau, chúng ta sẽ nói gì là một bộ sưu tập tản văn chủ yếu về Sài Gòn, xã hội và tình yêu. Mặc dù vậy, nội dung chủ yếu vẫn tập trung vào thành phố này, từng câu chuyện được kể một cách dễ thương. 'Khi còn ở đó, chỉ là nơi ở. Khi rời đi, nơi ấy trở thành một phần của tâm hồn', như nhà thơ Chế Lan Viên đã miêu tả về luật nhân sinh tuyệt diệu. Cuộc sống 'ở' và 'đi' của con người luôn chứa đựng những biến đổi mà chúng ta thậm chí còn không nhận ra.

Sau ba trăm năm hình thành và phát triển, Sài Gòn đã trở thành nơi hội tụ của nhiều nền văn hóa, tạo nên một bản sắc đặc trưng của một thành phố mở cửa, phóng khoáng và đa văn hóa. Tình đoàn kết của người dân Sài Gòn được thể hiện một cách chân thành qua hàng ngàn câu chuyện. Dù có bao nhiêu biến cố xảy ra, người Sài Gòn vẫn giữ vững giá trị của lòng trung hiếu, mang theo tinh thần hào sảng như Lục Vân Tiên ngày xưa. Những cảm xúc giản dị đó đã đủ khiến Sài Gòn trở thành một thành phố lý tưởng, không chỉ thuộc về một số ít mà thuộc về tất cả. Chúng ta là Sài Gòn, và Sài Gòn là chúng ta.
Để mô tả vẻ đẹp của Sài Gòn, nhà văn Nguyễn Thị Hậu đã chọn cách khám phá bản chất sâu sắc và những vấn đề nội tại, đặc biệt là con người. Dù bạn có nghe rất nhiều về những rối ren trong xã hội, một thế giới hỗn loạn, ồn ào với những người đến và đi không ngừng, Sài Gòn vẫn giữ vững bản tính thân thiện, hào sảng. Thành phố với mười bốn triệu dân không dễ dàng chút nào.
Sài Gòn của nhà văn lại khác biệt, đẹp và ấm áp, không nơi nào có thể sánh kịp. Vì mọi người đến từ nhiều nơi khác nhau, họ đều bắt đầu với bàn tay trắng, chỉ có lòng từ bi là niềm tin vào nhau. Dù gặp khó khăn thế nào, họ vẫn luôn sẵn lòng giúp đỡ lẫn nhau, vì đó là đạo lý sống. Ví dụ như trong tác phẩm Việc thiện từ tâm, tác giả đã minh họa vì sao người Sài Gòn luôn làm việc tích cực, bởi vì đó là bản năng, khi con người gặp nhau và có lòng từ bi.
Khó mà diễn tả được cuốn sách của tác giả Nguyễn Thị Hậu chỉ trong vài câu. Sự chắc chắn, kiến thức sâu rộng, cùng với trái tim đau đáu trước thời cuộc. Tác phẩm truyền đạt rất nhiều thông tin nhưng vẫn giữ được sự tươi mới, bởi nó được truyền tải bằng cảm xúc chân thành, lối viết mơ mộng với tình yêu sâu sắc của một người con đã lâu năm sống ở Sài Gòn.

Đọc sách mà cảm thấy tỉnh, Sài Gòn vẫn đẹp và hiện đại, nhưng vẫn tồn tại những bất ổn. Nhà văn lo lắng cho những biệt thự cổ từ thời Pháp thuộc, những con đường đang mất dần màu xanh vì sự hiện đại hóa, những nét thơ mộng đang dần biến mất bởi cuộc sống hiện đại. Bà thể hiện sự lo lắng về nhiều vấn đề của đất nước thông qua một tâm hồn phụ nữ đặc biệt nhạy cảm và tinh tế.
Tâm hồn của phụ nữ thường nhạy cảm hơn đàn ông, và với một nhà văn nữ, sự nhạy cảm đó lại càng được nhấn mạnh. Phụ nữ vẫn là những người chịu thiệt thòi nhất, dù có bình đẳng về cơ hội và giới tính. Trên khuôn mặt của họ vẫn thấu hiểu được nỗi đau và sự đấu tranh của cuộc sống.
Trong tùy bút Đói nghèo mang khuôn mặt phụ nữ, nhà văn Nguyễn Thị Hậu viết: “Nhiều đàn ông coi việc phụ nữ làm mọi thứ để nuôi sống gia đình là điều hiển nhiên. Trong khi họ không nỗ lực để thoát khỏi đói nghèo”. Bà không chỉ viết về tình yêu Sài Gòn, mà còn thể hiện lòng lo lắng về nhiều vấn đề xã hội khác nhau. Sài Gòn vẫn còn cái tình, tình yêu, và tình người, mong manh nhưng rất sâu sắc, giống như cách mà người ta nghe Nhạc Trịnh.
Nhà văn trẻ Nguyễn Ngọc Thạch từng viết: “Sống không cần lâu, chỉ cần sâu là đủ”. Với Nguyễn Thị Hậu, bà đã trải qua nhiều trải nghiệm, sống với nhiều cảm xúc và tâm trạng khác nhau, vì vậy tùy bút của bà luôn mang nét nhẹ nhàng, trầm bổng. Những trải nghiệm của bà được thể hiện rõ qua từng dòng chữ. Đọc Chúng Ta sẽ nói gì khi gặp lại nhau làm cho tình yêu của bà dành cho Sài Gòn càng thêm mạnh mẽ.
Theo Zing News
