Nhìn về cao nguyên Đồng Văn (Hà Giang), nhiều người nghĩ ngay đến những ngọn núi tai mèo và những tảng đá xám u ám. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, khi rời xa con đường Hạnh Phúc, bạn sẽ khám phá thêm những góc trời tươi mới, màu xanh ngát.
Nhớ đến năm 2008, trên chuyến xe cuối năm hướng về chợ phiên Đồng Văn, tôi nhận được số điện thoại của một binh sĩ tại Bạch Đích, nhưng chưa có cơ hội đến thăm.
Khi cuối cùng tôi thực hiện được chuyến đi Bạch Đích, người lính đã rời đồn từ lâu. Số điện thoại mất kết nối. Nhưng thời gian trôi qua, những ngọn núi vẫn kiêu sa trên bức tranh nền trời, ruộng bậc thang xanh mát và những con đường mê đắm dẫn về phía trước.
Tôi lại cảm thấy mình đang bay trên những giấc mơ hoang đường.
Khám phá đường lên cột mốc 358
Chẳng biết bao lần, tôi đứng trên con đường Hạnh Phúc, nhìn xuống chiếc vòng ngọc trai dẫn đến Bạch Đích, tự nhủ rằng có một ngày nào đó...
Hôm nay, ước mơ thành hiện thực khi vượt qua khúc cua, lên qua lưng chừng đồi, bất ngờ xuất hiện một ngã ba đường. Rẽ về phía tây, hướng về Bạch Đích, nơi có cột mốc 358 nằm trên con đường biên giới Việt – Trung.
Đồn biên phòng Bạch Đích, giống như Xín Mần (Hà Giang), Trình Tường hay Pha Long (Lào Cai), nằm trên đỉnh núi cao nguyên, tận hưởng khung cảnh hùng vĩ của núi rừng và mây trời biếc xanh. Những ngôi nhà với màu vôi vàng ấm áp, sân đánh bóng chuyền sạch sẽ và những bồn hoa ngăn nắp...
Tôi nói với anh Minh, chính trị viên, rằng tại sao mọi đồn biên phòng đều giống nhau đến lạ thường!

Mỗi khi đọc khẩu hiệu “Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào các dân tộc là anh em ruột thịt”, tôi luôn rung động. Có một tình cảm không thể diễn đạt và tôi thật lòng không muốn mất đi cảm xúc đó.
Về việc nhiều người muốn đến cửa khẩu Bạch Đích, khám phá cột mốc 358 (còn gọi là mốc 9), tham gia chợ phiên vào ngày Thân hoặc Dần hàng tháng, anh Minh khẳng định đồn không có quy định nào cản trở hay hạn chế người dân đến với vùng biên giới để tham quan hoặc làm việc.
Tuy nhiên, để bảo đảm an toàn và hỗ trợ kịp thời khi cần thiết, trạm đồn yêu cầu những người dân đến từ nơi khác phải thông báo về bản thân, hành trình và mục đích.
Anh Minh tiễn chúng tôi ra đi với nụ cười ấm áp và niềm tin vững chắc về hai cô gái yêu Hà Giang như là quê hương thứ hai, những người chắc chắn sẽ không bao giờ nói rằng “sẽ không quay trở lại vùng đất này”.

Trời Bạch Đích thay đổi từ nắng sang mưa. Mây mù nở lên khi đồng hồ điểm, và tan đi khi nắng lên. “Đồn là nơi ở” vẫn hiện hữu phía sau lưng, con đường dẫn đến mốc 9 nằm ngay trước mặt chúng tôi.
Chợ bản Muồng tụ tập ngay trên đường cái quan, những cột tre chống bạt bồng bềnh giữa trái tim con đường. Khi thấy xe chúng tôi đi qua, từng chủ hàng, từng người dân tộc Tày, Nùng, Dao hay Cơ Lao, Mông, Hán đều tạm nghỉ bán để dọn đường cho xe qua.
Một chàng trai người Mông, vừa mua được mấy con lợn giống, đang hào hứng chia sẻ với bạn bè giữa đường, sau đó nhanh chóng rời đi. Những người khác gọn gàng thu gọn mấy chiếc xe máy. Dù chỉ là những công việc nhỏ nhưng chúng tôi đã cảm nhận được sự ấm áp.
Con đường dẫn lên mốc 9 uốn lượn quanh co. Phía sau những rừng thông xanh biếc, những đồi cỏ mềm mại và những bản làng xinh xắn nằm lọt vào lòng núi đá. Chỉ những ai đã trải qua và yêu thương mảnh đất đầu tiên này mới hiểu vì sao con đường xa xôi và trải đèo biên ải lại luôn ẩn chứa một sức hút lạ kỳ với những người đi.
Chợ cửa khẩu hôm nay trống trơn, không có sắc màu của váy áo mới, áo hoa, cũng không có khăn quàng rực rỡ. Người dân không xuống chợ, để những gian hàng che dầu đỏ nằm yên, không có tiếng bếp nồi rôm rả, tiếng mỡ sôi trong chảo, không tiếng lợn kêu ụt ụt và tiếng người nói xao xao.
Tôi đứng nhìn cột mốc đá hoa cương vẫn còn ẩm ướt từ cơn mưa, xung quanh cửa khẩu gạch gỗ đan xen, không có hàng rào chắc chắn nhưng ở phía bên kia đã là nước bạn.
Để xây dựng cột mốc này, trong quá trình này, chắc chắn đã có rất nhiều người dũng cảm đã gục ngã...

Bầu trời xanh ngắt
Tạm biệt cột mốc 358 trong ngày mưa và yên tĩnh, chúng tôi tiếp tục hành trình trên con đường biên giới về Phú Lũng rồi đi qua Thắng Mố, Sủng Cháng, Sủng Thài, những xã nằm sâu bên trong núi, xa lạ đường hạnh phúc 4C.
Đến năm mới, cảm giác của việc đi trên con đường hoang sơ chỉ có một mình ta. Không có xe tải, không có xe máy, không có đoàn người này, nhóm kia. Đôi khi chỉ gặp người dân tộc đi ngược hướng. Thênh thang giữa đất trời, giữa cây cỏ và núi đá.
Phía tây của cao nguyên đá, lúa mát mắt trải dài trên những ruộng bậc thang, những thung lũng hiếm hoi bắt đầu chuyển sang màu vàng, biểu tượng của sự no đủ và trù phú. Không chỉ Mù Căng Chải mới trải nghiệm hết vẻ đẹp của lúa, không chỉ Đồng Văn chứng kiến đá tai mèo.
Ở đây, trên con đường kết nối Phú Lũng với Thắng Mố và Sủng Cháng, có những góc trời màu xanh với núi đá rủ xuống và lưng lúa trải dài. Tôi tự nhủ, đây không phải là giấc mơ, mà là Hà Giang khác biệt - đầy ắp và yên bình.

Con đường bất ngờ rộn ràng với bầy trẻ đang từ nhà ra trường nội trú. Chúng bèn lẻn lẽn tránh ô và giấu mặt khi gặp người xa lạ cầm máy ảnh. Tôi buông tay và đặt câu hỏi. Một số cô bé tự tin hơn vượt qua và vẫn quay đầu trả lời. À, hóa ra họ đã hết cuối tuần ở nhà và phải trở lại trường, vì mai là thứ hai.
Tôi nhìn theo bầy trẻ, cảm giác như tiếng bước chân của họ đang vang vọng trong lòng trái tim, giống như tiếng bước chân của trẻ con trên đèo Mã Pí Lèng vào mùa xuân năm nào.
Đã trải qua nhiều mùa yêu. Hai mươi mùa yêu nữa, khi quay lại, liệu có chắc rằng tôi sẽ bước đi những bước rộn ràng như người đàn ông lang thang ở Thắng Mố ngày hôm nay?
Theo Bản Tin Tuổi Trẻ
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch tại Mytour.com
Mytour.comNgày 19 tháng Mười năm 2016