
Cố nhà văn người Tây Ban Nha Carlos Ruiz Zafón nói rằng ông không thấy có lý do gì để Borges (sự uyên bác) không thể pha trộn cùng với Neil Gaiman (tính giải trí), “chỉ là kể chuyện thôi; những cách khác nhau để sử dụng mã hoá và hình ảnh và ngôn từ và tiếng động”. Và vì không có lý do gì để không làm vậy, nên ông liền làm vậy, bằng cách viết Nghĩa trang những cuốn sách bị lãng quên, chuỗi tiểu thuyết bốn tập độc lập tựa một biên niên u huyền về Barcelona, nơi những kẻ mơ mộng sẽ bị kéo về phía một mê cung thư viện bí ẩn để cất giấu những cuốn sách mà không hay đó chỉ là chương đầu cho những ngày thăm tối. Bộ tiểu thuyết như một tòa lâu đài làm bằng thủy tinh giữa một vương quốc bị bỏ quên, lộng lẫy vô cùng và cũng mong manh vô kể, sẵn sàng bốc cháy mọi vàng ròng thành bụi tro ngay khi đến lúc.
Được đọc những tập tiểu thuyết như thế này luôn là một ân điển, khiến ngay cả một vài đêm không ngủ cũng chỉ là chuyện phù du, ta chấp nhận cái giao kèo mơ hồ đổi lấy vài đêm thức trắng ấy để quăng mình vào một giấc chiêm bao lưu huyết, và ta nhận lại một thứ gì đẹp đẽ - vâng, những cuốn sách của Carlos Ruiz Zafón là minh chứng rằng rốt cuộc vẫn còn một thứ gì dẫu điêu tàn, nhưng đẹp đẽ. Cho nên sẽ quá tham vọng nếu định viết về cả bốn tập sách của ông trong khuôn khổ một bài viết đôi ngàn từ, thay vì thế, hãy chỉ ngẫu nghiên chọn ra một trong số đó, Trò chơi của thiên thần.
David Martín, một nhà văn trẻ trên bờ vực lụi bại nhận được một đề nghị không thể từ chối từ một người đàn ông bí ẩn: một trăm ngàn france đổi lại việc anh sẽ sáng tác một câu chuyện khiến mọi người có thể sống vì nó, chết vì nó, giết chóc vì nó và để mặc cho mình bị giết chóc vì nó, một câu chuyện khiến người ta tin, mơ, dâng hiến, hy sinh, chuộc tội – hay, một tôn giáo mới, một Kinh Thánh mới. Giống như Faust, anh bằng lòng, đâu hay biết mình đã bán linh hồn cho quỷ dữ.
Một tiểu thuyết noir đầy kịch tính, nơi những bí ẩn ẩn chứa sự săn lùng của những kẻ che mặt, gợi nhớ đến những bộ phim kinh điển của Jean-Pierre Melville, tàn nhẫn nhưng cũng đầy triết lý.
Trong suốt cuộc đời, Carlos Ruiz Zafón luôn từ chối lời đề nghị chuyển thể tác phẩm của mình thành phim, ông đặt câu hỏi: 'Tại sao một cuốn sách không thể chỉ là một cuốn sách?'.
Carlos Ruiz Zafón không chỉ là một nhà văn tài năng mà còn là một nhà làm phim tài ba của thế kỷ 19, với khả năng tạo ra các cảnh quay ấn tượng chỉ từ ngôn từ.

'Trò chơi của thiên thần' (dịch giả Ngô Hoàng Việt), được phối hợp xuất bản bởi công ty Nhã Nam và Nhà xuất bản Văn học.
Ông muốn bảo vệ sự sống động ấy - đó chính là bản chất của văn chương, mà dù đến cỡ nào đi chăng nữa, không thể nhìn thấy được, tất cả đều gói gọn trong những chữ viết đen thô ráp.
Vì vậy, sau những buổi kịch đen tối, những lối đi trong bảo tàng của một thành phố, Trò chơi của thiên thần không phải là gì khác ngoài việc suy ngẫm về văn học, về nghệ thuật viết. Cuộc hành trình để sống của David Martín đan xen với cuộc hành trình viết của anh ta. Thỏa thuận giữa anh ta và người đàn ông bí ẩn có thể tóm tắt bằng một điều: để sống, anh ta phải viết. Và điều này không phải là điều không thể tránh khỏi với bất kỳ nhà văn nào, bởi với họ, sống và viết là một, như Pablo Neruda đã nói. Giống như David Martín, để tạo nên một tác phẩm bất hủ, mọi nhà văn phải đấu tranh với quỷ dữ và chấp nhận bán linh hồn cho cái ác. Không thể tạo ra văn học từ một tâm hồn bình thường, chỉ những người đã trải qua những biến cố và những cuộc khám phá nội tâm mới có thể tạo ra văn học. Mọi nhà văn đều sống trong ngôi nhà với căn phòng bị nguyền rủa và bị ám ảnh bởi một bóng ma, đôi khi bóng ma đó là chính họ, họ tự giam mình vào trong và săn lùng chính bản thân mình. David Martín đã kiên trì viết bản thảo nguy hiểm đó mặc cho sự can ngăn và những cảnh báo. Tình yêu không ngăn cản anh ta, quyền lực không thể ngăn cản anh ta, sự nghi ngờ, sự ghê tởm và sự căm phẫn của chính bản thân anh ta cũng không thể ngăn cản anh ta. Và không có gì có thể ngăn cản ham muốn kể chuyện của một người kể chuyện, cái ham muốn mãnh liệt không thể bị gò bó. Tất cả chỉ bởi David Martín tin rằng chỉ có câu chuyện đó mới có thể cứu lấy cuộc sống của anh ta. Đó không chỉ là sự hiểu biết, mà còn là niềm tin. Anh đã đi quá sâu để không thể không tin. Văn học là một loại cuồng tín, và mọi loại cuồng tín đều dẫn đến sự phá hủy của tín đồ.
Mặc dù biết rằng điều đó là đúng, nhưng làm sao có thể khác đi với một nhà văn? Trong tác phẩm của Goethe, quỷ Mephistopheles đã cảnh báo Faust rằng: “Đừng bao giờ yêu thương nỗi đau của chính mình, nó sẽ ăn mòn bạn như một con kền kền”, nhưng nếu không yêu thương những nỗi đau đó, làm sao có thể sinh ra văn chương, làm sao có thể tạo ra cái đẹp? Đối với một nhà văn, không thể sống mà không viết, và không thể viết mà không tự hủy hoại bản thân.
Theo Báo Thanh Niên
