
Nỗi đau cũng có thể là một loại thuốc gây nghiện.
Nỗi đau ở đây là cảm giác đau buồn, không phải là một căn bệnh tâm lý. Bài viết này sẽ không đi sâu vào nguyên nhân của nỗi đau, bởi ai mà muốn đau chứ, nhưng đôi khi nỗi đau cũng là điều kích thích? Bài viết này sẽ tập trung vào nỗi đau vô danh, mơ hồ và khó gượng ép, hoặc một cái gì đó đã qua nhưng ta vẫn cố giữ lại để nuôi dưỡng. Nỗi đau đôi khi đến bất ngờ và ta lại cố giữ nó lại. Dù cuộc sống có có nhiều niềm vui đến đâu đi nữa, khi cô đơn, khi một mình con người thường nghĩ đến là nỗi đau.
chịu đựng nỗi đau ấy”, tại sao lại là chịu đựng?
Nỗi đau khiến ta mơ mộng, nó tràn ngập từ cái này sang cái khác, bộ não con người kỳ diệu khi liên kết những ý nghĩ và suy tư không liên quan gì đến nhau chỉ trong nháy mắt, không cần click chuột hoặc tìm kiếm trong file nào cả. Lạc trong đó như một mê cung mà ta cho phép mình lạc lõng, lang thang và mơ mộng trong đó, tự trầm ngâm về nỗi đau của mình.
Nỗi đau cho ta một lý do để trì hoãn và tránh né việc cần làm. Một lý do hợp lý quá, tôi cảm thấy đau lòng và không muốn làm gì cả, việc đó hãy để sau đi vì tôi không có tâm trạng gì cả. Và ta để nó qua đi, nó cứ trôi qua và ta cứ đau đớn. Hợp lý hóa sự thờ ơ và 'hữu ích' hóa nỗi đau. Dù chắc chắn đây không phải là việc làm 'hữu ích' gì cho tâm hồn.
Nỗi đau mang lại cho ta một thói quen cho phép bản thân ta trốn tránh vào các chất kích thích để giải tỏa nỗi đau, như rượu, bia, ma túy, cần sa, cờ bạc và những thứ tương tự. Bao bọc mình vào đó để tạm quên đi nỗi đau, để sau này lại đi vào một thứ tệ hại hơn và tự làm hại bản thân hơn, “tất cả đều vì ta đau đớn phải không? Thế thì không sao cả!”
Đôi khi ta cảm thấy mình đang hạnh phúc, nhưng hạnh phúc mãi mà không thấy hạnh phúc nữa và tôi lại tìm kiếm “cái-gì-đó-để-buồn.” Nghe có vẻ kỳ lạ nhưng có lẽ đó là cách họ đối diện với cuộc sống. Và các chất kích thích cần phải bị loại bỏ, nếu có ai đang làm điều tương tự, bạn nên dừng lại.
Thực sự, việc hợp lý hóa sự lười biếng và không trách nhiệm với các hạn chót sẽ tạo ra thói quen tồi tệ kinh khủng. Rồi mọi thứ sẽ quá muộn để cứu vớt trước khi bạn nhận ra, và nó sẽ trở thành một vòng lặp vô tận.
Bảo vệ sức khỏe tinh thần trước nỗi đau nhé, ngắn gọn như vậy đó.
