
Trình bày hiện nay có thể là một nỗi sợ với nhiều người, nhưng với tôi, nó đã trở thành một đam mê mãnh liệt. Biến việc trình bày từ một nhiệm vụ được giao thành một niềm đam mê không thể cưỡng lại là một cuộc hành trình đầy thách thức đối với tôi.

Nhớ lại những ngày ngồi trên ghế nhà trường, tôi sợ nhất khi cô giáo giao bài tập nhóm. Không phải vì tôi kém năng lực học tập hay khả năng làm việc nhóm, mà lý do sâu xa hơn. Gia đình tôi khó khăn, ba mẹ chỉ là người bình thường buôn bán ngoài chợ, việc nuôi nấng hai đứa con nhỏ như chúng tôi là một thách thức lớn. Điều này khiến việc làm bài tập nhóm trở thành một gánh nặng không lường trước được. Tôi sợ không có máy tính để làm slide, sợ không có sách tham khảo tốt, sợ bị bạn bè phê phán, sợ bị cô giáo chỉ trích.
Từ một đứa nhút nhát, tôi chấp nhận thuyết trình vì đó là cơ hội duy nhất mà tôi có. Tôi sợ khi phải đứng trước lớp, nhưng tôi biết mình không có nhiều lựa chọn. Đứng trước lớp là một thách thức lớn, nhưng tôi đã vượt qua được. Dần dần, tôi trở nên tự tin hơn khi trình bày. Việc này đã trở nên quen thuộc và dễ dàng hơn với tôi.
Các bạn trong nhóm không nghĩ như tôi và tôi đã nhận nhiệm vụ nhiều lần trong suốt cấp 2, cấp 3 vì các lý do trên. Dần dần, tôi đã thích thú hơn khi trình bày. Việc này đã trở nên quen thuộc và dễ dàng hơn với tôi.

Việc trình bày giờ đây trở nên quen thuộc và dễ dàng hơn với tôi.
Suốt thời trung học, tôi trở thành người chuyên trình bày cho các bài tập nhóm. Sự quen thuộc với các bạn bè, thầy cô khiến tôi không còn sợ hãi. Nhưng việc lặp đi lặp lại đó khiến tôi cảm thấy rất chán chường. Đặc biệt là khi nhìn thấy người ngồi dưới không quan tâm, thậm chí chê bai tôi thuyết trình. Điều đó khiến tôi bất ngờ và buồn bã. Tôi nhận ra bây giờ tôi chỉ xem việc trình bày như một công việc phải làm xong mà không quan tâm đến hiệu quả.
Sự thất vọng và xấu hổ khiến tôi quyết định phải thay đổi. Tôi cố gắng hiểu sâu hơn về nội dung bài nói và làm cho nó thú vị hơn. Tôi luyện tập theo lời khuyên của các diễn giả nổi tiếng để thu hút người nghe hơn khi đứng trên sân khấu. Tôi nhìn thấy việc này như một thách thức mà tôi phải vượt qua hoàn hảo.
Quá trình đó không dễ dàng khi tôi phải tự học từ những điều cơ bản nhất. Sau nhiều lần thử và thất bại, tôi đã có thể làm chủ khả năng trình bày và không còn thấy chán chường nữa.

Việc trình bày giờ đây không còn là một nhiệm vụ mà là một niềm đam mê mà tôi muốn dành hết mình.
Tôi tự hào khi thấy thuyết trình không còn là một nhiệm vụ mà là một sở thích, một thách thức để tôi vượt qua. Đây thật sự là niềm đam mê mà tôi muốn dành hết mình.
Cảm giác hạnh phúc nhất là khi hoàn thành một bài nói một cách tốt đẹp. Tôi yêu việc truyền đạt kiến thức và chia sẻ kinh nghiệm của mình với khán giả.
Từ việc phải đảm nhận một nhiệm vụ khó khăn vì hoàn cảnh, trải qua sự chán chường trong việc thuyết trình, đến cuối cùng biến thành một diễn giả chuyên nghiệp với đam mê cháy bỏng. Hành trình của tôi không dễ dàng nhưng lại xứng đáng.
