Mytour sẽ giới thiệu Bài văn mẫu lớp 6: Chia sẻ về một kỉ niệm đáng nhớ (được khen ngợi, bị phê phán, gặp may mắn, gặp khó khăn, bị hiểu nhầm…)

Tài liệu sẽ bao gồm 4 mẫu dàn ý chi tiết và 30 ví dụ thú vị nhất, được chúng tôi tổng hợp. Hãy cùng theo dõi chi tiết ngay sau đây.
Kế hoạch kể về một kỉ niệm đáng nhớ
I. Giới thiệu
Hướng dẫn và giới thiệu về kỉ niệm đáng nhớ.
Ví dụ:
Những kỉ niệm thường mang lại những bài học quý giá cho con người. Tôi cũng đã trải qua một kỉ niệm như vậy, mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ rõ.
II. Phần chính
1. Tình huống kỉ niệm
- Diễn ra khi nào? Ở đâu?
- Những người tham gia trong kỉ niệm: gia đình, bạn bè, giáo viên…
2. Tả lại kỉ niệm
- Các sự kiện trong câu chuyện: điều gì đã xảy ra?
- Cảm xúc, suy nghĩ của bản thân: hạnh phúc, buồn bã, hối tiếc?
- Thông điệp rút ra sau kỉ niệm: trưởng thành hơn, biết quan tâm đến mọi người xung quanh, nhận thức về những sai lầm của bản thân và sửa chữa…
III. Tổng kết
Xác nhận lại ý nghĩa của kỉ niệm.
Ví dụ:
Kỉ niệm là hành trang quý giá dẫn lối vào tương lai của mỗi người. Tôi sẽ gìn giữ kỉ niệm này để tự hoàn thiện bản thân ngày càng tốt hơn.
Chia sẻ về một kỉ niệm đáng nhớ trong lớp 6 một cách ngắn gọn
Kỷ niệm số 1
Kỷ niệm đáng nhớ nhất của tôi là ngày đầu tiên đi học. Tối hôm trước, mẹ đã chuẩn bị mọi thứ cho tôi. Tôi chỉ cần đi ngủ sớm để dậy đúng giờ vào sáng hôm sau. Sáng hôm đó, tôi dậy lúc sáu giờ, đánh răng, rửa mặt, ăn sáng và mặc đồng phục mới. Đúng bảy giờ, mẹ đã đưa tôi đến trường bằng chiếc xe máy cũ. Trên đường đi, tôi cảm thấy hồ hởi mà cũng lo lắng. Không lâu sau, trường Tiểu học đã hiện ra trước mắt. Từ xa, tôi nhìn thấy chiếc cổng trường to lớn và bảng tên trường phía trên cao. Sân trường rộng lớn với những hàng cây xanh mát. Mẹ đưa tôi đến lớp và cô giáo đã đứng chờ. Tôi nép sau lưng mẹ mà không dám bước vào. Mẹ động viên tôi và nói: “Con đi đi, một thế giới mới đang chờ đợi con”. Lời nói ấy của mẹ là nguồn động viên lớn lao cho tôi. Tôi bước vào lớp cùng cô giáo. Buổi học đầu tiên rất vui vẻ và thú vị. Tôi quen được nhiều bạn mới và thậm chí còn tham gia phát biểu trong lớp. Buổi chiều, tôi kể lại cho mẹ nghe về buổi học. Mẹ khen tôi và điều đó làm tôi rất vui! Tôi cảm thấy hạnh phúc vì có mẹ ở bên trong ngày quan trọng này.
Kỷ niệm số 2
Ông ngoại là người tôi yêu thương nhất. Trong kỳ nghỉ hè, tôi luôn háo hức được về quê ở với ông. Suốt ba tháng hè, tôi có rất nhiều kỷ niệm đẹp. Quê hương của tôi thật thơ mộng với dòng sông nhỏ, con đường làng bóng mát, cánh cò trắng bay. Khi về quê, tôi được ông đón chào. Những ngày ở quê, tôi thích nhất là cùng ông ra vườn dạo chơi. Khu vườn nhà ông rộng lớn với nhiều cây trái. Tôi học được cách chăm sóc cây cối từ ông. Cuối hè, ông khen tôi là một người làm vườn giỏi. Những kỷ niệm về ông vẫn còn sâu đậm trong tâm trí tôi và trở thành một điều quý báu.
Kỷ niệm số 3
Nhân dịp Tết, bố tôi đã dắt tôi đi chợ hoa. Chợ sôi động, người mua người bán nhộn nhịp. Mùi xuân ngập tràn, hoa đào và hoa mai lung linh. Chúng tôi lựa chọn một chậu hoa đào, cây cao, thân đẹp, nụ rực rỡ. Sau đó, chúng tôi còn chọn thêm một chậu hoa quất để thêm phần lung linh cho nhà. Kỉ niệm ấy mãi trong tâm tôi.
Mẫu số 4
Trong gia đình, mẹ là người em yêu thương nhất. Kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học vẫn đọng mãi trong em. Mẹ đã sẵn sàng chuẩn bị từ đêm trước, và em cảm thấy hạnh phúc và tự tin bước vào thế giới mới. Khi mẹ nắm tay em và động viên, em cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Mẫu số 5
Kỷ niệm là kho báu quý giá trong cuộc sống. Em vẫn nhớ rõ lễ bế giảng cuối cùng ở trường Tiểu học, một khoảnh khắc đáng nhớ với những tình bạn và kỉ niệm đẹp.
Sáng hôm đó, khi chào tạm biệt bố, em bước vào trường với một tâm trạng đặc biệt. Ngôi trường Tiểu học quen thuộc bỗng trở nên mới lạ. Sân trường sáng bóng, hàng ghế sắp xếp gọn gàng. Trên sân khấu treo băng rôn kỷ niệm, cùng những lá cờ đỏ rực.
Các thầy cô lịch lãm trong bộ đồ trang trọng, còn học trò mặc đồng phục. Buổi lễ mít tinh bắt đầu, những tiết mục văn nghệ được trình diễn. Thầy hiệu trưởng và cô giáo phát biểu đầy cảm xúc, gửi gắm tâm tư cho mỗi học trò. Em tự hào khi nhận phần thưởng, và lời khen của thầy hiệu trưởng truyền động lực cho em tiếp tục phấn đấu.
Buổi lễ kết thúc trong không khí phấn khởi, niềm vui của thầy trò. Tạm biệt ngôi trường yêu quý, em sẽ luôn nhớ những kỷ niệm đẹp bên thầy cô và bạn bè.
Mẫu số 6
Trong cuộc sống, mỗi sai lầm là bài học. Những lỗi lầm giúp chúng ta trưởng thành hơn, điều đó không thể phủ nhận.
Trong quá khứ, tôi thường khiến mẹ lo lắng. Khi tôi ốm, mẹ phải thức đêm để chăm sóc. Khi tôi quên về nhà, mẹ cũng lo lắng. Đặc biệt, một kỷ niệm về lớp sáu vẫn in sâu trong tâm trí tôi. Mẹ luôn nhẹ nhàng khuyên bảo tôi mỗi khi tôi mải chơi quên học.
Một ngày, khi tôi đi chơi cùng bạn, đã trễ tới tận tám giờ tối. Tôi cảm thấy sợ hãi và vội vã trở về nhà. Trên đường, tôi bị tai nạn và bị thương. Sau khi tỉnh lại, tôi thấy mẹ ở bên. Mẹ không trách móc, chỉ hiện bộ mặt dịu dàng.
Lúc ấy, tôi cảm thấy hối hận và xin lỗi mẹ. Mẹ chỉ cười và nói: “Không sao cả con, quan trọng là con nhận ra lỗi và sẵn lòng thay đổi”. Kể từ đó, tôi học hỏi từ kinh nghiệm và cố gắng giúp đỡ mẹ trong những công việc nhà.
Sau khi ra viện, tôi được bố đưa về nhà. Tôi nhìn thấy mẹ đang nấu ăn, và cảm thấy xấu hổ về hành động của mình. Tôi ôm mẹ và xin lỗi. Mẹ chỉ cười và nói: “Quan trọng là con đã nhận ra sai lầm và muốn thay đổi”.
Kỷ niệm đó đã giúp tôi hiểu rõ hơn về gia đình và trưởng thành hơn. Từ đó, tôi trân trọng hơn những điều mình có.
Mẫu số 7
Trời mưa, không có áo mưa, em ngồi trong lớp chờ mưa tạnh mới về nhà. Nhớ lại kỉ niệm dưới mưa hơn ba năm trước, em không khỏi bồi hồi.
Lớp hai, em dạn dĩ và tự tin. Một ngày, khi nghỉ học sớm, em và bạn ngồi chờ đón. Trời mưa, chúng em mặc áo mưa ra sân chơi và rất vui vẻ. Nhưng khi em thử nhảy qua vũng nước lớn, em ngã và bị ướt hết. Mẹ tức giận và em phải bỏ thói nghịch ngợm.
Sau sự kiện đó, em trở nên ngoan ngoãn và nghe lời mẹ hơn. Và mỗi khi trời mưa, em lại nhớ về kỉ niệm ngày ấy.
Ngày trời mưa, em lại nhớ đến kỉ niệm hồn nhiên dưới cơn mưa của mình. Một bài học để em trở nên ngoan ngoãn hơn.
Kể về một kỷ niệm đáng nhớ
Bài văn mẫu số 1
Dân tộc Việt Nam luôn tôn trọng và tri ân các thầy cô giáo, nhất là vào ngày 20 tháng 11 hàng năm. Trường của em cũng tổ chức một buổi lễ tri ân đặc biệt.
Sáng sớm, trường đã được trang hoàng đẹp mắt. Buổi lễ diễn ra trang trọng và ý nghĩa. Cô Hoa đã động viên em trước khi phát biểu và em đã thành công trong việc trình bày cảm nhận của mình.
Buổi lễ tri ân đặc biệt đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em. Đây là một kỷ niệm đáng nhớ trong suốt thời học trò của em.
Sau đó, em nhận được lời khen từ cô giáo chủ nhiệm, điều này khiến em rất vui sướng. Em tự hào khi được đại diện học sinh toàn trường phát biểu cảm nghĩ và tri ân thầy cô giáo.
Ngày Nhà giáo Việt Nam là dịp lễ quan trọng đối với thầy cô và học sinh. Thế hệ hiện nay cần tiếp tục phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
Bài văn mẫu số 2
Mỗi kỷ niệm đẹp đẽ đều là bài học quý giá trong cuộc sống của con người. Tôi cũng có nhiều kỷ niệm như vậy, từ đó tôi học được nhiều bài học quý giá.
Cuối tuần này, trường tôi tổ chức một chuyến tham quan cho học sinh lớp sáu đến khu di tích Cổ Loa. Đây là nơi gợi nhớ về truyền thuyết vua An Dương Vương.
Khu di tích Cổ Loa tọa lạc tại huyện Đông Anh, Hà Nội. Chúng tôi phải có mặt tại trường vào lúc ba phút trước giờ, lên xe và điểm danh. Lúc bảy giờ, xe khởi hành. Trên đường đi, mọi người cùng trò chuyện vui vẻ. Sau khoảng một tiếng, chúng tôi đến nơi. Xuống xe, mỗi lớp tập trung và có một hướng dẫn viên điều hành chúng tôi đi tham quan.
Đầu tiên, học sinh toàn khối thắp hương tại đền vua An Dương Vương. Tiếp theo, các lớp tham quan các địa điểm như đình Cổ Loa, Am Mị Châu, chùa Cổ Loa, chùa Mạch Tràng và đình Mạch Tràng. Tại mỗi điểm, hướng dẫn viên giới thiệu kiến thức bổ ích.
Buổi trưa, chúng tôi ăn trưa theo lớp và được nghỉ ngơi khoảng một tiếng. Buổi chiều, học sinh toàn khối tham gia các hoạt động tập thể như cuộc thi “Đố vui có thưởng” với các câu hỏi liên quan đến khu di tích. Tôi nhận được lời khen và phần thưởng khi trả lời đúng câu hỏi khó nhất.
Chúng tôi còn tham gia các trò chơi dân gian như bịt mắt đập niêu, nhảy bao bố và xem múa rối nước cùng hát quan họ. Chuyến đi đã giúp tôi học hỏi và yêu quý quê hương đất nước hơn.
Một kỷ niệm đáng nhớ và đẹp đẽ. Tôi đã học được nhiều kiến thức bổ ích và trở nên yêu quý hơn với quê hương, đất nước của mình.
Bài văn mẫu số 3
Kỉ niệm về ngày khai trường đầu tiên là một trong những khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc đời. Tôi đã chuẩn bị quần áo, sách vở cùng mẹ từ tối hôm trước. Sáng sớm, ông nội đã đưa tôi đến trường trên chiếc xe đạp. Con đường quen thuộc đã thay đổi, đông đúc hơn bình thường. Mọi người đều háo hức nhưng cũng có chút lo lắng.
Dù đã làm quen với thầy cô và bạn bè trước đó, tôi vẫn cảm thấy hồi hộp. Trong bộ đồng phục mới, đi đôi dép mẹ tặng, tôi bước vào trường cùng ông nội. Buổi lễ khai giảng diễn ra trang trọng với lời phát biểu của thầy hiệu trưởng, anh chị học sinh và một bạn học sinh lớp Một. Tiếng trống khai trường khiến tôi rất xúc động.
Buổi học đầu tiên diễn ra với bài tập đọc. Chúng tôi nghe cô giáo giảng bài và đọc đồng thanh. Cả lớp hăng hái và chăm chú. Tôi còn được khen khi giơ tay phát biểu. Chiều về, tôi vui vẻ kể với ông nội về ngày học đầu tiên và nhận được lời khen từ ông.
Kỉ niệm về ngày khai trường đầu tiên là một trải nghiệm đáng nhớ. Tôi đã học được nhiều điều và nhớ mãi những kỷ niệm ấy.
Kỉ niệm về ngày khai trường đầu tiên là một phần không thể thiếu trong cuộc đời. Đó là nguồn động viên quan trọng giúp tôi bước tiếp trên con đường học tập.
Bài văn mẫu số 4
Mỗi người đều có những kỉ niệm đáng nhớ từ thời thơ ấu. Đặc biệt, những ngày đầu đến trường, làm quen với thầy cô và bạn bè sẽ mãi là những ký ức đẹp đẽ.
Trong quá trình học toán, mặc dù em yếu môn này nhưng thông qua việc hợp tác với bạn Hà, em đã tiến bộ đáng kể. Bạn đã chia sẻ phương pháp học và hỗ trợ em giải quyết các vấn đề khó khăn. Nhờ vào sự giúp đỡ đó, em đã bắt đầu yêu thích và có niềm đam mê với môn toán.
Trong một lần kiểm tra toán, khi gặp khó khăn, em đã nhận được sự giúp đỡ từ bạn Hà. Dù vui mừng nhưng em đã từ chối việc sao chép và quyết tâm tự giải quyết bài tập. Kết quả là em đã vượt qua thách thức và hoàn thành bài kiểm tra một cách tự tin.
Sau khi cô giáo trả bài kiểm tra, em nhận được điểm 8 - một kết quả xứng đáng với sự nỗ lực của mình. Hà cũng rất vui khi thấy em đã tiến bộ. Mỗi khi nhớ lại, tôi lại cảm thấy hân hoan trong lòng.
Bài văn mẫu số 5
Kỉ niệm có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đối với tôi, những ký ức đó đã trở thành hành trang quý giá giúp tôi bước vào tương lai.
Trong quá trình trưởng thành, chắc chắn ai cũng đã từng mắc phải những sai lầm. Nhưng nhờ những lỗi lầm đó, tôi đã trưởng thành hơn. Một trong những sự cố xảy ra khi tôi còn là học sinh lớp năm. Một lần vì ham chơi mà tôi trốn học cùng bạn bè. Tuy nhiên, cô giáo đã phát hiện và nhắc nhở chúng tôi trước cả lớp. Cô còn hẹn gặp phụ huynh vào cuối tuần. Tôi cảm thấy rất lo lắng vì bố tôi rất nghiêm khắc.
Cuối tuần đến, cô giáo đã đến nhà nhưng chỉ có mẹ ở nhà. Cô nói chuyện với mẹ khoảng một tiếng rồi ra về. Tôi ngồi trên phòng cảm thấy lo lắng. Sau khi cô ra về, mẹ gọi tôi lại để trò chuyện. Tuy mẹ thể hiện thái độ nhẹ nhàng nhưng tôi lại cãi lại mẹ. Những lời tôi nói khiến mẹ buồn lòng.
Ngày hôm sau, khi trở về từ trường, tôi phát hiện một bức thư đặt trên bàn. Khi mở ra, những dòng chữ của bố tôi trải dài. Những lời bố viết khiến tôi rơi vào cảm xúc. Tôi nhận ra sự hy sinh lớn lao của mẹ và hối hận về những lời nói vô lễ của mình.
Buổi tối đó, sau bữa cơm, tôi đề xuất giúp mẹ rửa bát. Khi bố mẹ ngồi xem TV, tôi dũng cảm xin lỗi họ. Ban đầu, bố mẹ rất ngạc nhiên nhưng sau đó, họ hiểu và cảm kích. Họ nói: “Con yêu của bố mẹ, không sao đâu!”. Tôi ôm lấy họ, nước mắt tuôn trào.
Gia đình luôn yêu thương chúng ta vô điều kiện và dạy chúng ta những bài học quý giá. Kỉ niệm này thật sự ý nghĩa với tôi.
Bài văn mẫu số 6
Những kỷ niệm thường mang lại cho con người những bài học quý giá. Tôi cũng có một kỷ niệm như vậy mà tôi sẽ nhớ mãi.
Trong giờ ra chơi tuần trước, tôi đang ngồi chép bài thì bất ngờ, Tuấn - bạn cùng bàn của tôi tiến đến, khuôn mặt cậu tỏ ra khá tức giận. Tôi chưa kịp hỏi han gì thì Tuấn đã lớn tiếng:
- Cậu đã lấy tiền của tớ phải không? Chỉ có mỗi cậu biết tớ có số tiền lớn như vậy. Số tiền đã biến mất sau tiết thể dục, mà cậu đã xin nghỉ giờ đó.
Tôi chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Tuấn đã lấy cặp của tôi, rồi lục khắp các ngăn. Tôi cảm thấy tức giận, nhưng chợt nhớ vào đầu buổi học, Tuấn có nói với tôi về việc mang tiền đến lớp để đóng học phí. Chắc số tiền đã bị mất, tôi liền nói với Tuấn:
- Không phải tớ đâu, Tuấn ơi! Tớ không biết cậu để số tiền đó ở đâu!
Nhưng Tuấn không chịu nghe. Ánh mắt của tất cả trong lớp đổ dồn về phía tôi. Mọi người thể hiện sự bất bình và nhiều người đã phê phán. Tôi chỉ biết im lặng, lòng buồn bã.
Trước tình hình lớp học như vậy, bạn lớp trưởng đã yêu cầu sự giúp đỡ của cô giáo chủ nhiệm. Cô đã yêu cầu lớp giữ trật tự và hỏi tôi về vấn đề vừa xảy ra. Tôi lo lắng không biết phải giải thích thế nào cho mọi người và Tuấn hiểu. Bất ngờ, bạn lớp trưởng đã đứng lên nói trước cả lớp:
- Thưa cô và các bạn, tôi tin rằng Hùng không lấy tiền của Tuấn.
Bạn lớp trưởng tiếp tục:
- Thứ nhất, Hùng là người bạn rất tốt bụng. Hơn nữa, Hùng còn dành dụm tiền ăn sáng của mình để ủng hộ quỹ từ thiện của trường. Hùng luôn sẵn lòng giúp đỡ những bạn có hoàn cảnh khó khăn trong lớp. Không chỉ vậy, việc Tuấn vội vàng kết tội Hùng mà không có bằng chứng thuyết phục là đã quá vội vàng.
Tất cả các thành viên trong lớp đều đồng tình. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Tôi nhìn bạn lớp trưởng, lòng đầy cảm kích. Và như được động viên, tôi liền lên tiếng:
- Thưa cô và các bạn, tôi thừa nhận đã biết về số tiền đó, nhưng tôi khẳng định mình không lấy cắp. Vào giờ thể dục, tôi đã xin nghỉ. Nhưng khi đó, tôi đã đến phòng y tế của trường và ở lại đó đến hết giờ vì đau bụng. Cô y tế có thể làm chứng cho tôi.
Nghe xong, mọi người đều đồng tình. Cô giáo yêu cầu Tuấn kiểm tra đồ dùng cá nhân của mình một lần nữa. Tuấn đã làm theo. May mắn, số tiền đóng học của Tuấn vẫn ở trong túi áo khoác. Cậu đã để nó ở ngăn bàn học. Vì Tuấn chỉ nhớ rằng mình đã cất cẩn thận trong cặp sách, nhưng đã quên đã để số tiền vào túi áo như thế nào. Cả lớp đều nhẹ nhõm, tôi cũng vậy. Sau đó, Tuấn đã xin lỗi tôi. Nhưng tôi không trách bạn. Tôi động viên và nhắc nhở Tuấn lần sau nên cẩn thận hơn.
Kỉ niệm về một lần bị hiểu lầm đã giúp tôi học được nhiều điều bổ ích. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, bạn cũng nên giữ bình tĩnh để xử lí mọi vấn đề một cách tốt nhất.
Bài văn mẫu số 7
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỷ niệm đáng quý. Chúng ta cất giữ chúng như một phần của hành trang dẫn bước vào tương lai. Và tôi cũng không ngoại lệ, với những kỷ niệm đẹp đẽ như vậy.
Kỷ niệm đáng nhớ mà tôi giữ trong lòng là buổi lễ khai giảng cuối cùng của năm học cấp một. Một sự kiện ý nghĩa với mỗi học sinh. Tôi nhớ rõ ngày đó là một ngày cuối thu, bầu trời xanh thăm thẳm. Tôi thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị. Mẹ đưa tôi đến trường khi chỉ mới bảy giờ kém mười lăm phút.
Buổi lễ khai giảng bắt đầu đúng bảy giờ ba mươi phút. Đầu tiên là các tiết mục văn nghệ chào mừng. Tiếp theo là diễu hành của các em học sinh lớp một. Nhìn thấy ánh mắt ngây thơ của các em, tôi nhớ lại hình ảnh của mình khi mới bước vào mái trường yêu quý.
Sau lễ chào cờ, tất cả học sinh được yêu cầu nghe phát biểu của cô hiệu trưởng. Giọng cô trang nghiêm và ấm áp, làm cho tôi rất xúc động. Lời dặn dò của cô về năm học mới khiến tôi cảm thấy động viên và đầy động lực. Đặc biệt, tôi được giao trọng trách đại diện toàn trường để bày tỏ lòng biết ơn đến các thầy cô. Đây là lần đầu tiên tôi phải đứng trước đám đông để phát biểu và cũng là lần đầu tiên tôi nhận trọng trách lớn như vậy. Tuy hồi hộp, nhưng nhờ sự động viên của cô tổng phụ trách, tôi cảm thấy tự tin hơn. Trong bộ đồng phục mới gọn gàng, tôi đứng trên sân khấu trình bày phần phát biểu của mình. Sau đó, tôi nhận được sự hoan nghênh của cả trường và lời khen từ cô tổng phụ trách. Lúc đó, tôi tự hào và hạnh phúc.
Buổi lễ kết thúc bằng tiếng trống chào mừng năm học mới. Đó là một tiếng trống trang nghiêm và vang vọng nhất mà tôi từng nghe. Nó vọng lên trong không khí im lặng, trang nghiêm và hồi hộp. Vậy là năm học cuối cùng của tôi dưới mái trường tiểu học yêu quý đã bắt đầu.
Buổi lễ khai giảng kết thúc trong niềm vui của một năm học mới. Khi nhớ lại những kỷ niệm ngày khai trường, tôi lại gợi lại câu văn trong tác phẩm 'Tôi đi học' của nhà văn Thanh Tịnh: 'Hằng năm vào cuối thu, lá rơi trên đường và trên trời có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào của buổi khai trường'.
Buổi học đó để lại trong tôi nhiều ấn tượng đặc biệt. Tôi nhớ mãi những giây phút đầu tiên dưới mái trường mới.
Mỗi kỷ niệm, dù vui hay buồn, đều đáng quý giá. Đối với học sinh, những kỷ niệm bên bạn bè, thầy cô và trường học thường là những điều khó quên nhất. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ tiết học đầu tiên dưới mái trường Trung học cơ sở.
Buổi học đầu tiên diễn ra vào thứ hai. Tiết học đầu tiên là môn Ngữ văn. Khi tiếng trống vang lên, cô giáo Nguyễn Thu Hà nhanh chóng bước vào lớp. Sự thân thiện, nhiệt tình của cô khiến cả lớp háo hức và mong chờ.
Bài học bắt đầu với việc giới thiệu môn học, sau đó, chúng tôi được học văn bản “Bài học đường đời đầu tiên”. Cô Hà tổ chức một trò chơi ô chữ thú vị. Cuối cùng, tôi là người giải được từ khóa và nhận được điểm 10 như đã hứa.
Sau trò chơi, chúng tôi bắt đầu học. Cô giới thiệu về tác giả và cách phân tích văn bản. Tiết học diễn ra sôi nổi và chúng tôi rất say mê. Với riêng tôi, sau tiết học, tôi đã hiểu rõ về nội dung của văn bản “Bài học đường đời đầu tiên”.
Mười phút cuối cùng trôi qua vô cùng nhanh chóng. Kết thúc buổi học, giáo viên nhắc nhở cả lớp về việc ôn lại bài học. Tiết học đầu tiên vui vẻ và mang lại nhiều kiến thức bổ ích. Kỷ niệm này sẽ là nguồn động viên lớn lao cho tôi trong quãng thời gian học tập sắp tới.
Bài mẫu số 9 về văn
Kỷ niệm là hành trang quý giá dẫn chúng ta tiến vào tương lai. Tôi sẽ trân trọng từng khoảnh khắc trong ngôi trường thân thương này và cố gắng học hỏi để trở thành phiên bản hoàn thiện hơn của bản thân.
Hồi đó, tôi lên lớp sáu, còn bé Nhi thì chuyển sang lớp tư. Bố mẹ của bé Nhi cũng đã quay lại sống chung sau một thời gian ly thân. Dù không phải là anh em ruột thịt, nhưng tôi và bé Nhi đã trở nên rất thân thiết! Tất cả bắt đầu từ cái ngày đó...
Vào năm ấy, tôi học lớp tư còn bé Nhi học lớp hai. Thật là đáng thương cho bé Nhi! Bố bé ấy say sưa vào cờ bạc, rượu chè suốt ngày đêm và thường xuyên đánh đập vợ con. Mẹ bé ấy không chịu được nữa, quyết định đưa bé về sống với bà ngoại. Nhà của bà ngoại bé ấy nằm ở cuối hẻm, gần nhà tôi. Từ đó, chúng tôi đã trở nên thân quen với nhau.
Một chiều hè ấm áp, tôi mời bé đi chơi để xua tan nỗi buồn trong bé. Tôi hỏi:
- Em muốn gì để anh làm cho em bây giờ?
Bé Nhi trả lời:
- Anh biết không! Hồi xưa, em mơ ước nhà mình giống như một con thuyền lớn. Bố là cột buồm mạnh mẽ, còn mẹ là khoang thuyền che chở nắng mưa. Con thuyền nhỏ của em sẽ đưa những ước mơ của em đến đích. Nhưng giờ đây, mọi điều đó trở nên không thể.
- Đừng buồn nữa nhé em! Hãy cố gắng lên! Bây giờ, chúng ta đi! Đi đây với anh! Tôi kéo bé Nhi đi hái những lá tre to để cùng gấp thuyền lá và thả trôi trên dòng sông.
Tôi chọn lá tre to nhất và tặng bé Nhi một chiếc thuyền nhỏ xinh. Nhưng Nhi không giữ được, bé ấy thả nó xuống nước ngay lập tức. Những chiếc thuyền không chịu trôi, chúng bị mắc kẹt vào đám rong rêu bám sát bờ. Bé Nhi nói:
- Đây! Gia đình của em bây giờ giống như chiếc thuyền ấy, không thể tiến xa được, chỉ có thể chìm thôi!
Tôi vừa tiếc nuối, vừa thương bé Nhi, nên đã cởi quần áo và lội xuống sông cứu lấy chiếc thuyền. Nước dâng lên từ bụng rồi đến cổ. Bỗng 'sụt' chân tôi trượt vào một hố bùn giữa sông ngay lúc tôi vừa giành được chiếc thuyền. Tôi vùng vẫy trong nước với một tay vẫn giữ chiếc thuyền trên mặt nước. Mấy phút sau, tôi bò lên được bờ dù bụng đã uống đầy nước, nhưng may mắn là chiếc thuyền không hỏng. Bé Nhi mặt tái mét nhưng vẫn nghe tôi nói một cách ngoan ngoãn:
- Em hãy giữ nó làm kỷ niệm và tin rằng một ngày nào đó, nó sẽ được thả trôi trên dòng sông một cách tự do.
Hôm đó, vì sợ bị mẹ mắng, tôi và bé Nhi đã ngồi ở bờ sông cho quần áo khô rồi mới dám về nhà.
Đêm đó, tôi bị sốt cao nhưng vẫn giấu đi sự kiện của buổi chiều trước. Mẹ nghĩ rằng tôi bị sốt vì dãi nắng quá nhiều. May mắn là vào sáng hôm sau, tôi đã ổn định lại nhiều hơn.
Ngay sau khi bố mẹ hòa giải và quay về sống chung, bé Nhi mời tôi mang chiếc thuyền ra sông để thả. Nhưng những chiếc thuyền đã không còn thể thả được. Vì vậy, chúng tôi đã tận tụy gấp những chiếc thuyền tre khác. Những chiếc thuyền mà chúng tôi đã gấp trong buổi chiều đó, tất cả đều trôi về phía cuối dòng sông. Kỷ niệm đó vẫn được giữ kín giữa tôi và bé Nhi cho đến bây giờ. Đó là một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất trong tuổi thơ của tôi.
Bài mẫu số 10 về văn
Trong cuộc sống, mỗi người đều mắc phải sai lầm ít nhất một lần. Tôi cũng đã phạm phải một lỗi lầm khiến tôi cảm thấy hối hận suốt thời gian dài với một trong những người bạn thân nhất của mình.
Tôi và Nam là hai đứa bạn thân từ khi còn nhỏ, từ khi chúng tôi mới bước vào trường mầm non. Khi chúng tôi chuyển sang học Tiểu học, tôi là người duy nhất trong xóm học ở khu vực ngoại ô, còn những người bạn khác đều học ở Tiểu học Ngọc Sơn, trong đó có cả Nam. Khi năm học mới bắt đầu, mọi người đều bận rộn với việc học, và tôi và Nam không còn thời gian gặp nhau như trước nữa.
Một ngày, cô giáo yêu cầu chúng tôi viết văn tả cảnh bãi biển. Tôi ngồi suy nghĩ mãi mà không thể nghĩ ra một câu nào, vì tôi luôn kém văn. Bỗng nảy ra ý tưởng: 'Tại sao không nhờ Nam giúp? Văn là môn mạnh của cậu ấy mà!'. Tôi chạy đến nhà Nam và khi đến cổng, nghe thấy tiếng mẹ Nam nói:
- À, cháu đây à? Vào nhà chơi đi cháu.
Tôi đẩy cửa nhẹ và bước vào sân. Bất ngờ, chú chó Alaska của Nam, Rex, chạy tới và đặt đầu vào chân tôi, dẫn tôi vào nhà. Mặc dù đã lâu tôi không đến nhà Nam nhưng căn nhà vẫn như cũ. Mẹ Nam nói khi thấy tôi:
- Đợi chút, Nam sẽ xuống ngay.
- Vâng ạ! - Tôi trả lời.
Không lâu sau, Nam xuất hiện. Tôi nhận ra cậu ấy cao lớn hơn từ khi bước vào cấp 1. Nam có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi:
- Ô, Thương à, lâu rồi mới thấy cậu đến chơi. Mình cũng định đến nhà cậu đấy. Có việc này, mình muốn nói với cậu.
Tôi quên mất mình đang lo cho bài văn, không đặc biệt chú ý đến những gì Nam nói, chỉ cố gắng giải quyết việc của mình:
- Ừ, vì đã vào học nên tớ cũng bận. Thôi, chuyện gì cũng nói sau, giờ cậu giúp tớ với bài văn này đã, mai tớ phải nộp rồi.
Mẹ của Nam mang theo đĩa trái cây khi bước vào và nói:
- Hai đứa học đi, tớ sẽ nói với mẹ Thương để bạn ở lại đấy, nhé!
- Dạ vâng!
Phòng đọc sách của nhà bạn rất rộng lớn. Ở đối diện với tủ sách là góc học tập gọn gàng. Khi đang thưởng thức đĩa trái cây ngon lành, tôi bỗng nhìn thấy một cuốn sổ màu đen đặt trên bàn. Tò mò, tôi nhấc lên. Nam đã đi lấy sách vở, vậy nên tôi quyết định mở ra đọc. Khi mở trang đầu tiên, tôi nhìn thấy dòng chữ “Những tâm sự về cuộc sống của tớ” - đó là nhật ký của cậu ấy. Tôi phân vân không biết có nên đọc hay không, nhưng vì chúng tôi là bạn thân và cậu ấy đã đi ra ngoài, nên tôi nghĩ rằng đọc một ít cũng không sao. Với suy nghĩ đó, tôi hồi hộp mở ngay trang thứ hai:
“Ngày 27 tháng 9 năm 2011
Hôm nay trời lại mưa và bố mình đi công tác xa nên mình không đi ăn kem được. Nhưng nếu đi, mình chắc chắn sẽ rủ Thương - người bạn thân nhất của mình đi cùng.”
Không hiểu vì lí do gì, cuốn nhật ký đó đã thu hút tôi như một lời phép thuật, vì vậy tôi tiếp tục mở trang tiếp theo:
“Ngày 28 tháng 9 năm 2011
Hôm nay trời vẫn mưa và điều làm mình buồn hơn cả là bố mẹ lại cãi nhau mà mình không biết lý do tại sao. Mong rằng mai trời sẽ tạnh mưa và mình sẽ được đi ăn kem.”
Bất ngờ, tôi hoảng hốt vì Nam đang đứng trước mặt tôi. Tôi có thể nhìn thấy sự tức giận trên khuôn mặt của bạn tôi. Cậu ấy hét lên:
Làm sao cậu lại làm thế được.
Tôi hoảng sợ, run rẩy làm rơi cuốn nhật ký trên tay. Luống cuống, tôi chỉ biết lắp bắp:
- Mình… mình…
Rồi vội vàng rời khỏi nhà cậu ấy. Khi đã về nhà, tôi mới định tâm và tự hỏi bản thân vì sao tôi không thể kiềm chế sự tò mò như vậy? Suốt đêm, tôi trằn trọc không thể ngủ được, những câu hỏi cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi: “Mình có nên xin lỗi cậu ấy không?”, “Nếu mình xin lỗi thì bạn sẽ còn chơi với mình nữa không?”
Hôm sau, tôi đến trường như mọi ngày và nộp bài văn dở tệ mà tối qua tôi đã làm một mình cho cô giáo, nhưng may mắn thay, hôm đó, cô chưa thu bài. Khi tiếng trống vang lên báo hiệu sự kết thúc của một buổi học, tôi về nhà với tâm trạng không yên, suy nghĩ về tối qua, muốn đến nhà xin lỗi Nam. Tuy nhiên, khi bước vào phòng, tôi phát hiện một bức thư. Đọc xong, tôi ngỡ ngàng! Đó là Nam, cậu viết thư xin lỗi vì tối qua đã mất bình tĩnh và nói quá nặng lời với tôi như vậy, và thông báo rằng sáng nay, gia đình cậu sẽ lên máy bay để sang Canada định cư. Hôm qua, cậu ấy đã định nói cho tôi biết nhưng chưa kịp. Tôi vội chạy qua nhà Nam nhưng căn nhà đã đóng kín cửa. Ôi, đáng ra tôi mới phải xin lỗi cậu ấy nhưng giờ đây, tôi đã không có cơ hội gặp lại Nam nữa. Có lẽ cuộc sống của Nam ở nơi mới có nhiều bận rộn, từ đó tới nay, tôi và Nam vẫn chưa liên lạc được với nhau.
Và tôi chỉ ước rằng mình có thể quay ngược thời gian để sửa lại lỗi lầm của tuổi thơ.
Bài văn mẫu số 11
Đối với một học sinh như tôi, thầy cô là những người rất quan trọng. Do đó, tôi luôn mong chờ đến Ngày Nhà giáo Việt Nam để gửi lời tri ân đến thầy cô.
Buổi lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam - 20 tháng 11 của một học sinh lớp sáu như tôi thật đặc biệt. Đây là lần đầu tiên tôi tham dự buổi lễ này tại trường cấp hai yêu quý. Khi đến trường, tôi đã ấn tượng bởi sự đẹp đẽ của ngôi trường hôm nay hơn bao giờ hết. Sân trường được dọn dẹp sạch sẽ và trang trí với hàng ghế thẳng tắp. Phía trên sân khấu, dòng chữ: “Lễ kỷ niệm Ngày nhà giáo Việt Nam” in trên tấm băng rôn tạo nên điểm nhấn nổi bật.
Các bạn học sinh trong bộ đồng phục mới, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ. Các cô giáo trông thật xinh đẹp trong những bộ áo dài đa màu sắc. Buổi lễ bắt đầu vào lúc bảy giờ ba mươi phút. Tiếng trống reo vang yêu cầu học sinh ngồi xuống. Các tiết mục văn nghệ do các bạn học sinh biểu diễn đã khởi đầu cho buổi lễ. Tiếp theo, toàn trường thực hiện nghi thức chào cờ trang trọng. Sau đó, thầy hiệu trưởng phát biểu tri ân đến tập thể cán bộ nhân viên. Tôi ấn tượng nhất với phần phát biểu của một bạn học sinh khối lớp 9, đại diện cho toàn trường dành lời cảm ơn đến các thầy cô.
Kết thúc buổi lễ, tôi cùng bạn bè đến gặp thầy cô giáo và tặng hoa tươi để bày tỏ lòng biết ơn. Tôi biết rằng, những bó hoa tươi sẽ khiến các thầy cô hạnh phúc. Vì vậy, tôi tự hứa sẽ cố gắng học tập chăm chỉ trong thời gian còn lại ở trường cấp hai này.
Ngày 20 tháng 11 thật sự đặc biệt. Tôi sẽ luôn nhớ công lao của các thầy cô - những người hướng dẫn chúng tôi trở thành con người có ích.
........ Vui lòng xem thêm trong tài liệu đính kèm dưới đây .........
