
Bạn không phải là người xuất sắc vượt trội, nhưng bạn luôn nỗ lực và làm mọi việc bằng khả năng của mình. Khi bạn đạt được thành quả, bạn vui mừng vì tin rằng công sức của mình đã được đền đáp. Tuy nhiên, mọi người xung quanh lại nghĩ khác. Họ cho rằng bạn gian lận, rằng thành quả đó không phản ánh đúng thực lực của bạn. Một số người nhìn bạn với ánh mắt phán xét, một số khác lại chỉ trích bạn.
Bạn học giỏi, điều đó thể hiện qua điểm số của bạn. Bạn bè phần lớn công nhận, một số thì ghen tị, một số không quan tâm. Đối với thầy cô, những người ít tiếp xúc với bạn, trong mắt họ, bạn là một học sinh rụt rè, nhút nhát, bình thường như một hạt cát giữa sa mạc. Vì vậy, khi bạn đạt điểm cao trong bài kiểm tra, họ nghi ngờ và cho rằng bạn không tự làm. Ngay cả thành tích học sinh giỏi mà bạn chăm chỉ phấn đấu cả kỳ, họ cũng không xem trọng. Họ cứ mỉa mai trước lớp, không hỏi trực tiếp bạn, và bạn chỉ cười trừ rồi cho qua, không dám thẳng thắn nói rằng họ đã sai, vì sợ bị 'đì'.
Khi làm việc nhóm, có những việc bạn nghĩ mình có thể làm tốt, nhưng mọi người trong nhóm không quan tâm và hỏi 'Có ai làm được việc này không?', thay vì hỏi bạn. Họ cho rằng nhóm không ai giỏi, điểm chắc chắn sẽ thấp. Bạn xung phong làm, mọi người có chút ngờ vực nhưng đồng ý. Tuy nhiên, có người đã làm luôn phần việc của bạn và thông báo với nhóm, coi như công sức mấy ngày qua của bạn bị bỏ phí, khiến bạn cảm thấy mình không có giá trị trong nhóm.
Khi đi làm, bạn vẫn thể hiện sự 'bình thường' của mình. Bạn cố gắng làm tốt công việc, và đó là xong. Nhưng người làm cùng vị trí với bạn sắp được thăng chức, còn bạn thì vẫn ngày ngày làm tốt việc của mình, không có chút tiến thủ nào. Tiến thủ ở đây không phải là làm nhiều hơn, mà là cách nhìn nhận công việc, luôn tìm cách hoàn thành tốt và mang lại lợi ích cho công ty, để cấp trên tin tưởng và thăng chức cho bạn, nếu bạn muốn. Nếu không, bạn chỉ là người làm tốt công việc của mình, và chỉ có bạn công nhận điều đó.
Có lúc, bạn cho rằng những điều này chỉ là quan điểm cá nhân, chỉ cần làm việc của bạn một cách tốt nhất, nhưng nếu bạn là người nhạy cảm, sự không ổn luôn hiện hữu. Bạn luôn tự đặt câu hỏi, tại sao mình lại như vậy? Và luôn cảm thấy bất an dù bạn đã cố gắng hết sức. Đó chính là năng lực của bạn.
Bạn cảm thấy mọi người không hiểu bạn, không đánh giá cao bạn mặc dù bạn không hề tồi. Bạn mong muốn chứng minh khả năng thực sự của mình nhưng lo sợ bị nghi ngờ, và nếu mắc sai lầm, bạn càng bị xem thường hơn. Những thành tựu bạn đạt được, những nỗ lực bạn đã bỏ ra, không làm cho người khác thấy bạn giỏi.
Những nỗ lực đó không được công nhận, hoặc bạn không biết cách chứng minh khả năng của mình.

Bạn có quyền tin rằng mình giỏi, mình có khả năng. Nhưng tại sao không ai nhận ra điều đó? Liệu có ai đang chờ bạn 'ẩn tài'? KHÔNG. Mặc dù đau lòng chút, nhưng nếu bạn vẫn nghĩ như vậy, bạn sẽ mãi chỉ là một 'chiếc lá vô hình' trong gió.
Bạn cảm thấy buồn không? Thất vọng không?
Bạn sống trong một thế giới nơi sự tài năng được tôn trọng, và những người tài năng đó phải chứng minh năng lực và đóng góp cho xã hội. Ai sẽ dành thời gian tìm kiếm 'tài năng' nếu người đó cố gắng giấu đi nó? THỰC TẾ NHƯ VẬY.
Thay vì trách móc người khác đã đánh giá sai bạn, hãy thay đổi suy nghĩ của họ. Một - hai ngày có thể không hiệu quả, nhưng hãy cố gắng từng bước, từng ngày, từng chút một.
Bạn đã nhận ra rằng bạn bị đánh giá thấp do chính bản thân mình chưa? Bạn có từng nhớ lại quá khứ và trách mình rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa là có thể đạt được mục tiêu chưa? Quan trọng là bạn có dám chứng minh năng lực, sự cố gắng của mình hay không. Chứng minh bản thân chứ không phải cố vẽ mình là 'giỏi' để được tung hô.
Cho dù bạn được đánh giá đúng hay không, quan trọng là biết mình thiếu sót ở đâu, sự chỉ trích của người khác cũng là động lực để bạn cố gắng, không chỉ để cải thiện mà còn để KHẲNG ĐỊNH BẢN THÂN.
