
Vào ngày Slayton gọi, gia đình Borman đang tận hưởng kỳ nghỉ hiếm hoi tại ngôi nhà ven hồ gần Houston.
“Frank, chúng ta gặp một vụ cháy tại bãi phóng 34, Gus Grissom, Ed White và tân binh Roger Chaffee đã tử vong. Hãy đến hiện trường nhanh nhất có thể; anh được chỉ định vào ủy ban điều tra.”
Tin này khiến Borman bàng hoàng vì ông coi Ed White như anh em ruột. Nó cũng làm vợ Borman, Susan, đau khổ vì Pat White (vợ Ed) là một trong những người bạn thân nhất của bà. Borman nói với Slayton rằng ông sẽ đến Florida ngay, nhưng phải ghé qua nhà White ở Houston trước đã.
Khi vợ chồng ông đến nơi, Pat đang hoang mang cực độ. Hai đứa con 10 và 13 tuổi của bà bỗng nhiên mất cha. Chỉ vài giờ sau khi nhận tin dữ, khi nỗi đau còn chưa kịp nguôi, một quan chức từ Washington gọi đến thông báo rằng: mặc dù nguyện vọng của Ed là được chôn cất ở West Point nhưng ba phi hành gia xấu số sẽ được an táng tại Nghĩa trang Quốc gia Arlington.
“Người đó tên gì?” Borman hỏi.
Chỉ chốc lát sau, một người đàn ông bắt máy.
“Washington đã quyết định rồi,” người đàn ông khẳng định.
“Tôi không quan tâm đến quyết định đó,” Borman nói. “Ed muốn được an táng tại West Point và nhất định phải như vậy. Tôi sẽ gặp Tổng thống Johnson để đảm bảo điều này bằng bất cứ giá nào. Khôn hồn thì làm đi.”
Bốn ngày sau, Ed White được chôn cất tại West Point. Borman và Lovell tham gia khiêng linh cữu. Anders cũng có mặt.
Sau tang lễ, Borman tham gia ủy ban điều tra do NASA thành lập. Ông là phi hành gia duy nhất trong ủy ban, cho thấy NASA coi ông là một trong những người xuất sắc nhất. Việc đầu tiên của Borman là giám sát việc tháo dỡ Apollo 1 tại Mũi Kennedy để tìm nguyên nhân hỏa hoạn. Vài ngày sau, ông là người đầu tiên tiến vào cabin. Khung cảnh kinh hoàng như ác mộng hiện ra. Hàng dãy thiết bị và các tấm pa-nô bị cháy đen, bám đầy bồ hóng, mảnh vỡ ngổn ngang. Các ống nối phi hành gia với hệ thống hỗ trợ sự sống bị nung chảy. Khắp nơi là hai màu xám và đen.
Đêm đó, ông cùng Slayton và những người khác tụ tập tại nhà hàng Mousetrap ở bãi biển Cocoa – quán quen của nhân viên NASA. Borman hiếm khi uống nhiều, nhưng vì cần gạt bỏ mùi khét của tàu cháy nên ông bắt đầu uống. Ông nâng ly vì những người anh em đã ngã xuống rồi ném cái ly cạn vào lò sưởi. White là một trong những người cương trực nhất mà Borman từng biết: dám nhận sai, yêu nước nồng nàn, không mê xe thể thao, cũng không chơi bời với phụ nữ – những thứ mà phi hành gia thường có. Cả Borman và White đều là những người đàn ông của gia đình. Hai gia đình thường cùng nhau câu cá tại căn nhà bên hồ gần Houston.
Nỗi tiếc thương đối với người anh em Ed White đã khiến Borman trằn trọc suốt đêm đó.
Borman đã vùi đầu vào con tàu cháy suốt hai tháng, nghiên cứu thiết kế, tìm kiếm khiếm khuyết, và đề xuất phương án sửa chữa. Tháng 4 năm 1967, Quốc hội điều trần về nguyên nhân vụ cháy và Borman là người trình bày.
Phiên chất vấn rất gay gắt, với nhiều lời phê phán và chỉ trích. Nhưng Borman không nao núng. Ông không giấu giếm gì và nhận trách nhiệm của NASA, nhưng không để các nghị sĩ hủy hoại danh tiếng cơ quan này. Ông đau đớn trước sự ra đi của Ed White nhưng không để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến báo cáo. Khi phiên điều trần gần kết thúc, ông đưa ra một đề xuất khiến phần làm chứng trở nên vô cùng đáng nhớ.
“Chúng tôi muốn nói với quý vị là chúng tôi tin vào ban quản lý dự án, vào các kỹ sư và vào chính bản thân mình.” Borman lên tiếng. “Tôi nghĩ câu hỏi thực sự là: Quý vị có đặt niềm tin vào chúng tôi hay không?” Vài ngày sau, ông nói với các nhà lập pháp: “Làm ơn ngừng quy kết trách nhiệm và hãy tiếp tục công việc.” Tại NASA, ai cũng ủng hộ ông, từ quản lý đến nhân viên phục vụ. Cuối cùng, Quốc hội chấp thuận và để NASA tiếp tục sứ mệnh đưa người lên Mặt Trăng.
"""--
