
Bài viết này dành cho những bạn trẻ như tôi - những người đang bắt đầu trên con đường trưởng thành, với niềm đam mê và sự lo lắng vì cuộc sống phức tạp.
Bố mẹ tôi thường nói rằng giới trẻ hiện nay không giống như trước, nhà không còn là nơi để nghỉ ngơi hay sum họp mà chỉ là nơi để ngủ hoặc hoàn thành công việc còn dang dở từ công ty.
Tôi có một người chị biểu tượng cho những người luôn bận rộn. Lịch trình của chị đầy ắp với cuộc họp, buổi huấn luyện, các lớp học và những deadline gấp. Trong messenger của chị, không dưới 10 tin nhắn đầu tiên là về công việc. Chị bận đến mức, một cuộc gọi của tôi trong lúc chị nấu cơm cũng đủ để làm thay đổi lịch trình hàng ngày của chị.
Tôi hỏi chị, tại sao chị lại bận rộn đến vậy, chị có quá nhiều việc để làm không? Chị trả lời: Năm thứ hai ở Đại học rồi, sao mà không bận được chứ? Học hành, hoạt động ngoại khóa, trau dồi kỹ năng, giao lưu kết bạn, sống ở ký túc xá, làm thêm... Còn thời gian rảnh để nghỉ chứ? Đầu hai mươi rồi, vẫn chưa biết gì, vẫn không biết mình muốn gì, không dám để mình nghỉ ngơi.

Bạn làm việc cả ngày, phải đối mặt với áp lực học tập. Bạn đua đòi với bài tập nhóm, sau đó là việc gửi mail cho đồng nghiệp trong dự án. Mặc dù bạn luôn bận rộn, nhưng bạn thích điều đó. Nhưng khi về đến nhà vào lúc 9 giờ tối, bạn nhận ra rằng bạn chưa chuẩn bị cho sự kiện của Câu lạc bộ vào ngày hôm đó. Và bạn lại phải làm việc đến 9 giờ tối. Dù trong tình huống nào, công việc luôn xâm chiếm phần còn lại của cuộc sống của bạn, chiếm thời gian và làm bạn quên đi gia đình, bạn bè và thời gian nghỉ ngơi.
Lúc đó, bạn cảm thấy mệt mỏi. Nhưng vào sáng hôm sau, bạn lại tiếp tục chu trình bận rộn của mình. Lập kế hoạch chặt chẽ đã trở thành thói quen để bạn thấy mình rất bận rộn, rất quý trọng.
Tại sao chúng ta luôn muốn bản thân trở nên bận rộn để chứng minh giá trị của mình?
Lý do đầu tiên: Có vẻ như xã hội đang định nghĩa 'nỗ lực' bằng cách 'bận rộn đến kiệt sức'.
Trong chúng ta vẫn tồn tại hai trạng thái đối lập: 'Cuộc sống đã khó khăn, phải tự chăm sóc bản thân' và 'Phải bận rộn nếu không muốn bị bỏ lại phía sau'. Hồi ôn thi Đại học, đến tận 12 giờ khuya, các fanpage hỗ trợ tài liệu lại cập nhật status 'trong khi bạn ngủ, đối thủ đang thâu đêm ôn tập'. Chúng tôi có những thách thức: học liền tù tì trong 8 tiếng, đêm nay không ngủ, đua xem ai buồn ngủ trước... Nếu ai đó đi ngủ sớm, họ sẽ thấy áy náy, cảm thấy vô dụng. Nếu không thức khuya học bài, bạn không xứng đáng với công sức bố mẹ đã bỏ ra.
Thứ hai, một nghiên cứu trên 10.000 người lớn từ nhiều thế hệ khác nhau ở 28 quốc gia, công ty marketing toàn cầu Havas Worldwide đã phối hợp với công ty nghiên cứu thị trường Market Probe International, hỏi về cách công nghệ và sự kết nối ảnh hưởng đến cuộc sống. Kết quả, họ đã phát hiện con người thường phóng đại mức độ bận rộn của mình. Xét về tổng thể, có 57-65% người tham gia khảo sát từ mọi thế hệ nói rằng họ biết người khác giả vờ bận rộn hơn so với thực tế.
Niềm tin rằng bận rộn tương đương với một cuộc sống có ý nghĩa.
Lý do cuối cùng, cảm giác 'an tâm' mới là mục tiêu chúng ta hướng đến.
Bận rộn giúp bạn cảm thấy cuộc sống được kiểm soát, nhận ra rằng bạn cũng có những thành tựu. Bận rộn giúp bạn giảm bớt hoài nghi về cuộc sống.
'Khổ trước sướng sau'
'Hãy sử dụng thời gian trống'
'Vì tương lai, tiếp tục bước đi, đừng dừng lại'
Tuy nhiên, khi kiệt sức, bạn sẽ ngã bệnh và mất nhiều thời gian hơn để hồi phục. Sức khỏe của bạn đang suy giảm từng ngày. Bạn đã chọn cách làm việc đến kiệt sức và rơi vào cảnh ngã xuống thay vì bảo vệ sức khỏe để duy trì. Đối diện với sự thật này, nhiều người trẻ vẫn rơi vào bẫy của sự bận rộn. Chúng ta tự hào về những 'nỗ lực điên cuồng', tự hào về những đêm thức trắng làm việc, đăng story vào lúc nửa đêm để khoe với thế giới rằng mình đang rất chăm chỉ.
Chúng ta đã không dừng lại để suy nghĩ rằng làm như vậy, liệu mình có trưởng thành hơn, năng suất hơn hay nhận được một điều gì đó có giá trị thực sự hay không?
Cái gọi là bận rộn, chẳng qua chỉ là không biết cách quản lý cuộc sống của chính mình.
Chúng ta chạy theo trào lưu sống bận rộn vì cho rằng đây là thước đo của thành công. Nhưng thành công thực sự chỉ đến bằng năng suất và hiệu quả công việc. Ngày ngày bận rộn không gọi là nỗ lực nếu bạn không thể hoàn thành công việc một cách hệ thống và khoa học. Hãy dừng việc suy nghĩ rằng mình chưa “đủ bận” để trở nên tài giỏi, thay vào đó hãy nghiên cứu cách phát triển thực sự.
Bữa trưa qua loa, laptop và cafe 24/24, lâu không gọi về nhà, hiếm khi họp mặt bạn bè,... Bạn có thực sự bận rộn đến như thế không? Hay vì lối sống không quy củ mà thường xuyên bỏ bữa; học được 10 phút thì chụp một bức ảnh cafe, laptop, vở và bút highlight sống ảo hết 30 phút, thức khuya học bài rồi đến lớp để ngủ gật, câu cửa miệng là bận nhưng mãi vẫn chẳng thấy tiến bộ đâu. Liệu rằng sự bận rộn mà bạn đang phô ra đấy có thực sự mang lại hiệu quả gì không hay chỉ là một vỏ bọc hào nhoáng?
Tôi rất phục người chăm chỉ và nỗ lực, nhưng thật lòng bài xích cách đo đếm nỗ lực bằng thời gian và mật độ trên lịch làm việc. Điều đó phá hủy sự phát triển lâu dài của mỗi người cả về thể chất lẫn tinh thần. Tự lừa mình dối người, tự thôi miên bản thân đồng thời vắt kiệt thời gian và sức khỏe mà tạo hóa ban tặng. Nỗ lực không phải “lấp đầy chỗ trống” mà là quá trình liên tục thử nghiệm, tìm ra và theo đuổi phương pháp làm việc, học tập hiệu quả nhất - đối với bản thân mình.

Liệu rằng sự bận rộn mà bạn đang phô ra có mang lại hiệu quả gì không hay chỉ là một vỏ bọc hào nhoáng?
(Nguồn ảnh: CafeF)
Vậy làm thế nào để cơ thể không phải bận rộn quá mức cần thiết hay “giả vờ bận rộn”?
1. Xác định chính xác mục đích và mục tiêu của mình.
Khi có một đích đến, một lí do, bạn sẽ đi rất nhanh, rất đúng. Nếu bạn thấy rằng mình bận rộn cả tuần nhưng không thực sự đạt được điều gì, hãy tự hỏi bản thân xem đâu là mục tiêu ban đầu của bạn.
2. Lập kế hoạch kèm thứ tự ưu tiên công việc.
Theo quy luật 80:20, 80% kết quả công việc đến từ 20% việc bạn làm. Bạn cần xác định đâu là 20% nhiệm vụ chủ chốt ảnh hưởng đến 80% kết quả công việc và lập kế hoạch thực hiện chúng theo thứ tự ưu tiên. Mỗi ngày chúng ta đều có nhiều việc để làm, nhưng bạn chỉ có thể làm từng việc một. Vì vậy, hãy phân cấp độ ưu tiên cho công việc: việc quan trọng cần hoàn thành gấp - việc quan trọng nhưng không gấp gáp lắm - việc có thể làm sau - việc không cần thiết phải làm. Hoặc bạn có thể tham khảo Ma trận Eisenhower. Phương pháp này đặc biệt hữu ích vì nó buộc chúng ta đặt ra câu hỏi liệu một hành động có thật sự cần thiết, từ đó dần dần chúng ta tiến tới 'Bỏ đi' nhiệm vụ đó thay vì lặp lại nó một cách vô thức. Và thực sự, nếu ta cứ đơn giản loại bỏ tất cả những điều khiến ta lãng phí thời gian mỗi ngày thì có lẽ sẽ không cần bất kỳ lời khuyên nào về quản lý thời gian nữa.

Nguồn ảnh: CafeBiz
3. Tập trung cao độ.
Tạm ngưng kết nối mạng xã hội, nghe nhạc, email, cuộc gọi để hoàn thành công việc và dành riêng một khoảng thời gian cố định mỗi ngày để kiểm tra và xử lý chúng. Đừng lập tức xem tin nhắn ngay sau khi tiếng 'ting' cất lên, thay vào đó hãy tắt thông báo để tập trung cho công việc của mình. Không ai có năng lực làm tốt tất cả các công việc cùng một lúc, bộ não của chúng ta cần thời gian để chuyển giao tư duy sang những vùng khác nhau nữa.
4. Sinh hoạt điều độ.
Nếu bạn là “cú đêm” và bạn làm việc hiệu quả hơn khi mọi người đã đi ngủ thì hãy cứ duy trì thói quen này. Nếu bạn thích chào đón bình minh và hoàn thành công việc của mình ngay sau đó, thì cũng chẳng sao. Tất cả đều phụ thuộc vào sở thích của mỗi người cũng như đồng hồ sinh học của họ. Đừng thức thật khuya để chạy deadline vào một ngày nào đó rồi lại đi ngủ sớm vào đêm hôm sau vì kiệt sức. Hãy duy trì thời gian biểu đó và biến nó thành thói quen sinh hoạt của bạn.
5. Lắng nghe cơ thể và bộ não của mình.
Theo nghiên cứu, hiệu suất của bộ não có tính chu kỳ: cứ sau mỗi 90 phút làm việc, bộ não sẽ giảm hiệu suất và cần 20 phút để nghỉ ngơi. Vì vậy, đừng bắt não bộ phải làm việc quá sức, sau thời gian dài, bạn sẽ dần mất tập trung. Hãy lắng nghe tiếng nói từ cơ thể để đảm bảo rằng chúng có đủ thời gian cho việc tái tạo năng lượng.
Tóm lại,
Thành công không bao giờ đến với những ai đợi chờ cơ hội. Hãy hiểu rằng để đạt được mục tiêu, bạn cần có kế hoạch và nỗ lực không ngừng. Hãy rèn luyện bản thân mỗi ngày để làm việc và học tập trở thành thói quen. Đó mới là chìa khóa của sự thành công.
Sự nỗ lực không chỉ đơn giản là hành động, mà phải là hành động liên tục để đạt được kết quả.
Tác giả: Đào Yến Thanh
