
Trong số bạn văn tại Hà Nội, Đỗ Bích Thúy là người bạn mà tôi coi trọng. Sự đồng cảm không chỉ đơn thuần là sự trùng hợp. Tôi viết theo nhiều phong cách; từ những câu chuyện sâu lắng, gai góc như gạch ngói Thổ Hà, đến những tác phẩm mềm mại, thơ mộng như 'Gửi đại tá chờ thư' hay 'Cõi ảo'.
Nhưng cô bạn Thúy luôn ủng hộ và khích lệ những tác phẩm mạnh mẽ của tôi. Đó là một Đỗ Bích Thúy vượt qua bản thân, đứng vững trong vai trò biên tập, cần thiết cho công việc thẩm định chuyên nghiệp.
Đóa hoa ban tĩnh lặng nở ở vùng đất kỳ bí
Ít khi chúng tôi gặp nhau, nhưng khi gặp, chúng tôi không ngừng trò chuyện về văn chương và cuộc sống, đôi khi phải dừng lại để bạn có thời gian làm những việc khác.
Đỗ Bích Thúy là người kín đáo, không thích nói vớ vẩn. Cô như đóa hoa ban nở rộ trong sự yên bình, như một cô gái nhỏ nhẹ nhàng, luôn làm việc mà không cần nhiều lời nói.
Khi tham gia trại viết, chúng tôi gặp nhau và bắt đầu trò chuyện. Dù ban đầu có chút ngần ngại, nhưng sau đó, chúng tôi trở thành bạn văn của nhau. Tôi tin rằng một người mang theo quê hương sẽ không bao giờ là một kẻ vô tình.
Thúy đón tiếp tôi như một biên tập viên chuyên nghiệp và tôn trọng một tác giả. Chúng tôi trò chuyện về các câu chuyện, kỹ năng viết, và hướng đi của văn học đương đại.
Sự chân thành của cả hai khiến chúng tôi trở thành bạn văn. Tôi tin rằng, một người luôn mang theo quê hương sẽ không bao giờ trở thành kẻ vô tình.
Văn chương của Đỗ Bích Thúy tỏa sáng từ cuộc thi truyện ngắn trên tạp chí Văn nghệ Quân đội 1998 - 1999. Sinh ra ở Hà Giang và lớn lên trong một môi trường văn hóa đa dạng, cô nổi bật với những truyện như 'Sau những mùa trăng', 'Ngải đắng ở trên núi' và 'Đêm cá nổi'. Câu chuyện 'Tiếng đàn môi sau bờ rào đá' cũng góp phần làm nên tên tuổi của cô.
Các tác phẩm truyện ngắn của Đỗ Bích Thúy như 'Sau những mùa trăng', 'Những buổi chiều ngang qua cuộc đời', 'Ký ức đôi guốc đỏ', và 'Tiếng đàn môi sau bờ rào đá' đã làm phong phú văn chương Việt Nam với một phong cách riêng biệt và độc đáo, tạo nên một vẻ đẹp hiện đại cho vùng cực Bắc.
Câu chuyện của Đỗ Bích Thúy không chỉ là những câu chuyện cổ tích đơn giản mà còn là sự phản ánh chân thực của cuộc sống ở vùng cao, với những nét đẹp và những khó khăn đặc trưng của các dân tộc thiểu số như Mông, Tày, Dao, La Chí, Pu Péo...

Cuộc sống và khao khát của con người trên những vùng cao non nước, nơi văn minh thành thị trở nên xa xỉ, là điểm nhấn thường thấy trong các truyện ngắn và tạp văn của nhà văn này. Tác phẩm của Đỗ Bích Thúy mang nét buồn nhưng cũng đầy chi tiết gợi cảm xúc, nhưng chỉ những tâm hồn nhạy cảm mới có thể hiểu được.
Quan sát của Đỗ Bích Thúy về con người và cuộc sống phản ánh được vẻ đẹp đặc biệt của những người dân và vùng đất hoang sơ, thậm chí là lạc hậu. Tác phẩm 'Chuyện của Pao' đã tạo ra nhiều cảnh đẹp ấn tượng, gợi lên những cảm xúc sâu lắng.
Khảo sát về văn xuôi của các nhà văn nữ trong 20 năm qua cho thấy tác phẩm của Đỗ Bích Thúy tạo ra một diện mạo mới cho văn chương cực Bắc, khác biệt hoàn toàn so với những tác phẩm khác, thậm chí cả với những tác phẩm của nhà văn Tô Hoài.
Đỗ Bích Thúy như một đóa hoa văn trên vùng đất Bắc Bộ, mang vẻ đẹp hiện đại và văn hóa đặc trưng, như Nguyễn Ngọc Tư ở Nam Bộ và Trần Thùy Mai ở miền Trung. Họ là những hiện tượng đặc biệt trong văn hóa Việt Nam.
Khám phá bản thân, thay đổi và tiến xa hơn
Đó là một thời kỳ phát triển tập trung chủ yếu vào việc viết truyện ngắn và tạp bút. Đỗ Bích Thúy cũng tìm kiếm bản thân ở những lĩnh vực khác. Trong một số năm, cô ra mắt tiểu thuyết 'Bóng của cây sồi' và kịch bản sân khấu 'Diễm 500 đô' và 'Quá khứ đòi nợ'. Tuy nhiên, cả hai nỗ lực này vẫn không vượt qua được tầm quan trọng của việc viết truyện ngắn.
Nhưng con người luôn giữ ngọn lửa bên trong một trái tim không bao giờ chấp nhận thất bại.
Phải thay đổi và tiến lên!
Sau khi trở về Hà Nội, Đỗ Bích Thúy cảm thấy như rời xa mảnh đất yêu thương, nơi chứa đựng nhiều ký ức, nơi cô sinh ra và trưởng thành. Cô cảm thấy như cây cỏ được trồng vào một môi trường mới, lạ lẫm. Việc trở thành Phó tổng biên tập và làm dâu ở Hà Nội có khiến cho đam mê văn chương của cô giảm đi một chút không?
Đỗ Bích Thúy vẫn tiếp tục viết nhiều truyện ngắn khác. Gần đây, tác phẩm 'Lặng yên dưới vực sâu' đã thu hút nhiều sự chú ý trên tạp chí Văn nghệ. Đây là một câu chuyện đầy cảm xúc về cuộc sống ở vùng núi, với những chi tiết sống động và cách xây dựng truyện hấp dẫn, thu hút người đọc.
Đỗ Bích Thúy vẫn đang suy nghĩ về việc thay đổi bản thân...
Hôm nay, Thúy vẫn là Thúy, nhưng diện mạo và tài năng của cô ấy đang trải qua sự biến đổi.
Trong tác phẩm truyện ngắn mới nhất 'Chiếc hộp khảm trai', Đỗ Bích Thúy kể về một người phụ nữ ở Hà Nội. Điều này đánh dấu một sự thay đổi đáng kể, ngay cả so với những tác phẩm trước đó của cô. Sự tinh tế trong việc miêu tả nhân vật và ngôn từ cho thấy sự chuyển biến của cô ấy, từ góc nhìn rất chính xác về cuộc sống ở Hà Nội.
Đây là sự thay đổi của Đỗ Bích Thúy sau hơn 10 năm sống ở Hà Nội, nơi không phải là quê hương của cô. Kể từ khi trở thành dâu Hà Nội, cô bắt đầu khám phá văn hóa địa phương, điều này đã ảnh hưởng đến văn chương của cô, mở ra một khía cạnh mới của cô trong tầm nhận thức.
Theo Nhà văn Nguyễn Văn Thọ - Zing News
