Như đã rất nhiều người biết, mục tiêu tối cao của hệ thống thể thao Trung Quốc là giành được càng nhiều huy chương vàng càng tốt, còn những chiếc huy chương bạc và đồng thì nhiều không kể được. Sức ép về huy chương vàng của Bắc Kinh đã gây ra một áp lực tinh thần lớn cho các vận động viên khi họ phải mang trên vai sự vinh quang hay nhục nhã của một quốc gia. Đối với quốc gia có dân số đông như vậy, Thế vận hội không chỉ là một sân chơi để gặp gỡ mà còn là một cuộc đua thực sự gay gắt.Chiến lược của chính phủ
Để tăng khả năng chiến thắng và giành được huy chương vàng, Bắc Kinh đã đặt nặng việc huấn luyện các môn thể thao ít được chú ý hơn, thường bị xem thường ở các quốc gia phương Tây hoặc các môn thể thao có ít huy chương vàng hơn. Hơn 75% số huy chương vàng Olympic mà đội tuyển Trung Quốc giành được từ năm 1984 đến nay thường chỉ trong 6 môn: bóng bàn, bắn súng, lặn, xổ sống, thể dục dụng cụ và cử tạ. Trong đó, hơn ⅔ số huy chương vàng của Trung Quốc do các vận động viên nữ đạt được và 70% phái đoàn tham dự Thế vận hội Tokyo là nữ.
Vì vậy, tại các trung tâm huấn luyện đội tuyển cử tạ quốc gia tại Bắc Kinh, quốc kỳ được treo khắp nơi như một lời nhắc nhở các thí sinh rằng cuộc thi này là một trách nhiệm, một nhiệm vụ của họ đối với sự vinh quang của đất nước, không phải chỉ là cho riêng họ.
Theo Li Hao, nhà cầm quân của đội cử tạ tại Olympic 2016 ở Rio de Janeiro và hiện đang làm giám đốc của cơ quan chống doping tại trung tâm cử tạ của Tổng cục thể thao Trung Quốc cho biết: “Phương pháp này rất hiệu quả. Đó có lẽ là lý do tại sao môn cử tạ của chúng ta có thành tích tốt hơn so với các quốc gia và khu vực khác.”
Chính phủ quốc gia này không ngừng nỗ lực hơn, ngay cả khi các phụ huynh không muốn giao con cái cho nhà nước để huấn luyện thành vận động viên nữa. Bởi vì họ nhận ra rằng trong hàng ngàn đứa trẻ tham gia huấn luyện, cơ hội để con mình trở thành nhà vô địch Olympic vẫn còn rất ít.
Cho đến tối thứ sáu, chiến lược thể thao của Bắc Kinh đã mang về 19 huy chương vàng, vượt qua cả Mỹ và Nhật Bản để dẫn đầu bảng xếp hạng. Trung Quốc cũng giành được huy chương vàng đầu tiên ở nội dung súng trường hơi nữ 10m tại Olympic. Nhiều người cho rằng các môn thể thao mạnh mẽ của Trung Quốc thường diễn ra trong tuần đầu tiên của Olympic, trong khi Mỹ thường mạnh mẽ ở nhiều môn khác nhau.
Để đạt được những phút vinh quang đó, hàng ngàn trẻ em phải trải qua quá trình huấn luyện khắc nghiệt và hy sinh rất nhiều. Những đứa trẻ không vượt qua bài kiểm tra thường phải trải qua cuộc sống khó khăn: học vấn kém, thân thể thường xuyên chịu đựng chấn thương nặng, khó thích nghi với cuộc sống bên ngoài thể thao. Li Hao cho biết, ứng viên lý tưởng cho môn cử tạ thường là những đứa trẻ từ vùng quê hoặc gia đình không giàu có, họ thường có khả năng thích nghi tốt với khó khăn.Với các vận động viên nữ thi đấu môn cử tạ, họ phải đối mặt với những khó khăn lớn, số tiền kiếm được từ việc thi đấu phải được báo cáo cho chính phủ. Sau khi giải nghệ, họ khó có thể tạo ra thu nhập từ danh hiệu vô địch vì không còn sự quan tâm của các nhãn hàng hoặc nhà quảng cáo. Đã có trường hợp một cựu vô địch quốc gia phải sống trong một nhà tắm công cộng sau khi giải nghệ. Trong thời gian thi đấu, các vận động viên thường phụ thuộc vào tiền trợ cấp dựa trên thành tích của họ tại các kỳ Olympic.Trong hậu trường của các nhà vô địch Olympic
Hiện có hàng ngàn trẻ em đang tham gia huấn luyện tại hơn 2000 trường thể thao do chính phủ quản lý để trở thành vận động viên đại diện cho quốc gia. Hệ thống thể thao của Trung Quốc nổi tiếng với sự khắc nghiệt và mong muốn giành huy chương vàng. Ví dụ, ở trường thể dục Li XiaoShuang ở thành phố Tiên Đào, được biết đến với việc tạo ra những vận động viên thể dục xuất sắc, một cậu bé đang rèn luyện trên xà ngang.
Mặc dù bị chỉ trích, các trung tâm huấn luyện như thế vẫn tồn tại, được coi là yếu tố giúp quốc gia này trở thành một trong những quốc gia thành công nhất tại mỗi kỳ Olympic. Bỏ qua sự khắc nghiệt của các lớp học, cán bộ tại trường Li XiaoShuang cho rằng trung tâm chủ yếu tập trung vào niềm vui của trẻ em, ưu tiên sự vui vẻ trong thể dục hơn là áp lực về huy chương. 'Hiện tại chúng tôi thoải mái hơn. Trong quá khứ, chúng tôi quan trọng việc tạo ra nhiều nhà vô địch. Nhưng bây giờ, xã hội và suy nghĩ đã thay đổi. Vì vậy, phương pháp đào tạo của chúng tôi cũng đã thay đổi.'
Tại trung tâm huấn luyện quốc gia, lá cờ Trung Quốc cùng với câu khẩu hiệu 'Chiến thắng tại Thế vận hội Tokyo' luôn tạo ra áp lực lớn nhất đối với các vận động viên. Dường như họ chỉ dừng lại tập luyện để xem lại màn trình diễn của mình hoặc uống nước. Các vận động viên không được phép mắc sai lầm, nếu họ không đạt được kết quả tốt, họ sẽ phải xin lỗi huấn luyện viên và bị trừng phạt bằng việc tập thêm vào cuối ngày.
Các vận động viên nhí sẽ được đo nhiệt độ trước mỗi buổi tập.
Đối với các tân binh, cuộc sống hàng ngày của họ từ khi còn nhỏ đến nay vẫn đầy áp lực. Trong những ngôi trường này, áp lực thành công rất cao, đặc biệt sau khi đội thể dục dụng cụ của Trung Quốc không giành được huy chương vàng tại Olympic Rio 2016, 8 năm sau khi đăng quang tại Olympic Bắc Kinh 2008.
Giãn cơ là bước không thể bỏ qua trước khi bắt đầu buổi tập
Mọi thứ phải được thực hiện đến mức hoàn hảo
Để đạt được điều đó, những đứa trẻ phải trải qua nỗi đau và chấn thương lâu dài. Các huấn luyện viên ở những trung tâm nổi tiếng thường rất nghiêm khắc, thúc đẩy thí sinh đến giới hạn cuối cùng.
Những đứa trẻ sẽ trải qua những năm tháng tuổi thơ tại những trung tâm như thế này,
Các trung tâm cũng cung cấp các lớp học bổ sung văn hoá, nhưng chủ yếu tập trung vào buổi luyện tập thể thao vào buổi chiều.
Dường như chúng đang tham gia vào trò chơi, nhưng không khí căng thẳng ở những trung tâm này làm cho sự hồn nhiên trở nên hiếm hoi.Một số hình ảnh khác:Theo (1), (2), (3)