Vào khoảng 8:15 tối ngày 19 tháng 2 năm 1994, các bác sĩ tại bệnh viện Riverside, California đã cấp cứu một phụ nữ 31 tuổi với triệu chứng tim đập mạnh và khó thở, nhưng không lâu sau đó, bệnh nhân đã qua đời. Sự kiện này không chỉ gây sốc cho đội ngũ y bác sĩ mà còn gây tranh cãi trong cộng đồng y học vì tính chất bí ẩn và hiếm gặp của nó.Trường hợp cấp cứu đặc biệt
Người phụ nữ này là Gloria Cecilia Ramirez, sinh năm 1963. Trước đó 6 tuần so với ngày 19 tháng 2 năm 1994, cô đã bị chẩn đoán mắc ung thư cổ tử cung giai đoạn cuối và tình trạng của cô ngày càng trở nên nặng nề, buộc cô phải nhập viện. Nhân viên y tế đã cố gắng giảm đau cho cô bằng cách tiêm diazepam, midazolam và lorazepam nhưng kết quả không như mong đợi. Do đó, các bác sĩ quyết định thực hiện việc làm hồi tim. Trong quá trình chuẩn bị để thực hiện hồi tim, một y tá phát hiện một vết nhờn màu vàng lạ trên cơ thể của cô. Họ còn cảm nhận được mùi trái cây và mùi tỏi từ miệng của Ramirez.
Một y tá tên Susan Kane đã tiến hành lấy mẫu máu của Ramirez và cô phát hiện mùi giống như amoniac từ ống nghiệm. Kane liền báo cho bác sĩ nội trú Julie Gorchynski và khi Gorchynski nhìn vào mẫu máu, cô thấy có những hạt màu vàng manila lơ lửng bên trong. Điều này rõ ràng là những biểu hiện không bình thường vì chúng không liên quan đến tình trạng sức khỏe của Ramirez.
Đột nhiên, Kane bất tỉnh và phải được dẫn ra khỏi phòng cấp cứu. Ngay sau đó, bác sĩ Gorchynski cũng cảm thấy buồn nôn và sau đó ngất xỉu khi rời khỏi phòng cấp cứu. Người thứ ba rơi vào tình trạng ngất xỉu là Maureen Welch - một nhà trị liệu hô hấp cũng đang có mặt trong phòng cấp cứu.
Sau khi sơ tán nhân viên y tế, bệnh viện đã phải gửi một đội ngũ mặc đồ bảo hộ HAZMAT đến phòng cấp cứu để kiểm tra các dấu vết của các chất độc hại hoặc các chất lạ khác. Tuy nhiên, họ không phát hiện ra bất kỳ điều gì có thể giải thích được nguyên nhân khiến nhân viên y tế ngất xỉu hàng loạt. Sau đó, thi thể của Ramirez được đặt vào một chiếc quan tài nhôm và được đóng kín, sẵn sàng cho quá trình khám nghiệm tử thi.Giả định Ban đầu
Mặc dù chưa có kết luận chính xác, các phương tiện truyền thông đã đưa ra những giả định rằng các nhân viên y tế có thể đã bị ngộ độc bởi khói độc từ cơ thể của Ramirez khi cô hít thở. Các triệu chứng này tương tự như ngộ độc phốt phát hữu cơ - một loại hóa chất thường được sử dụng trong thuốc diệt cỏ và vũ khí hóa học. Kể từ đó, trường hợp của Ramirez đã được truyền thông gọi là 'Quý Cô Độc Hại'. Gia đình của Ramirez tin rằng việc nói về khói độc chỉ là để che đậy các sai lầm của bệnh viện. Những sự kiện lạ lùng xung quanh cái chết của Ramirez khiến họ tin rằng đội ngũ y bác sĩ đã mắc phải lỗi và đang cố gắng đổ lỗi cho bệnh nhân. Một số người khác lại nghi ngờ rằng đây có thể là một trường hợp tâm thần tập thể - một hiện tượng mà trong đó một nhóm người trải qua các triệu chứng tâm lý hoặc thể chất tương tự nhau nhằm đối phó với một mối đe dọa dù có thật hay không.
Các nhà chức trách đã tiến hành 3 cuộc khám nghiệm tử thi, lần đầu tiên là sau 6 ngày từ khi cô qua đời, lần thứ hai là sau 6 tuần và lần thứ ba là ngay trước khi Ramirez được chôn cất. Tuy nhiên, không tìm thấy bất kỳ dấu vết của phốt pho hữu cơ hoặc bất kỳ tác nhân nghi ngờ nào khác.DMSO
Vào năm 1997, một nhóm các nhà khoa học tại phòng thí nghiệm quốc gia Lawrence Livermore đã làm sáng tỏ trường hợp của Ramirez và họ đã công bố một giải thích rất có cơ sở trong Tạp chí Khoa học Pháp y Quốc tế. Như đã đề cập, các bác sĩ pháp y đã phát hiện một lượng lớn dimethyl sulfone trong máu và mô của Ramirez. Họ cho rằng chất này được tạo ra từ dimethyl sulfoxide (DMSO) và rằng Ramirez đã sử dụng DMSO như một loại thuốc giảm đau.
DMSO bắt đầu được sử dụng trong y học từ năm 1963 sau khi một nhóm nghiên cứu tại trường y thuộc Đại học Khoa học và Sức khỏe Oregon phát hiện ra rằng chất này có thể thẩm thấu qua da và các màng nhầy mà không gây tổn thương. DMSO thường được sử dụng làm thuốc giảm đau tức thì hoặc kem bôi như một chất chống viêm và chống oxi hóa. Nhiều vận động viên thể thao đã sử dụng DMSO dưới dạng kem bôi ngoài da để giảm đau cơ bắp.
DMSO sau đó được quảng cáo như một lựa chọn thực phẩm thay thế và trở nên phổ biến từ những năm 80, đặc biệt sau khi bộ phim tài liệu của chương trình 60 Minutes trên đài CBS đề cập đến khả năng chữa trị của nó. DMSO cũng được sử dụng như một phương pháp điều trị thay thế cho bệnh nhân ung thư, mặc dù không có bằng chứng nào cho thấy nó có hiệu quả.
Một đặc điểm của việc sử dụng DMSO là hơi thở có mùi giống tỏi, điều này củng cố giả thuyết rằng Ramirez đã sử dụng DMSO để điều trị ung thư vì các y tá đã ngửi thấy mùi này từ miệng của cô khi cô được cấp cứu. Hơn nữa, vệt nhờn màu vàng trên cơ thể của Ramirez có thể là do cô đã sử dụng DMSO từ các chất tẩy nhờn dạng gel được bán phổ biến tại các cửa hàng kim khí. Loại chất này chứa đến 99% DMSO nguyên chất, cao hơn nhiều so với các loại kem dưỡng cơ vốn chứa ít DMSO hơn. Lượng DMSO trên cơ thể Ramirez có thể đã tăng lên do cô mắc bệnh suy thận, làm tắc nghẽn đường tiết niệu, dẫn đến sự tích tụ.
Tuy nhiên, DMSO không gây ra tình trạng ngất xỉu và co giật như những gì nhân viên y tế đã trải qua. Các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng khi những nhân viên y tế cho Ramirez hít oxy, oxy kết hợp với DMSO tạo thành dimethyl sulfone (DMSO2). DMSO2 kết tinh ở nhiệt độ phòng, giải thích cho những tinh thể màu manila trong máu của Ramirez. Tiếp theo, khi Ramirez được cho khử rung tim, các cú sốc điện khiến DMSO2 chuyển đổi thành dimethyl sulfat (DMSO4), một este dimethyl có độc tính cao từ axit sulfuric.
Dưới dạng hơi, dimethyl sulfat gây hại cho các tế bào trong mắt, phổi và miệng. Hít phải hơi này có thể gây co giật, mất ý thức và tê liệt. Trong số 20 triệu triệu chứng được ghi nhận từ đội ngũ y tế trong đêm đó, có tới 19 triệu triệu chứng giống như những gì người tiếp xúc với hơi dimethyl sulfat trải qua.
Vì vậy, sự ngất xỉu của các nhân viên y tế trong phòng cấp cứu không phải do họ mắc hội chứng cuồng loạn tập thể mà là do họ bị ngộ độc dimethyl sulfat. Đến nay, đây vẫn là giải thích khoa học tốt nhất về trường hợp của Ramirez.
ATI; IFLScience; Wikipedia