Trong thế giới của nghệ thuật thảm, không gì có thể sánh kịp với vẻ đẹp và giá trị văn hóa của thảm Ba Tư. Với giá cả đôi khi lên tới hàng trăm triệu đồng và quãng thời gian sản xuất kéo dài hàng năm, thậm chí là thập kỷ, mỗi tấm thảm là một tác phẩm nghệ thuật đích thực.
Theo chia sẻ của một nhà sản xuất thảm Ba Tư, ông Mohammad Hossein Tumani: “Mỗi sợi len trên thảm là một hơi thở của thợ dệt, một hồn ma nhỏ bé với tâm trí và trí tưởng tượng của riêng mình. Mỗi đường nét, mỗi hoa văn trên thảm đều là một cảm xúc, một kỷ niệm, một tình cảm chân thành dành cho vùng đất và cuộc sống của họ.”
Tại nhiều vùng miền, ví dụ như Yazd, các nhà máy thảm có thể có đến hàng trăm công nhân đang làm việc cùng nhau. Tuy nhiên, ở tỉnh Fars, nơi nghề dệt thảm được UNESCO công nhận là Di sản Văn hoá Phi Vật Thể, nguyên liệu sẽ được phân phát đến từng làng và phụ nữ trong bộ lạc sẽ mang về nhà để dệt. Điểm khác biệt lớn nhất giữa thảm Fars hoặc đặc biệt là thảm Gabbeh so với các loại khác là khung dệt được đặt ở dưới mặt đất. Điều này có nghĩa là thợ dệt sẽ gặp khó khăn và mất nhiều công sức hơn để dệt. Bên cạnh đó, lưng của những người thợ này sẽ gặp vấn đề vì họ phải làm việc trong tư thế cong người trong thời gian dài.
Kỷ lục tấm thảm Ba Tư đắt nhất từng được ghi vào Sách kỷ lục Guinness thế giới thuộc về một tấm thảm có từ thế kỷ 17, được bán với giá 33,8 triệu USD trong một cuộc đấu giá diễn ra chỉ trong vòng 10 phút vào tháng 6 năm 2013.
Năm 2018, Thổ Nhĩ Kỳ đã xuất khẩu thảm dệt tay trị giá 1,9 tỷ USD, vượt qua con số 35 triệu USD của Iran. Ngày nay, xuất khẩu thảm là một lĩnh vực kinh doanh mang lại lợi nhuận lớn cho nền kinh tế Iran, chỉ sau ngành dầu khí. Tuy Iran có truyền thống làm thảm lâu đời, tuy nhiên hiện nay nước này đang đối mặt với nguy cơ mất đi ngành nghề này do tầng lớp trẻ không có hứng thú theo học. Nguyên nhân là bởi họ thấy mẹ và bà mình gặp phải vấn đề sức khỏe khi làm nghề này. Theo ước tính, chỉ trong vòng 15 đến 20 năm nữa, những tấm thảm này có thể hoàn toàn biến mất.