
“Người nghiện công việc không có lịch trình mà có gia đình để chăm sóc”. Chỉ là một 'trích dẫn vui' nhưng lại đúng.
- Cấp độ 1: No đủ, Wifi 'đỉnh', pin điện thoại 'trâu'
- Cấp độ 2: Đưa ô đi trước cả khi trời mưa
- Cấp độ 3: Tủ lạnh đầy đủ thực phẩm, đủ để sống cả tuần
- Cấp độ 4: Đối phương đang gõ cửa ...
- Cấp độ 5: Âm thanh báo hiệu 'đến' trong tài khoản.
- Cấp độ 6: Làm thêm giờ đến muộn, cảm thấy mệt mỏi, bất ngờ có người đã nấu cơm nóng sẵn.
- Cấp độ 7: Ngoài kia có bão giông, bạn đóng cửa, lôi chăn, nhìn qua cửa sổ.
- Cấp độ 8: Báo cáo sức khỏe định kỳ của người thân không gặp vấn đề lớn.
- Cấp độ 9: Công ty cắt giảm nhân sự, nhưng bạn không bị sa thải.
- Cấp độ 10: Có tiền, và rất nhiều tiền.
Và đây cũng chính là một trong những lý do và mục tiêu để chúng ta đặt ra cho thành công. Tuy nhiên, còn nhiều bí mật về thế giới của những người thành công thú vị và đáng yêu mà tôi tin rằng bạn có thể đã gặp nhưng chưa hiểu rõ họ đạt được thành công như thế nào. Trong bài viết này, chúng ta sẽ tập trung vào 6 'mẩu' này!
ĐÁNG YÊU
Tình cờ biết được một câu chuyện về “mua hàng online” từ Trung Quốc. Một Tiến sĩ từ Đại học Chiết Giang cần mua một lượng lớn cam để thực hiện thí nghiệm về cấy nấm. Sau khi tìm đến một nhà cung cấp trên mạng để hỏi về các loại quả, kích cỡ, và giải thích mục đích của việc mua hàng cho nghiên cứu khoa học, bộ phận CSKH đã đề nghị: “Vì phục vụ cho việc nghiên cứu khoa học của nhà nước, tôi xin tặng một thùng cho các anh thử trước. Dù không thể giúp được gì nhiều, nhưng tôi muốn góp phần nhỏ bé này. Ban đầu, Tiến sĩ từ chối và đặt mua một thùng, nhưng không ngờ lại nhận được năm thùng, mỗi thùng 10 kg. Ông rất cảm kích và chia sẻ câu chuyện này trên mạng để lan tỏa năng lượng tích cực và cũng để “quảng bá” cho gian hàng đáng tin cậy đó. Không ngờ, câu chuyện trở nên “hot search”. Cư dân mạng nhanh chóng tìm ra và không ngừng đặt hàng, làm tăng lượng mua cam lên một cách đột biến, đến mức chủ gian hàng phải trả lời: “Chúng tôi rất biết ơn tấm lòng của mọi người, nhưng những ai không thực sự cần mua cam thì không cần mua. Chỉ cần ghé thăm gian hàng của chúng tôi là đủ vui rồi ạ”.
Tự nhiên khi nghe đến đoạn đó, tôi cảm thấy ấm lòng. Có những người mua hàng với lý do lý trí (quan tâm đến giá trị, hiệu quả và công dụng của sản phẩm). Nhưng cũng có vô số người mua hàng vì cảm xúc (cảm giác thoải mái, sự đồng cảm và cảm hứng... ẩn sau mỗi sản phẩm). Lúc đó, tôi ngồi im lặng với tấm lòng đầy may mắn và niềm vui, nhận ra rằng thành công đôi khi đến một cách tự nhiên.
ĐAM MÊ
Một người bạn cùng học Đại học đã chia sẻ trong buổi sinh hoạt lớp rằng “Sau khi tốt nghiệp, em sẽ làm việc cho đến khi tích đủ 300 triệu rồi đi sống ở Đà Lạt.”. Chúng tôi đều bất ngờ. Hoàn toàn khác biệt so với những người cùng khóa khác, ai đó muốn vào các công ty lớn, thành lập startup, mở trung tâm tư vấn tài chính,...
Năm 2020, trong thời gian dịch bệnh, chúng tôi liên lạc và hỏi thăm nhau. Cô bạn ấy thực hiện kế hoạch của mình một cách thành công. Hiện tại, cô ấy đang sống ở Đà Lạt, thuê một căn nhà nhỏ, mỗi ngày tập yoga, viết và thử sức với việc làm video, làm vlog. Cô ấy nói rằng, cô phát hiện ra rằng mình thích làm những việc đó. Dù có những ngày quay từ sáng đến tối, dựng video từ tối đến sáng tiếp theo chỉ để có một đoạn video ngắn vài chục giây. Nhưng cô ấy cảm thấy thật sự vui vẻ!
Một hình thức thành công không phải ai cũng đạt được. Bản thân tôi cũng từng mong muốn có thời gian để làm những điều mình thích, nhưng thường trì hoãn vì sợ mất những gì đã có và không biết mình đam mê điều gì. Đó gọi là thành công theo đuổi đam mê.

Có những người, thành công của họ đơn giản là được ngắm nhìn thành quả của bản thân. Và vì người khác không nhất thiết cần biết 'thành công' của bạn làm ra từ đâu. Ảnh: gudim_public
NỖ LỰC
N.M.Q (37 tuổi). Ở tuổi 18, anh muốn đi du học nhưng không muốn phụ thuộc vào suất học bổng của mẹ làm trưởng ban tư vấn. Anh cố gắng hoàn thành Đại học và làm việc tại một công ty lớn để có thu nhập ổn định. Ở tuổi 24, anh tự xin học bổng sang Singapore. Ở tuổi 27, anh phải chịu điều trị và tạm hoãn kế hoạch. Sau 6 tháng, anh chia sẻ ý định tiếp tục du học, khiến bạn bè nghi ngờ. Anh tiếp tục du học ở châu Âu thêm 2 năm.Trò chuyện với anh, anh nói rằng đồng nghiệp, bạn bè, thậm chí là bố mẹ từng đùa rằng 'Tại sao phải khổ sở như vậy?!' nhưng với anh, đó là sự thưởng thức. Phải tự học và viết luận văn, anh mới tự hào về bản thân. Phải vừa học vừa làm ở nước ngoài, anh mới có cơ hội học hỏi và mở mang kiến thức. Chỉ khi đi xa, anh mới nhận ra tiềm năng của bản thân khi trở về quê nhà. Hiện tại, anh không chỉ tư vấn cho đàn em, mở workshop, đọc podcast truyền cảm hứng, mở quỹ từ thiện, mà còn phát triển một loại hình cắm trại thú vị cho giới trẻ. Anh nói rằng trường ở Anh đã gửi mail giới thiệu và anh đang suy nghĩ về việc tiếp tục học. Nhưng anh phải chờ hoàn thành liệu trình điều trị này trước khi đưa ra quyết định.
Không cần phải có nhà tiền tỷ, xe hơi, đồ hiệu,... nhưng ở anh vẫn tỏa ra mùi hương “thành công”. Mùi hương TRUYỀN ĐỘNG LỰC SỐNG và NỖ LỰC cho người khác.
TÍCH ĐỦ ĐAM MÊ & KIÊN TRÌ
Ở tuổi 18 và đôi mươi, tôi say mê việc du lịch qua các bức ảnh trên Instagram. Tôi còn mơ ước trở thành Travel Blogger sau này. Gần đến 30 tuổi, tôi lại thích sự đơn giản, gần gũi và khách quan hơn. Tình cờ năm nay, tôi phát hiện ra kênh của chị Hà và thấy rất thú vị. Thật lòng mà nói, những nơi mà chị đi, tôi cũng từng đặt chân tới. Nhưng “Thế giới quan” của chị rộng lớn hơn, chị tìm hiểu kỹ về mỗi nơi mà chị đến, bao gồm cách bắt đầu một ngày mới của dân bản địa, niềm tin vào tín ngưỡng, lịch sử và câu chuyện đằng sau mỗi di tích,...
Tôi đã xem rất nhiều blog của chị, thậm chí cả những video phỏng vấn chia sẻ về con đường trở thành blogger, tiền đâu ra để du lịch và làm thế nào để kiếm tiền. Tôi thắc mắc tại sao những video hay như vậy, đã được xây dựng từ lâu nhưng vẫn không thu hút được nhiều lượt xem. Và làm sao chị có đủ chi phí, kiếm đủ thu nhập chỉ với những ngày tháng rong ruổi làm video như thế!....
Thành công đôi khi không chỉ là về con số, về tiền bạc. Thành công đôi khi nằm trong ánh mắt, trong những trang sách, trong từng kỷ niệm của mỗi người.

Nếu có cơ hội, không ai muốn bị gò bó, giam cầm bởi bất cứ điều gì, kể cả 'đi làm' hay 'thành công'. Ảnh: gudim_public
NIỀM TIN
Một người bạn của bạn tôi. Học Y, không chịu tốt nghiệp để làm bác sỹ mà bị dụ dỗ ra kinh doanh tư vấn dinh dưỡng, giảm béo. Bạn vừa học vừa làm, càng làm thì càng thấy mình “ngu”. Bạn lên làm lãnh đạo mà tụi nhỏ cứ “xốn xốn” thế nào ấy. Bởi cứ việc gì sai là Sếp lớn lại tag bạn trong group toàn công ty, bất kể là lỗi của ai cũng lôi đầu ban ra chỉ trích thôi. Lũ nhân viên, một số thì “quê” thay cho bạn, bởi dù sao cũng là lãnh đạo, ấy vậy toàn chịu đòn thay nhân viên. Một phần khác thì cười sau lưng bạn, chê bạn là “thiếu năng lực nên bị vậy phải rồi”, một số còn lại thì chỉ lơ vì đã quá quen với điều đó. Chỉ một điểm chung, đó là không hiểu tại sao đến giờ bạn chưa nghỉ việc thôi.
Thật ra bạn cũng nhiều lần định dừng lại để lo cho xong tấm bằng Y hoặc xin tạm ngưng để thật sự học về kinh doanh và quản lý nhân sự. Nhưng là chính Sếp lớn bảo cậu tiếp tục. Cứ vài tháng thì lại gửi qua vài khóa học cho bạn chọn và đăng ký học online. Bạn còn được chọn là cấp lãnh đạo cao của dự án và luôn là người đầu tiên Sếp đặt tên trong ghi chú “Sinh nhật em trai tôi”.
Tôi cũng thế, tôi thuộc tuýp hướng nội, ít nói, thích làm việc độc lập hơn teamwork. Thật sự tôi thử sức và cố gắng để làm chứ không thật sự giỏi hay hạnh phúc khi mang trách nhiệm training, phân công, quản lý đội nhóm. Có lần chuyển việc được 2 tháng, được đề xuất làm quản lý, con bé nhân viên cũ không phục bảo tôi rằng “chị không thích hợp làm lãnh đạo đâu”. Vốn “sâu ngủ” như tôi lại mất ngủ cả tuần chỉ vì câu nói đó.
Ba tháng sau, cô gái ấy nghỉ việc, tôi mới kể với chị Sếp bự của mình. Chỉ cười bảo “Chị tin em và em cũng phải tin vào quyết định của chị. Không có Sếp nào dở hơi thăng chức cho kẻ vô dụng cả”. Rồi tôi dần chia tay nhiều bạn khác nữa, nhưng các bạn đều thường xuyên nhắn tin hỏi thăm, cảm ơn, khích lệ tôi. Một trong số đó có người lớn hơn tôi vài tuổi, nghỉ việc vài năm cứ đúng sinh nhật lại chúc tôi “Sinh nhật vui vẻ nhé, em mãi là quản lý dễ thương nhất trong đời chị!”.
Tôi cũng có bà chị, ngoài 30 tuổi mà nhảy nhót TikTok suốt ngày, cuối tuần lại thấy đi quẫy pub. Người mà trẩu vậy lại là Phó phòng trẻ tuổi nhất tại phòng giao dịch ấy. Thật ra, không ai là vô dụng, bất tài cũng không ai vừa khít mọi “chuẩn mực” như chúng ta mặc định. Ai cũng có ưu, có nhược và có thế “thành công” ở vị trí mà họ đang đứng, miễn là có NIỀM TIN.

Gửi những bạn trẻ thuộc cùng tuýp người hướng nội và hiện đang mắc kẹt ở đoạn “Sợ tính cách của mình không hợp làm lãnh đạo”. Ngoài IQ, bằng cấp, chúng ta còn có khái niệm về EQ (trí tuệ cảm xúc). Trích từ Vietcetera: “Pepsi đã phát hiện các quản lý có EQ cao làm việc năng suất hơn 10% và tăng hiệu suất lợi nhuận lên 1000%. Nhân viên bán hàng có EQ cao của L'oreal đem đến doanh thu cao hơn 2.5 triệu USD so với người khác. Sự yếu ót mà bạn nghĩ đôi lúc lại là thế mạnh của bạn trong mắt người khác đấy! Làm sao khai thác và bồi dưỡng giá trị ấy mới thật sự là điều bạn cần suy nghĩ lúc này.
HY SINH
Tôi còn biết có kiểu thành công khác gọi là HY SINH. Là không phải bạn cố gắng để đạt được một thứ gì đó cho chính mình mà là bạn mang thứ tốt nhất làm hành trang để giúp người khác thành công. Có một bộ phim Trung khá hay, từ rất lâu rồi mà tôi chẳng nhớ nổi tên phim. Kể về một khu làng nhỏ hẻo lánh, người dân ở đó nghèo đến mức họ rất vui mừng khi thấy có một thanh niên đậu Đại Học nhưng gom góp hết gia tài các gia đình, vẫn chỉ được một ít để làm hành trang cho cậu. Phim không quá đặc sắc nhưng cảnh tình người ấm áp từ ông chú, bà cô cho đến từng người dân vơ vét được bao nhiêu hay bấy nhiêu, có cảnh xúc động nhất là có cụ mang cả tiền mua quan tài tặng cho cậu. Cuối cùng, chàng thanh niên tha hương mấy chục năm trở về mang theo tờ giấy năm xưa trả ơn cả làng. Anh ta thành công, nhưng quan trọng nhất, đó chính là cả làng đã thành công nuôi dưỡng con cháu đáng tự hào như anh học tốt, làm chăm và luôn nhớ về cội nguồn.
Tôi cũng ngưỡng mộ nhiều gia đình thế hệ trước, vì biết gia đình không có điều kiện, nhiều anh chị đã hy sinh 'nhường' suất đến trường cho các em. Tôi cũng ngưỡng mộ một số bạn trẻ không ngại bỏ việc để tham gia công tác chống dịch. Tôi cũng trân trọng một vài cô cậu Gen Y, Gen Z từ chối những chiếc offer to lớn để ngồi viết lách truyền cảm hứng cho người khác,... Như thế cũng được gọi là một kiểu thành công.

chứ không phải cảm giác trách nhiệm và dùng 1 nửa linh hồn để hoàn thành. Ảnh: gudim_public
Tôi từng đọc một topic trên mạng, họ viết rằng Gen Z ngày nay thà lắc hông trên Tik Tok còn hơn trở thành work zombie nơi công sở (work zombie chưa xác định rõ cột mốc xuất hiện nhưng nhưng theo ghi nhận từ Google thì từ này được tìm thấy trên báo từ 2019 và dùng để chỉ những người mất hứng thú trong công việc nhưng không nghỉ việc. Họ cảm thấy trống rỗng và rơi vào trạng thái vật vờ như thây ma). Nhiều hơn 8 tiếng/ngày đến văn phòng làm việc trong con mắt của Gen Z dần trỏ nên khó có thể chấp nhận và họ đang lựa chọn làm việc tự do để khám phá tiềm năng của bản thân cũng như tìm thấy được ý nghĩa trong cuộc sống. Điều này tôi hoàn toàn ủng hộ, nhưng hãy để bản thân “trong trạng thái an toàn”. Bởi tùy thuộc vào hoàn cảnh, sở thích, sự kiên trì, đam mê,....của riêng mỗi người.
Còn nếu bạn đang chưa xác định được con đường thành công mà bạn chọn lựa, vẫn đang bị ám ảnh bởi những thành công của bạn bè đồng trang lứa hay các bậc ông cha anh chị, mời bạn ghé thăm một 'chiếc' kênh instagram của @gudim_public - nơi có nhiều bức ảnh khiến con người ta suy ngẫm về cuộc sống và có một số sự thật về 'thành công'.
Tác Giả: Bunny
