
Có những ngày chỉ muốn nằm yên trên giường suốt cả ngày, không một suy nghĩ trong đầu, không một lo lắng trong lòng.
Không biết từ khi nào, việc đi đến phòng gym hàng ngày cũng trở thành áp lực với tôi. Buổi sáng phải thức dậy sớm hơn một chút để tranh thủ tập gym, bởi vì điều đó sẽ giúp tôi duy trì được thân hình mà tôi cho là đẹp. Mỗi ngày trước khi đi ngủ, tôi phải đọc ít nhất 15 phút để duy trì vốn từ và phục vụ cho công việc viết lách của mình.
Viết nhật ký, ngồi thiền hoặc giảm đồ ngọt trong chế độ ăn uống để chăm sóc tinh thần. Tất cả đều có mục đích rõ ràng nhưng tôi lại chẳng thể thực sự “enjoy” chúng.
Tôi từng quen một người bạn, có thể nói anh ấy có những thói quen lý tưởng cho một ngày hoàn hảo. Một lần, tôi nhờ anh đưa về nhà vì một số lý do, nhưng anh đã trả lời tôi một cách tổn thương “Nếu đưa em về thì hỏng hết giờ luyện tập của anh”. Tôi hiểu ý của câu này là nếu đưa tôi về, anh sẽ không kịp tập gym đúng giờ. Rồi anh sẽ không thể thưởng thức bữa sáng với một ly cà phê sau đó.
Tất nhiên, việc ưu tiên cho từng ngày, từng công việc là quyền của họ, tôi không thể xen vào để buộc họ thay đổi. Tôi thực sự cảm thấy tổn thương vì lời nói đó.
Tôi không bị tổn thương bởi lời từ chối, nhưng tôi cảm thấy đau lòng khi nhận ra rằng tình bạn mà chúng tôi đã xây dựng suốt thời gian qua không được coi trọng như khái niệm về một ngày hoàn hảo của anh ấy.
