Bản chuyển đổi số 1:
Mẫu hồi ký chuyển đổi 'Bức thư của thủ lĩnh da đỏ' thành một tác phẩm cá nhân
Khóa học
Thưa ông! Thư ông đây ạ!
Chàng trai tóc xoăn và đôi mắt sáng nét, kính cẩn trình bày một bức thư cho vị lãnh đạo của mình.
Thủ lãnh Xi-át-tơn tò mò hỏi:
- Thư từ ai thế nhỉ?
- Thưa ngài, từ tổng thống Mĩ Phreng-klin pi-ơ-xơ ạ! Chàng trai trả lời.
- Hừ, đám xâm lược tồi tệ! Làm thế nào chúng dám đòi đất của tổ tiên ta!
Thủ lĩnh Xi-át-tơn rống lên. Dường như tất cả những tức giận, sự không hài lòng trong lòng ông bùng nổ ra như thế tức khắc. Ông đạp chân, đập tay, đánh đập bàn ghế như thể tổng thống Mĩ Phreng-klin pi-ơ-xơ đang đứng trước mặt ông.
- Thưa ngài, ngài có trả lời thư không ạ?
Chàng thanh niên rụt rè hỏi:
- Ta sẽ viết thư trả lời hắn. Ta phải dạy cho hắn một bài học.
Rồi thủ lĩnh bảo chàng thanh niên:
- Mang giấy và bút đến đây cho ta!
Viết điều gì đó đi! Thủ lĩnh Xi-át-tơn tự hỏi trong lòng. Trong trí tưởng tượng của ông, những kí ức của tuổi trẻ hiện lên. Những buổi sáng yên bình, chàng trai Xi-át-tơn đắm chìm trong hương sương, những hạt sương long lanh trên lá cây, và những đám cỏ mềm mại. Vào những đêm trăng sáng, Xi-át-tơn và bạn bè hát ca, nhảy múa trên vùng đất mẹ yêu thương.
Kí ức sống lại, và thủ lĩnh Xi-át-tơn đặt bút viết những dòng đầu tiên trong bức thư trả lời tổng thống Mĩ:
...Mỗi đồng bào tôi, từng tấc đất đều là linh thiêng, từng chiếc lá thông lung linh, từng đám cỏ, từng hạt sương long lanh trong những khu rừng rậm rạp, những vùng đất hoang dã, và tiếng xao lạc của côn trùng, tất cả đều là những điều thiêng liêng trong ký ức của chúng tôi...
Thủ lĩnh Xi-át-tơn không thể hiểu tại sao khi người da trắng qua đời, họ ước ao được lang thang giữa vũ trụ và quên đi nơi họ đã ra đời. Ngược lại, người da đỏ mong mình trở về với đất mẹ.
Ông tiếp tục viết:
...Chúng tôi, chúng tôi không thể nào quên được miếng đất tươi đẹp này. Bởi vì miếng đất này chính là nguồn gốc của chúng tôi, bà mẹ của người da đỏ. Chúng tôi không chỉ là một phần của nơi này, mà còn chúng tôi là gia đình của nơi này. Những bông hoa thơm làm ngọt ngào không khí là anh chị em của chúng tôi. Những tảng đá, những vũng nước giữa bãi cỏ, hơi ấm của con ngựa và con người, tất cả đều thuộc về một gia đình duy nhất...
Trong ký ức của thủ lĩnh Xi-át-tơn, hình ảnh ngày người da trắng xuất hiện lại hiện về. Họ mang theo những cây ống dài, khắc lên lửa (lúc đó, người da đỏ chưa hiểu rõ về súng). Họ đuổi theo bộ tộc của ông đến sông lớn nguồn. Hàng ngàn người quỳ xuống trước những cây ống ác độc khắc lửa. Máu họ tô điểm đỏ dòng sông: Nỗi hận thù trong lòng ông nổi lên nhưng cây bút...
Dòng nước trong xanh, êm dịu trôi qua những dòng sông, con suối không chỉ là những giọt nước mát, mà còn là huyết thống của tổ tiên chúng tôi.
Thủ lĩnh Xi-át tơn nhớ rõ, sau khi đuổi bộ tộc da đỏ vào rừng sâu, chiếm đất đai của họ, bọn da trắng khai thác đất làm giàu. Đồn điền nảy mọc. Thành phố và nhà máy hiện lên. Khói từ ống khói đen làm bẩn cả bầu trời. Bụi từ nhà máy xi măng, công trường... tạo nên cảm giác ngột ngạt!
Không thể để chúng làm bẩn không khí quý giá của chúng ta. Thủ lĩnh quyết định viết:
Không khí là một kho báu đối với người da đỏ, vì đó là không khí chung của cây cỏ, con người và động vật. Người da trắng cũng hít thở không khí đó. Nhưng dường như họ chẳng để ý gì đến nó.
Bọn da trắng độc ác, quân thù tàn bạo! Thủ lĩnh Xi-át-tơn phát ngôn quyết liệt.
Ông nhớ kỹ cảnh ông đã chứng kiến: Một con ngựa sắt phủ khói lao qua đồng cỏ. Bọn lính da trắng trên con ngựa đó thấy một đàn trâu rừng. Chúng nâng súng chĩa vào những con vật hiền lành, ngơ ngác. Những con vật đáng thương rên lên rồi ngã vật ra đau đớn. Máu chảy đỏ lênh láng trên thảo nguyên. Bọn da trắng cười hò hét... Cả đàn trâu hàng triệu con giờ chỉ còn lại vài con nuôi trong công viên làm cảnh. Máu trong thân thủ lĩnh Xi-át tơn bắt đầu sôi lên.
Ông tiếp tục viết:
... Tôi là một người hoang dã, không hiểu tại sao con ngựa sắt nhả khói lại quan trọng hơn nhiều so với con trẩu rừng... Cuộc sống không có ý nghĩa nếu mất đi những sinh linh hoang dã? Nếu chúng biến mất, con người sẽ dần chết, hòa mình vào sự cô đơn tinh thần. Bởi vì điều gì xảy ra với con thú, sẽ xảy ra với con người. Mọi thứ trên thế giới này đều liên kết với nhau.
Chớ trì hoãn, ngay bây giờ hãy phát đi bức thư này đến Pi-ơ-xơ, để hắn nhận ra tình yêu sâu sắc của người da đỏ đối với đất đai, quê hương!
Nhóc, hãy mang lá thư trả lời của ta đến cho Pi-ơ-xơ ngay! - Thủ lĩnh gọi chàng thanh niên giúp việc - Nhớ giao đến tay hắn, càng sớm càng tốt.
'Không biết khi đọc lá thư này, tay Pi-ơ-xơ sẽ nghĩ gì nhỉ?'. Thủ lĩnh Xi-át-tơn nghĩ trong lòng. Và ông nhẹ nhàng mỉm cười.
Khám phá thêm về những bức thư của thủ lĩnh da đỏ trên Mytour, đọc tác phẩm tuyệt vời!
- Hồn quê hương và tình yêu thắm thiết đối với đất nước trong Bức thư của vị lãnh tụ da đỏ
- Sáng tạo bài văn từ Bức thư của thủ lĩnh da đỏ, trang 135 SGK
- Những cảm xúc khi lướt qua Bức thư của thủ lĩnh da đỏ
