Đề bài: Bình luận đoạn thơ thứ hai trong tác phẩm Khúc hát ru cho những đứa trẻ
I. Dàn ý
II. Bài viết mẫu
Bình luận khổ thứ hai của bài thơ Khúc hát ru cho những đứa trẻ lớn trên vai mẹ
Bài viết mẫu Bình luận đoạn thơ thứ hai trong bài Khúc hát ru cho những đứa trẻ lớn trên vai mẹ
Nguyễn Khoa Điềm, người con của đất cố đô Thừa Thiên Huế, đã chứng kiến cuộc cách mạng từ rất sớm. Trong một chuyến công tác tại miền Tây Thừa Thiên, ông tìm thấy nguồn cảm hứng để sáng tác bài thơ Khúc hát ru cho những đứa trẻ lớn trên vai mẹ. Đây không chỉ là lời ru của người mẹ dân tộc, mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, hòa quyện với âm nhạc của tình yêu quê hương.
Bài thơ Khúc hát ru cho những đứa trẻ lớn trên vai mẹ kể về người mẹ Tà-ôi đưa con trên lưng, vừa làm đồng, vừa làm việc nuôi bộ đội, đóng góp cho cuộc chiến tranh. Dù đối mặt với khó khăn nào, người mẹ vẫn hát lên ca khúc đầy tình yêu, mong rằng đứa con nhỏ của mình sẽ lớn lên khỏe mạnh, sống hạnh phúc trong tự do của đất nước. Tác giả gửi gắm tình yêu quê hương mạnh mẽ của người mẹ Tà-ôi và của cả dân tộc Việt Nam.
Bài thơ khép lại như một bức tranh tĩnh lặng, nơi mẹ hiện hình với công việc hằng ngày trên cánh đồng rộng lớn. Những đợt sóng ru êm đềm như làn gió nhẹ khuất phủ đồng ruộng, và trong gió, hương thơm của đất trời hòa quyện.
'Em hòa mình vào giấc ngủ êm đềm
Ngủ trên bờ vai mẹ yêu thương
Cánh đồng mênh mông, mẹ trải nghiệm
Trải qua những khó khăn, nhưng không bao giờ đầu hàng
Em ngủ yên, đừng làm mẹ lo lắng
Mặt trời lên trên ngọn đồi
Mặt trời của mẹ trải dài trên cánh ruộng
- Ngủ yên nào em thơ dấu yêu
Mẹ yêu thương em, yêu quê hương mình
Con hãy mơ về những hạt gạo đều bằng
Và mai sau, con lớn lên như núi Ka - lưi.
Bức tranh cuộc sống hiện lên qua đôi mắt tình mẫu tử, nơi mẹ như một nghệ sĩ điêu khắc tạo hình đồng ruộng bằng tình thương. Công việc vất vả của mẹ trở nên trọn vẹn, và đứa con nằm trên vai, là nhân chứng sống của tình yêu và sự hy sinh không ngừng nghỉ của người mẹ.
'Cu Tai nằm êm trên vai mẹ ơi
Giữ cho giấc ngủ bình yên mãi không rời xa mẹ
Mẹ đang làm công việc trỉa bắp dưới bóng núi Ka - lưi
Lưng núi to lớn, nhưng lưng mẹ bé nhỏ'
Mẹ gọi tên em cu Tai, là lời yêu thương tràn đầy từ trái tim mẹ. Cu Tai đi cùng mẹ lên nương, là đồng hành đắc lực trong công việc. Hãy ngủ say, đừng rời xa mẹ, để mẹ có thêm sức mạnh trỉa bắp, để có thêm lương thực cho quê hương, cho bộ đội chiến đấu. Núi Ka - lưi to lớn, nhưng trước mặt lưng mẹ, nó trở nên bé nhỏ. Hình ảnh đầy ý nghĩa, lưng mẹ nhỏ bé, nhưng lòng mẹ lớn lao.
Những câu thơ đầu tiên mang đến tiếng gọi mềm mại từ trái tim của người mẹ Tà - ôi, đang ôm con trên vai. Tiếng gọi ấm áp, đậm chất mẹ tự nhiên. Mẹ dặn con nằm ngoan trên vai mẹ, để mẹ làm công việc, để mẹ đóng góp vào xây dựng đất nước. Sau đó, mẹ nhắc nhở con bé bỏng rằng:
'Ngủ yên em ơi, đừng làm mẹ mệt mỏi
Mặt trời của bắp nằm trên đỉnh đồi cao
Mặt trời của mẹ em nằm trên lưng mẹ'
Lời thơ như là sự vuốt ve trái tim ấm áp của Nguyễn Khoa Điềm. Cảm xúc tràn ngập trong từng câu thơ, đặc biệt là những lời dặn dò đong đầy tình mẫu tử của người mẹ:
'Em hãy ngủ yên, đừng làm mẹ mệt mỏi'
Hãy nghỉ ngon, vì em là động lực lớn nhất để mẹ hoàn thành công việc hàng ngày. Dù cuộc sống có khó khăn, nhưng chỉ cần con luôn ngoan ngoãn, đó chính là niềm vui lớn nhất cho người mẹ. Nguyễn Khoa Điềm sử dụng hình ảnh tượng trưng, ví von đứa con như 'mặt trời của mẹ', ánh sáng và niềm tin giúp mẹ vượt qua mọi khó khăn. Ngược lại với hình ảnh 'mặt trời của bắp' là 'mặt trời của mẹ' - một biểu tượng nhân hóa đầy ý nghĩa. Mặt trời của bắp là nguồn dinh dưỡng, đem ánh sáng cho cây cỏ, nhưng đối với người mẹ Tà - ôi, cu Tai chính là nguồn sáng đó.
Vẫn đọng trong tình yêu thương, tình mẫu tử cao cả, ta cảm nhận hòa mình trong khúc hát ngọt ngào của người mẹ:
- 'Ngủ yên a kay ơi, đêm êm đềm a kay hỡi
Mẹ thương a kay, thương làng đói
Con hãy mơ về hạt bắp trên đồng rộng
Mai sau con lớn, mặt trời sáng mười ka - lưi.'
Đây là giai điệu ru, lời ru của người mẹ đang hòa mình vào giấc ngủ của con. 'A kay' - hãy ngủ yên, vì mẹ yêu con không biết bao nhiêu, và mẹ cũng thương những người dân trong làng đang phải chịu đựng những khó khăn của đói đó. Vì vậy, người mẹ Tà - ôi hát lên hy vọng rằng con sẽ có giấc ngủ an lành, trong đó có hình ảnh bắp lên đều trên cánh đồng, mang lại mùa bội thu để làng không còn những ngày đói kém. Trong giai điệu ru đó, mẹ cũng ước mong rằng con sẽ lớn lên thành người mạnh mẽ, với sức mạnh kỳ diệu để tạo nên những nương rẫy, cuộc sống ấm no và hạnh phúc.
Câu hát ru chạm đến trái tim bởi nó chứa đựng tình mẫu tử của người mẹ dành cho đứa con yêu quý. Bằng ngôn từ giản dị, Nguyễn Khoa Điềm tả lên khát vọng ấm no của những người dân tộc Tà -ôi qua giai điệu ru, với hình ảnh lời ước vọng cho cuộc sống tương lai của đứa con.
Khổ thơ thứ hai trong Khúc hát ru những đứa trẻ trên vai mẹ là biểu hiện của tình yêu thương mẹ dành cho con, đồng thời là tình yêu thương dành cho đồng bào. Ngoài những ước vọng, người mẹ còn mong muốn con lớn lên khỏe mạnh, làm nên công ơn cho quê hương và đất nước.
Trong bức tranh thơ này của Nguyễn Khoa Điềm, không có sự lạc quan của nghệ thuật phức tạp, nhưng qua những câu thơ giản dị, mộc mạc, chúng ta cảm nhận được một tình yêu thương sâu sắc, người mẹ Tà-ôi với con trên vai, gặt hạ từng đọt ngô, là hình ảnh ấm áp của tình mẹ. Những lời ru đơn giản ẩn sau đó là biểu tượng của tình thương vô hạn của người mẹ, tình đồng cảm với những người cùng loài, và ước mơ cho sự phát triển khỏe mạnh của đứa con nhỏ dưới ánh nắng mặt trời.
""""HẾT"""---
Đồng hành với bài Bình luận đoạn thơ thứ hai trong bài Khúc hát ru những em bé lớn trên vai mẹ, để có thêm nhiều gợi ý thú vị cho bài viết của bạn, hãy cùng tham khảo thêm: Phân tích hình ảnh người mẹ Tà-ôi trong bài thơ Khúc hát ru những em bé trên vai mẹ, Bình luận đoạn thơ thứ hai trong bài Khúc hát ru những em bé lớn trên vai mẹ, Cảm nhận về bài Khúc hát ru những em bé lớn trên vai mẹ, Nêu ý kiến về bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên vai mẹ.
