Đề bài: Bình luận về khổ thơ cuối cùng của bài Tràng Giang: 'Lớp lớp mây cao... hoàng hôn cũng nhớ nhà.'
Bình luận về đoạn thơ kết thúc Tràng Giang: 'Lớp lớp mây cao... hoàng hôn cũng nhớ nhà.'
Bài làm:
Nếu Xuân Diệu là nhà thơ thể hiện nỗi ám ảnh về thời gian, thì Huy Cận lại được đánh giá cao với tư cách là người sáng tác về nỗi khắc khoải không gian. Trước bức tranh bao la đầy ấn tượng, ông thường chia sẻ cảm xúc buồn bã, thậm chí đến mức tưởng tượng, nhưng đằng sau những nỗi buồn đó là mong muốn cháy bỏng về cuộc sống và tình người. 'Tràng Giang' chính là một tác phẩm điển hình. Qua chặng đường ba khổ thơ đầu tiên, ông thể hiện tâm trạng buồn bã trước sự rộng lớn và áp đảo của không gian, đến khổ thơ cuối cùng, đọc giả có thể cảm nhận tình cảm sâu sắc của tác giả đối với quê hương và đất nước:
Những đám mây cao nối bạc nhau,
Chim nghiêng cánh nhỏ, bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn dòng sông chảy,
Khói hoàng hôn, quê hương nhớ đây.
Bài thơ Tràng Giang, sáng tác năm 1939, hứng thú từ vẻ đẹp bao la của sông Hồng. Nó xuất hiện trong tập 'Lửa Thiêng' (1940), là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Huy Cận. Qua ba khổ thơ đầu, chúng ta cảm nhận nỗi buồn của tác giả trước sự rộng lớn và áp đảo của không gian, tâm trạng cô đơn trước cảnh đẹp tự nhiên vô tận, và sau đó là nỗi buồn của con người trước cuộc sống. Tuy nhiên, đến khổ thơ cuối cùng, đọc giả lại cảm nhận được niềm khát khao gắn kết, tình cảm với quê hương và đất nước:
Ở đây, ánh nhìn của Huy Cận hướng lên bầu trời để trải nghiệm vẻ đẹp hùng vĩ, tráng lệ:
Những lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Chói lọi mây trắng xóa đi bóng tối,
Chim hòa mình giữa trời xanh ngất.
Khát khao đời thêm lửa cháy bừng,
Tình người hiện hữu giữa hư vô.
Đầy lòng quê dợn dợn, sóng nước vời dào,
Không khói hoàng hôn, lòng nhớ quê nhà.
Dòng láy dợn dợn, cảm xúc hùng vĩ như sóng biển,
Khát khao nhớ nhà, trải lòng hư vô. Bài thơ đưa ta trở lại với hình ảnh quen thuộc của 'Hoàng Hạc lâu' trong tâm trí Thôi Hiệu:
'Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu'
(Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai)
Khói sóng nhấp nhô, nhớ nhà không phụ thuộc vào hoàng hôn,
Đọng sâu trong tâm hồn, huyền bí và mãnh liệt.
Nhận định về bài thơ 'Tràng Giang' không chỉ là sự kết hợp khéo léo của từ ngữ mà còn là dấu ấn tinh tế của tác giả về quê hương. Cảm xúc cô đơn và hối hả đẩy con người đến khao khát tình thân, tình người. Như Xuân Diệu đã nói: 'Bài thơ này mở lời cho tình yêu quê hương của Huy Cận'.
""""HẾT""""-
Bài thơ Tràng Giang đứng đầu trong chương trình văn học lớp 9. Ngoài bài văn Bình giảng về khổ thơ cuối cùng của Tràng Giang: 'Cao ngất mây xanh... hoàng hôn mang bao kỷ niệm nhà.', thầy cô và bạn học có thể tham khảo thêm nhiều bài văn mẫu khác như Đánh giá về bài thơ Tràng Giang của Huy Cận, Phân tích hình ảnh tự nhiên trong bài thơ Tràng Giang, So sánh Vẻ đẹp cổ điển và hiện đại của Tràng Giang, Đánh giá yếu tố cổ điển và hiện đại trong bài thơ Tràng Giang hoặc tài liệu Giáo án Tràng Giang, Soạn văn lớp 11 - Tràng Giang. Chắc chắn những tài liệu này sẽ là nguồn hỗ trợ quý báu cho quá trình học tập của bạn.
