'Trước khi bình minh, đêm luôn là thời điểm tối tăm nhất'. Một người dân ở làng chài Nga Ba Gành Mũi Né đã từng nói như vậy. Nếu bạn đến đây từ ánh sáng mờ ảo, thì trước mặt bạn là bầu trời xanh sâu thăm thẳm, tiếng sóng vỗ nhẹ ôm lấy bờ cát, thấp thoáng những bóng người chờ đợi cá về, và sự nhộn nhịp tăng dần lên cùng với ánh sáng ngập tràn lấp đầy dần không gian. Nếu bạn là khách thích du lịch trải nghiệm, thì những âm thanh của không gian và giao tiếp của ngư dân ở đây, hòa nhịp với các hoạt động chắc chắn rất thú vị với bạn. Một cuộc sống thanh bình của xóm chài. Bức ảnh được chụp lại bằng Camera của điện thoại Oppo Reno 4. Câu chuyện về một làng chài nhỏ nhưng rất yên bình, lặng lẽ được ghi lại bằng hình như thế. Đây cũng là ảnh chụp lâu lâu, từ hôm còn đi được, nay ngồi soạn lại chia sẻ anh em.
Từ sáng sớm, những phụ nữ cùng nhau ra biển múc những thùng nước sạch nhất, gánh lên bờ để chuẩn bị cho một đợt cá về, họ dùng nước để rửa cá, trước khi xử lý các khâu tiếp theo. Chẳng ai nói gì, chỉ nhẫn nại làm việc. Có người thì gánh đôi thùng, có khi thì hai người cùng xách một thùng. Họ làm thuê cho một chủ vườn nào đó. Ánh sáng bình minh lên dần, cái đẹp không chỉ là không gian mà rất đẹp ở từng chân dung người lao động ở cái bến cá nhỏ này. Trong ảnh, ánh sáng ngược rất mạnh, Reno 4 thể hiện khả năng cân đối hài hoà vùng sáng và tối, tạo khung ảnh bình minh sống động và cảm xúc hơn.
Một số khác tập trung, vừa rôm rả về cuộc sống, dịch Covid-19 hoành hành, con cái đi học, chồng con đi biển... Họ đợi cá về, không phải gánh thuê, mà là mua cá của chủ thuyền, rồi mang ra chợ bán lẻ kiếm lời. Bóng đổ là một chi tiết khá kích thích nhiều người chụp ảnh đời thường, vì nó dễ tạo bức ảnh nổi bật và độ sâu hơn.
Còn thanh niên thì sao, khi ghe vào chèo rất nhanh ra đón ghe để bốc cá vào bờ. Các bà lai buôn đang buôn chuyện cũng lao xuống nước, lòi ra ngang ngực chờ cái thùng kia vào là tranh nhau 'xi' phần cá. Họ là những người mua đi bán lại ở các chợ nhỏ lẻ. Những bà không lòi ra được thì ngồi chờ 'uống nước đục' thôi. Thùng vào đến bờ chỉ còn vài túi cá 'xấu'. À, họ cho cá vào từng túi, là để phân loại cho dễ mua bán và dân họ bảo lỡ có sóng đánh úp thùng thì không mất cá. Làm ăn nhỏ lẻ nó thế thôi.
Nhà ghe thì không phải đầu tư thuỷ để vận chuyển ra ghe vào bờ cả trước lẫn sau của mỗi chuyến đi. Nghề trung chuyển như một loại tự động phát sinh cho kế sinh tồn. Họ vốn là thuyền thùng câu đêm, lưới hai cánh sáng, câu thứng câu mực ban ngày... Đó là cái thời giã cao biển khơi, nghề lồng còn sống. Giờ giã cao nó cao từ lòng ra khơi, nó cao mọi thứ từ đáy biển trở lên. Nghe nói diếng chì bây giờ nó còn cao xuống dưới lớp cát đáy, chẳng có con ghẹ nào trốn thoát. Cái này thì mấy năm trước Dân Trí dùng đến từ 'giã cao tận diệt thuỷ hải sản' cơ mà. Nhưng, cấm làm sao khi đám dân ấy không có gì để thay thế. Rồi khôn sống mồng chết, mạnh được yếu thua, xảo trá con đồ cún đó cứ như anh hùng đảo lộn mọi thứ. Thùng đi lồng thì chả có gì, đi khơi thì không nổi, chuyển nghề trung chuyển kể ra cũng nhàn...
Những người buôn cá đã sở hữu những túi cá của riêng họ. Họ xách những phần cá mà họ lựa chọn, mang lên bờ, chủ ghe sẽ cân cá, tính tiền, và họ sẽ mang nó ra chợ bán. Cuộc sống của họ làm ra như thế. Tranh thủ và tranh phần trong từng thời điểm. Thay vì chờ thùng đưa vào bờ, họ sẽ chỉ có phần cá tốt khi lôi ra ngang người để tranh chọn từ ngoài nước. Ánh sáng và bóng tối đan xen trong cuộc sống như vậy. Mây trời vẫn xanh, sóng biển vẫn chi tiết, kịch tính được tạo ra.
Đây là cảnh những phụ nữ gánh dầu thuê. Họ di chuyển lượng dầu cho chủ ghe, chuẩn bị một chuyến đi tiếp theo. Các thùng dầu được xếp sẵn ở sát bờ, nước lớn thêm một chút, thùng chai sẽ đưa ra ghe. Đây cũng là một phần việc của người dân, họ kiếm sống bằng nghề vận chuyển dầu này. Theo nhịp độ mặt trời lên, dễ thấy các hoạt động diễn ra rất nhanh, từng phần đoạn một rất khó để tách biệt, chờ đợi. Khoảnh khắc cuộc sống luôn hấp dẫn những ai thích trải nghiệm.
Những thanh niên đã hoàn thành việc chuyển cá từ ghe tàu vào bờ bằng thùng. Họ thoải mái và sẵn lòng kể những câu chuyện về cuộc sống ở đây. Việc lao động kiếm sống với họ như một cuộc chơi lướt sóng. Nhiều khó khăn và lẽ thuộc, thời tiết, con nước, vụ mùa hay thất bại... nhưng luôn vui vẻ, yên bình. Tính năng tách màu nhân vật và xử lý nền ảnh để làm nổi bật hơn những chân dung con người.
Bên kia bờ là quán cơm phục vụ. Mọi người chuẩn bị tất cả các món, sau buổi lao động là phục vụ mọi người. Nướng thịt ngay tại bờ biển, chụp ảnh có lẽ nhiều cảm xúc hơn coi ảnh, vì cái mùi thơm, âm thanh... trộn với ánh sáng tạo nên sự kích thích ghi hình.
Lưới về thì có người vá. Một dạng lưới rất lớn, họ thuê nhiều người vá lại những chỗ bị rách, đứt, nối lại giống phao giống chì. Ngồi xem và nghe họ kể chuyện rất thú vị. Bên dưới là cô Trâm, hơn 60 rồi, tay còn thoăn thoắt lắm. Mấy chị bảo chẳng ai vá khéo bằng cô. Chủ các giăng lưới rất thích cô vá lưới cho họ. Ảnh được chụp bằng tính năng tách màu chân dung, xử lý mờ nền với sắc đen trắng, nổi bật hơn chân dung cô.
Toàn cảnh làng chài sau khi mọi sinh hoạt kết thúc. Yên bình. Khi mặt trời lên cao hẳn, ánh sáng trắng xuất hiện, mây trời vẫn còn xanh, tất cả những gì ở bãi biển phản chiếu đủ sáng, là lúc màu sắc thể hiện nhiều nhất. Tạm biệt làng chài cá Nga Ba Gành ở Mũi Né, hẹn ngày gặp lại.
