
Bố Taka (Takashi) - kẻ bắt cóc lỗi lạc
Nhân vật của bố trong truyện đặc biệt làm nổi bật con gái. Mặc dù không rõ ràng, nhân vật bố không nhàm chán, bởi ông ta không có những đặc điểm nổi bật. Có thể tác giả muốn tập trung vào vấn đề chính: vụ bắt cóc, nên đã loại bỏ các chi tiết không cần thiết. Tuy nhiên, dù là ai đi nữa, ông ta vẫn là một người bố.
Vụ bắt cóc bắt đầu với lời đe dọa từ bố: “Bố đang bắt cóc mày đấy. Còn lâu mới được về đấy. Chuẩn bị tinh thần đi.”
Đây không phải là trò đùa, vì bố làm thật. Thậm chí, bố còn gọi về nhà nói với mẹ nạn nhân, tức là vợ ông. Tuy không liên quan đến tiền bạc, Taka đã nói thế, nhưng cuối cùng không ai biết điều kiện đó là gì.
Trong suốt hành trình, Taka trở nên vụng về, ngớ ngẩn, không biết cách giao tiếp với con gái; cũng không biết cách chăm sóc, quan tâm cô bé như các bố khác. Bố Taka không chỉ bắt cóc con mà còn đưa cô bé 'đi phượt'. Trải qua biển rộng, núi cao, rừng sâu thẳm; chỉ vài ngày mà hai cha con như du hành khắp thế gian. Trong thời gian đó, họ trở thành bạn đồng trang lứa, cùng chia sẻ những điều vớ vẩn nhất, nhưng mối quan hệ thật tự nhiên và gắn bó.
Là người bố, Taka không quên dặn dò con gái bằng cách của riêng ông. Không rườm rà, không triết lý sâu xa, Taka chỉ sử dụng những hình ảnh thực tế:
Nhớ rằng, đôi khi như thế này. Không có taxi, không còn nhà hàng mát mẻ để đợi đồ ăn. Không dễ quay lại, chỉ còn cách tiến về phía trước.
Bố không muốn tránh trách nhiệm, nhưng từ nay, mỗi khi có vấn đề gì, không được như ý thì không ai khác mà Haru có thể đổ lỗi, mọi việc xung quanh cô bé sẽ không diễn ra theo ý Haru nữa.
Các bố thường không giỏi giao tiếp với con gái, và Taka không phải là ngoại lệ. Đến phút cuối cùng, Taka mới ngượng ngập nói với con: “Mấy ngày qua bố rất vui. Đi chung với Haru bố rất vui!” Trên toa xe đông người, Taka nắm chặt tay con, như muốn giữ chặt, sợ lạc mất, sợ phải chia xa.
Haru - cô bé trưởng thành hơn cả bố
Tính cách và suy nghĩ sâu xa trong Haru không phải là của một cô bé lớp năm, còn ngắn hơn mọi người. Không ai biết sự trưởng thành ấy đến từ đâu, từ cô bé hay từ môi trường xung quanh. Nhưng không ai phủ nhận, đó là một điều đặc biệt ở cô bé.
Haru rất bình thản và dễ thích nghi với môi trường mới. Dù biết vụ bắt cóc rất nghiêm trọng, nhưng cô bé không sợ hãi. Haru ăn uống đủ đầy, thậm chí chơi đùa thoải mái, trong đầu đã có sẵn kế hoạch gọi điện về cho mẹ.
Thực ra, cô bé thích chuyến đi này. Có lẽ cô luôn coi vụ bắt cóc như một chuyến du lịch hè. Không chỉ gặp nhiều bạn mới, vượt qua sự nhút nhát, Haru còn tìm lại kỷ niệm thời thơ ấu, khi có bố, mẹ bên cạnh.
“Tôi nhìn ra khung cửa sổ như là một bức tranh, một tòa nhà trống trơn. Tôi nhíu mắt. Cảnh đẹp dần hiện lên trước mắt... Mẹ nói, bố cười. Bố nhìn tôi, tôi cũng cười. Ánh sáng từ cửa sổ sau lưng mẹ chiếu vào như một dải sáng cắt qua chiếc bàn nâu.”
Dù ban đầu Haru có vẻ lạnh lùng với bố, không phải vì lạnh lùng; mà hơn là không có cảm xúc. Vì bố đã lâu không xuất hiện, nên cô không biết cảm thấy gì với bố. Nhưng cuối cùng, khi chuyện kết thúc, cô bé nói với bố:
“Bố ơi, có tiền đây, con để dành. Tiền từ nhỏ đến giờ, không xài, mẹ đưa vào ngân hàng bưu điện cho con. Chắc không nhiều, bố cứ lấy xài. Vậy nên, mình cứ tiếp tục trốn nhé.”
Có lẽ Haru biết hoặc không, mối liên kết gia đình không bao giờ mất đi. Dù gần hay xa, lâu hay gần đây, dây thừng tình thân vẫn luôn tồn tại. Haru yêu bố, quý bố; yêu cả khi trách móc bố ngốc nghếch, yêu cả khi nhìn bố trong tình trạng nhếch nhác, da đen vì nắng, đuôi mắt xuống sụp.
Chuyến phiêu lưu tình yêu
Không biết Taka đã thỏa thuận điều gì với vợ, nhưng trong cuộc trải nghiệm này, Taka đã nhận được một phần thưởng không ngờ, đó là tình yêu của con gái dành cho ông. Và Taka, đã trở thành một người bố thực sự, được yêu thương và chăm sóc con, cùng nhau trải qua những ngày khó quên. Đó sẽ là thời gian đáng nhớ đối với cả hai, ký ức sâu sắc và lòng biết ơn.
Bên ngoài, câu chuyện trông như một bức tranh hồ yên bình, không sóng gió. Nhưng dưới bề mặt, dưới làn nước xanh biếc, có rong rêu uốn lượn và những con cá nhỏ vui đùa. Nhìn hồ, ta cảm nhận được sự bình yên, ấm áp của tình thân yêu thương.
