
Mình từng đọc đoạn này:
“Mẹ từng là một cô gái nhỏ, sợ tối sợ sâu, nhưng có thể nhẹ nhàng với em, nhẹ nhàng với cả cuộc đời này.”
“Bố từng là một cậu bé, không sợ trời không sợ đất, thích gây chuyện, nhưng giờ lại chăm sóc em, chăm sóc cả gia đình này.”
Đúng vậy, họ đã hy sinh để cho chúng ta cuộc sống an lành. Bố mẹ từng là những đứa trẻ với nhiều ước mơ, nhưng bây giờ ước mơ của họ là thấy con hạnh phúc và trưởng thành. Bố mẹ từng có những ước mơ xa vời, nhưng giờ đây mục tiêu xa vời nhất lại là con.
Mình từng có thời gian muốn theo đuổi ước mơ của mình. Khi tốt nghiệp cấp 3, mình nghĩ mình đã trưởng thành, có thể tự do. Nhưng mình không biết bên trong bố mẹ lo lắng về tương lai của mình, lo cho mình học hành, sợ mình gặp rắc rối. Lúc đó, mình cảm thấy khó chịu, nghĩ rằng bố mẹ áp đặt, không tin tưởng mình. Nhưng bây giờ, suy nghĩ lại, mới thấy mình thật ngốc nghếch và hạn chế. Chỉ là cách mình hành động khiến họ không thể tin tưởng để mình tự lập, nói đúng hơn là vẫn chưa đủ “trưởng thành”.
Có lần, mình đã chia sẻ với mẹ những suy nghĩ và ước mơ của mình qua tin nhắn. Trong đó, có đoạn: “Tại sao mẹ không hiểu cho con, mẹ cũng từng có ước mơ mà!” Mẹ mình đã trả lời một câu khiến mình suy ngẫm mãi: “Đúng là mẹ cũng từng có ước mơ, nhưng từ khi sinh con ra, ước mơ của mẹ chính là con.”
Thôi, mọi người đều đáng thương cả!

TRƯỞNG THÀNH, PHÁT TRIỂN
Tin mình đi, mỗi độ tuổi đều mang theo áp lực và mệt mỏi riêng, cả mình và cha mẹ đều phải đối mặt với nó. Mới đây, mình đọc một bài trên mạng xã hội: 'Người lớn thường rất đáng thương, vì không còn ai lớn hơn họ nữa. Không còn ai ôm họ vào lòng và nói lời an ủi, và dù có đau đớn đến đâu, họ vẫn phải kiên nhẫn chịu đựng mỗi ngày...' Cha mẹ lần đầu làm cha mẹ nên cũng sẽ gặp phải khó khăn.
'Người cô đơn nhất trên thế gian này, chính là cha mẹ của bạn'
Mình đi học xa nhà, lại là con một, chỉ có hai người cha mẹ. Dù nơi mình học không phải thành phố lớn, nhưng những ngày đầu, họ luôn gọi điện hỏi thăm, nhắc nhở mình phải giữ gìn sức khỏe, không được bệnh phải mua thuốc ngay lập tức, vì họ biết mình hay lười và vụng về. Dần dần, việc gọi điện và thăm nhà cũng ít đi. Khi mình không về, họ vẫn thường gọi. Mình nghĩ họ cảm thấy an tâm vì mình đã quen với nơi mới. Khi con cái lớn lên, họ thấy mình ngày càng cô đơn hơn. Bốn phía bạn là bạn, còn bố mẹ chỉ muốn thấy con về nhà và ngồi ăn cơm cùng.
Một lần, bố gọi mình lại và nói với mình rằng: “Con ơi, hãy nạp giùm bố 50 nghìn đồng. Số trên thẻ cào nhỏ quá, bố không nhìn ra được!” Mình bỗng nhận ra rằng, thời gian của bố mẹ bên cạnh mình không còn nhiều nữa.
Thực sự, có bố mẹ yêu thương mình là một điều hạnh phúc lớn, và càng hạnh phúc hơn nữa khi mình hiểu được điều đó. Mình cũng đồng cảm với những bạn không may mắn không có sự yêu thương đầy đủ từ bố mẹ. Mình tin rằng, dù cuộc sống có đối xử ra sao với bạn, bạn vẫn sẽ kiên trì đối diện: “Ta đây không sợ!”

“Người cô đơn nhất trên thế giới không phải ai khác, chính là bố mẹ của bạn. Vòng tròn giao tiếp của họ dần thu nhỏ lại, suy nghĩ của họ cũng dần trở nên hạn hẹp, họ muốn hiểu bạn nhưng không phải lúc nào cũng hiểu kịp những thay đổi của thời đại.
Tuy nhiên, họ vẫn cố gắng học cách sử dụng điện thoại di động để gọi cho bạn, học cách sử dụng máy tính để đọc tin tức về bạn. Bạn không biết được họ đã dành bao nhiêu công sức để học hỏi.
Vì vậy, hãy sống tốt, sống thật tốt; hãy chăm sóc bản thân mình tốt, chăm sóc thật tốt. Sống tốt đến mức không làm người thân lo lắng, bởi vì bạn chính là nguồn an toàn của họ.” - Trích Trời sinh vụng về, hãy bù đắp bằng sự kiên trì - Lư Tư Hạo
Bạn ơi, hãy sống một cuộc đời ý nghĩa, quan tâm đến bản thân và dành thời gian cho bố mẹ nhiều hơn. Mỗi khi bạn muốn từ bỏ, mỗi khi bạn cảm thấy yếu đuối, hãy nhớ rằng bạn là nguồn sống của hai người đặc biệt nhất trong cuộc đời này.
Hãy quay về nhà nhiều hơn, đừng để bố mẹ cô đơn!
