
blogradio.vn - Thế khi đã bỏ lỡ tình yêu vì một thứ khác có vẻ quan trọng hơn, thì thời gian sẽ thẳng thừng đáp lại 'Ngươi đã sai rồi đấy'. Với tình yêu, một khi đã mất, thì mãi mãi không tìm lại được nữa.
Ngoài kia, mưa rơi phất phơ, tháng sáu tháng bảy buồn vơi bao trùm cả bức cửa sổ với hơi lạnh và tiếng nước rơi xô dồn. Phòng nhìn ra cảnh đêm của thành phố, với những tòa nhà cao vút và ánh đèn đường sá dẫn dắt xa xăm như những ngọn đuốc lung linh.
Trên giường lớn phủ ga trắng, Dương nằm ngủ trong bộ quần áo đen huyền và áo thun xám, âm nhạc vẫn vang lên vài bản không lời đã phát suốt ba giờ qua.
Khi bóng đêm buông xuống, đau đớn lại trỗi dậy như lửa thiêu, cậu không biết phải làm sao để kiềm chế, chỉ biết tuyệt vọng để nhớ về những kỷ niệm, những gì đã qua. Ước gì có thể khóc thật lớn, để nước mắt cuốn trôi mọi đau buồn, hình bóng và những lời chia tay chóng vánh như vừa qua.
Dương lặng lẽ đọc lại những tin nhắn từ Chi, muốn thuộc lòng nhưng mỗi lần vẫn như mới, như một cái kim nhọn xé ra từng vết thương còn đang chảy máu.
Cậu tưởng tượng ra hình ảnh Chi nằm trên giường của mình, cảm thấy khóc và viết những dòng chia tay. Hoặc có thể là một Chi khác, lạ lùng hơn, cô chỉ viết vài dòng rồi vứt điện thoại vào góc, rồi ra đi mà không quan tâm nữa.

“Em đã nói rất nhiều lần rồi, em mệt mỏi rồi, em không muốn tiếp tục nữa. Anh nên dừng lại!”
Trong những ngày Dương bận rộn với công việc và căng thẳng, cậu thấy mình cô đơn, chỉ muốn ở một mình. Chi là người tự lập, tự tin, không nói nhiều, chỉ im lặng chờ đợi Dương. Một tháng, hai tháng, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn từ Dương. Cậu nói với cô rằng công việc yêu cầu đi công tác xa hai năm, cơ hội quá tốt, không thể từ chối. Chi không ngạc nhiên, cô chỉ cười và nói:
- Anh hãy làm những gì anh muốn, nhưng em cũng có quyền làm những gì em muốn.
Câu nói ấy vẫn ám ảnh Dương, ba tháng sau, khi Dương ở nước ngoài, cậu nhận được tin nhắn chia tay từ Chi. Có lẽ, cô ấy đã sẵn lòng cho ngày này từ khi chia tay cậu ở sân bay.
Tình yêu là gì? Ở bên nhau khi trời nắng, rồi xa nhau khi trời mưa. Mọi người thường nói rằng yêu là dễ dàng, nhất là khi không có nhiều lựa chọn khác và không đáng để đánh đổi. Nhưng khi phải hy sinh tình yêu vì một lý do khác, để thời gian trả lời rằng “Bạn đã sai rồi”. Với tình yêu, mất đi một khi là mãi mãi không thể tìm lại.
Nhưng ở nơi xa lạ này, em nào hay biết đâu.
Chỉ có những bài hát vang lên. Tin nhắn. Và tương lai mà anh dành riêng cho em.
Là những thứ duy nhất anh muốn giữ lại.
Dương thức trắng đêm vì không thể ngủ, trong đầu đầy những kỷ niệm ùa về như một dòng thác cuồn cuộn, và anh không thể nhìn thấy bản thân mình nữa, chỉ thấy hình ảnh của cô ấy hiện hữu trong tâm trí.
“Anh đã hứa sẽ mãi yêu em đúng không?”
Câu hỏi ấy ai đã đặt ra? Tại sao nó lại hiện hữu trong đầu anh lúc này? Mơ màng, Dương nghĩ thầm.
Cậu lắng nghe, im lặng không lời đáp, chỉ nghe tiếng mưa rơi và những bản nhạc vẫn vang lên.
Cậu bước đi trong cảm giác mệt mỏi.
