Bruce McLaren, một tên tuổi đã đi vào huyền thoại của làng đua xe, từng phải vượt qua những thách thức về sức khỏe và trở thành biểu tượng không thể phủ nhận trong thế giới đua xe.Câu chuyện về Bruce McLaren không chỉ là về sự kiên trì và đam mê, mà còn là về khát vọng vươn lên từ điểm xuất phát khiêm tốn để trở thành một trong những tay đua hàng đầu thế giới. Đó là một hành trình đầy gian nan và hào hứng, là nguồn cảm hứng cho những người theo đuổi ước mơ của mình.
Ngay từ những ngày đầu, Jack Brabham đã nhận ra tài năng thiên bẩm của chàng trai đến từ New Zealand. Nhờ vào khả năng xuất sắc của mình, tổ chức New Zealand International Grand Prix đã đưa ông vào chương trình 'Tài năng Đi Châu Âu', mở ra cơ hội cho Bruce gia nhập đội đua Cooper và thi đấu liên tục trong 7 năm. Ngay từ mùa giải 1959, Bruce đã đánh bại các đối thủ tại vòng đua tại Mỹ, khi ấy anh chỉ mới 22 tuổi và 104 ngày, trở thành tay đua trẻ nhất vô địch một vòng đua. Kỷ lục này đã kéo dài cho đến năm 2003, khi Fernando Alonso giành chiến thắng tại vòng đua Hungary, lúc đó anh chỉ mới 22 tuổi và 26 ngày. Trong mùa giải tiếp theo vào năm 1960, Brabham lên ngôi vô địch, trong khi Bruce xếp ở vị trí thứ hai tổng cộng.
Bruce McLaren không chỉ là một tay đua tài năng, mà nếu nói về đội đua McLaren thời điểm đó, ta không thể không nhắc đến sự đóng góp của anh cả về mặt kỹ thuật, chiến lược và quản lý. Có một câu chuyện truyền miệng kể rằng, khi Bruce thử nghiệm chiếc xe đua và rời khỏi hầm pit, anh phát hiện nắp lọc nhiên liệu bị lật ngược. Theo lối tư duy thông thường, người ta sẽ nghĩ rằng nắp này nên đậm xuống do lực downforce tác động khi xe chạy ở tốc độ cao. Nhưng càng chạy nhanh, nắp càng rung lắc mạnh mẽ. Thay vì tức giận vì thiết kế sai lầm, Bruce ngay lập tức nhận ra một điều gì đó. Sau khi quay lại hầm pit, ông lấy một chiếc kéo cắt kim loại và cắt bỏ phần vỏ xe bọc lưới tản nhiệt, và kỳ diệu là chiếc xe lại chạy nhanh hơn cả trước đó. McLaren sau đó nhớ lại: 'Ban đầu tôi tức giận vì nắp lọc không được đóng kín, nhưng sau đó tôi tự hỏi tại sao dòng khí nén không khiến nó đóng chặt hơn. Câu trả lời duy nhất có thể là có một nguồn khí áp suất cao ở dưới nắp đó.'
McLaren không chỉ dừng lại ở Công thức 1, mà còn khao khát chinh phục nhiều thể loại đua xe khác, như Can-Am Series, nơi McLaren giành chiến thắng 5 trong số 6 chặng đua ở mùa giải năm 1967, và 4 trong số 6 chặng vào năm 1968. Không chỉ dừng lại ở đó, vào năm 1966, McLaren còn cầm lái một trong ba chiếc Ford GT40, chiếc xe giành chiến thắng trong cuộc đua 24 giờ Le Mans năm đó. Nếu ai đã xem bộ phim Ford v Ferrari, sẽ nhớ đoạn Ken Miles bị ép phải nhường vị trí cho một chiếc GT40 để tạo ra kết quả 1 - 2 - 3 theo ý muốn của Henry Ford II, và chiếc xe đó chính là của Bruce McLaren cầm lái:
Trong suốt cuộc đời, Bruce McLaren luôn mang trong lòng ước mơ lớn lao, đó là tạo ra chiếc xe hơi tinh tế nhất mà mọi người có thể sở hữu và lái hàng ngày trên đường phố. Ông đã cố gắng thực hiện điều này với chiếc M6GT, nhưng không thành công do gặp quá nhiều vấn đề trong thiết kế, thậm chí còn chưa có chỗ để đặt lốp dự phòng.
Tài năng hiếm hoi nhưng số phận cay đắng, cái chết của Bruce McLaren giống như nhiều tay đua khác trong thời đại ấy, như lời của huyền thoại James Hunt: “Ngồi trong một quả bom xăng và lái với tốc độ 300 km/h'. Ông ra đi vào ngày này cách đây 51 năm tại trường đua Goodwood, trong một cuộc thử nghiệm cho chiếc M8D chuẩn bị tham gia giải Can-Am Series. Tốc độ quá nhanh khiến chiếc xe mất lái, lao vào một boong ke bên rìa đường đua. Bruce McLaren ra đi khi chỉ mới 32 tuổi.
Có vẻ như Bruce đã viết ra những dòng văn cho chính mình, khi ông viết trong cuốn sách From The Cockpit, nhắc đến cái chết của đồng đội Timmy Mayer: “Cuộc đời không được đong đếm bằng năm tháng, mà là bằng những thành tựu mà chúng ta thu về.'
Từ thời điểm đó đến nay, đội đua mang tên ông vẫn không ngừng theo đuổi giấc mơ, giành được các chức vô địch trong F1, Indy 500, và sản xuất những siêu xe hiện đại mà mọi người đều ngưỡng mộ và mơ ước.
